Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 457

Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:50:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người đồng nghiệp quét dọn cùng bà Giang là bà Từ lên tiếng hỏi:

 

“Này, ông chủ của chúng ngày nào cũng dắt theo một đứa nhỏ thế?"

 

Bà Giang đáp:

 

“Bà hỏi lạ thật, con gái con rể ông chủ đều cả, đứa nhỏ chắc chắn là do ông chủ trông ."

 

Bà Từ ngạc nhiên:

 

“Là cháu ngoại ?

 

còn tưởng là cháu nội chứ, thế con gái ông chủ bố chồng ?

 

Sao để ông trông?"

 

Bà Giang việc ở đây nhiều năm nên rõ chuyện gia đình ông chủ, bà liền kể ngọn ngành.

 

“Hóa là như ."

 

Bà Từ im lặng một lúc lâu thì thầm hỏi:

 

“Bà chủ là vợ kế ?"

 

“Hả?"

 

Bà Giang trực tiếp hiện một dấu hỏi chấm lớn đầu.

 

Bà Từ tiếp:

 

bảo bà chủ vợ thứ hai của ông chủ ."

 

Bà Giang ngơ ngác:

 

“Không , là vợ chồng nguyên phối đấy."

 

Chương 329 Bác sĩ Cố mời cô ăn cơm

 

“Vợ chồng nguyên phối?

 

Bà chủ bao nhiêu tuổi ?"

 

Bà Từ chấn kinh.

 

Bà Giang :

 

“Bà chủ năm nay chắc 44 tuổi, ông chủ 50 , lớn hơn bà chủ 6 tuổi."

 

Bà Từ:

 

“Trời đất ơi, bà chủ trông trẻ thật đấy, chỉ kém một tuổi thôi."

 

Người 44, bà 45, 44 tuổi trông như mới ngoài 30.

 

Bà Giang:

 

thế, bà chủ trông trẻ, bảo dưỡng, ông chủ cũng , bà ông 50 ?

 

Trông cùng lắm là hơn 40 chút thôi."

 

thật, ông chủ còn lớn hơn 5 tuổi."

 

Bