Tô Hà gật đầu, “ ."
“Cô sa thải cô là đúng , chồng cô mất năm ngoái, thấy cô , thấy ông chủ tiền là chằm chằm ngay.
Cô xem nếu chuyện mà thành công, dù hai ly hôn thì cô cũng vơ vét ít tiền ."
Giang dì vốn dĩ đối với đồng nghiệp kém mười mấy tuổi chút đồng tình.
Mặc dù bà phong kiến, nhưng một nuôi ba đứa con quả thực dễ dàng, nhưng đó cái cô , còn dám quyến rũ cả ông chủ.
Gì mà cái áo ngắn tay đó mặc nóng đến thế ?
Cứ hở cả ng-ực cho xem?
Hễ ông chủ tới là cô cứ lượn lờ mắt , trông thật chướng mắt.
Tô Hà thở dài, “ đây đến tuổi trung niên mà còn đề phòng phụ nữ bên ngoài nữa cơ đấy."
Giang dì :
“Chúng phòng chứ, chúng thể cần, nhưng tiền bạc gia sản là chúng giữ lấy."
Tô Hà , “Giang dì, bà đúng."
là thể cần, nhưng tiền bạc và gia sản nhất định giữ!
Giang dì:
“Mà cũng nhất định giữ lấy, sống với chúng bao nhiêu năm nay, chính là của , cái câu đó thế nào nhỉ, sống là của ông, ch-ết là ma của ông."
Chương 339 Ông chủ khen việc tỉ mỉ cơ đấy
Tô Hà , “Giang dì, chuyện đó từ bao giờ ạ?"
Giang dì đáp:
“Mấy ngày gần đây thôi, thấy cô chính là cô ở đây, Hải Thị , nên ở đây mẩy."
“Mọi trong tiệm khen cô vài câu xinh , thế là ngày nào cô cũng tô trét như yêu tinh ."
Giang dì thật sự ghét ch-ết Từ dì .
Ông chủ đến, là nhân viên thì biểu hiện ân cần một chút, nhưng cô thế chẳng là quá đáng ?
Chuyện gì cũng tán gẫu với ông chủ, còn tay bóp eo cho ông chủ nữa, đó là eo đấy, vai, cũng chẳng cánh tay, trừ vợ , đàn ông nào dám để phụ nữ khác bóp eo cho?
Bóp cái kiểu đó chính là quan hệ minh bạch .
Người bình thường ai mà mấy lời đó.
Người cũng bốn mươi mấy gần năm mươi tuổi , còn đắn như .
“Được , cháu ạ."
Tô Hà gật đầu.
Giang dì tiếp lời:
“ thế, Tiểu Hà, cô chú ý một chút, từ khi đất nước cải cách mở cửa đến nay, mấy cái loại tiểu tam tiểu tứ nhiều lắm, thấy đàn ông chút tiền là cần lễ nghĩa liêm sỉ nữa, cứ lao thôi."
Hai đang trò chuyện thì Cố Kiến Hoa tới, đang bế Tuế Tuế, Tiết Mục cũng cùng.
Cố Kiến Hoa bế con thì lái xe nên gọi Tiết Mục qua lái xe giúp.
Giang dì dậy, “Mọi ăn cơm , xem vệ sinh nhà vệ sinh thế nào."
Tiết Mục ở đây nên Tô Hà cũng tiện hỏi Cố Kiến Hoa, định bụng về nhà .
Chỉ là ở tầng hai, Từ dì quản lý Lý Hưng Hoa ông chủ tới, liền hớn hở nhà vệ sinh dặm lớp trang điểm, lạch bạch chạy xuống lầu tìm Cố Kiến Hoa.
Ý của Lý Hưng Hoa là ông chủ đến hãy lên tinh thần, việc cho .
Chứ bảo cô chạy tìm ông chủ.
Tô Hà lúc Giang dì còn cảm thấy là quá lời , giờ tận mắt chứng kiến mới Giang dì còn nhẹ chán.
Từ dì thẳng phòng bao 101, thấy Tô Hà cũng ở đó, Từ dì chút bất ngờ:
“Ái chà, bà chủ cô từ Hải Thị về ?"
Tô Hà , “Vâng, về ."
“Từ dì, bà chuyện gì ?"
Từ dì tên đầy đủ là Từ Quế Lan, lúc Từ Quế Lan chút ngượng ngùng, bà bà chủ cũng ở đây, nếu bà chủ ở đây thì bà tới .
Từ Quế Lan :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-473.html.]
“Không gì, chỉ qua xem thử thôi."
“Bà chủ , cô nghỉ hè thì nên giúp ông chủ gánh vác nhiều một chút, là đàn ông mà việc trong việc ngoài đều lo, trông con trông tiệm, dễ dàng gì , phụ nữ chúng thể hiện sự cảm thông với đàn ông của ."
Trong phòng, Tiết Mục trực tiếp che mặt, cái dì , não chập mạch ?
Bà đang cái gì thế?
Cố Kiến Hoa nhíu mày:
“Từ dì, bà quản nhiều đấy, việc của bà xong ?"
Mà quản chuyện nhà khác.
Từ Quế Lan:
“Xong , xong từ sớm , ông chủ chẳng với , kém năm tuổi, cứ gọi là em gái là , cần gọi là dì ."
“Bà chủ cũng , thể gọi là chị, chỉ lớn hơn cô một tuổi thôi."
Tô Hà hì hì:
“Mẹ chỉ sinh mỗi một là con gái thôi."
Từ dì não chắc chắn vấn đề, nếu thì thể những lời .
Tô Hà cảm thấy bà hẳn là thích Cố Kiến Hoa quyến rũ , mà là bà đang tự nhập vai chồng .
Cái kiểu chồng hề ranh giới .
Từ Quế Lan còn định gì đó thì thấy quản lý phó gọi bà :
“Từ dì!"
Từ Quế Lan còn ngoài, bà dạy bảo bà chủ đạo vợ cho thật :
“Gì thế, chuyện gì?"
Quản lý phó vốn mặt ông chủ và bà chủ, dù chuyện vệ sinh đạt yêu cầu mà để ông chủ bà chủ thì chắc chắn sẽ trừ tiền.
Với cảnh gia đình như Từ dì, những lãnh đạo như họ đều cố gắng chiếu cố, thể để bà chỉnh sửa thì để bà sửa, ngoài việc đều dễ dàng, cần thiết nào cũng trừ tiền.
Từ dì dạo chút quá đáng , ngày nào vệ sinh cũng đạt yêu cầu.
“Vệ sinh của bà đạt, lên lầu với để chỉnh sửa ngay."
Từ Quế Lan lầu bầu dậy:
“Chỗ nào đạt chứ?
lau sạch mà."
Quản lý phó tức giận:
“Bà lên đó với xem một chút chẳng sẽ !"
Tô Hà dậy:
“ cũng lên xem vệ sinh của thế nào."
Quản lý phó liền lườm Từ Quế Lan một cái cháy mắt, bà chủ đích kiểm tra vệ sinh, họ đều chịu vạ lây theo!
Tô Hà theo hai lên tầng hai, quản lý phó chỉ cầu nguyện bà chủ thể soi ít một chút.
“Từ dì phụ trách hành lang, nhà vệ sinh và sàn phòng bao đúng ?"
Quản lý phó gật đầu:
“Dạ đúng ạ."
Tô Hà bắt đầu kiểm tra từ nhà vệ sinh, quả nhiên kiểm tra ít chỗ, chỉ là những góc ch-ết mà ngay cả vệ sinh bề mặt cũng đạt yêu cầu.
“Cái gạt tàn tủ đổ?
Còn lớp tàn thu-ốc nóc tủ nữa?
Nó bày sờ sờ mắt thế , Từ dì bà thấy ?"
Từ Quế Lan:
“ nhớ là đổ mà."
Tô Hà:
“Ồ, bà đổ , đây là chuyện gì?
Hiện giờ khách còn tới cơ mà."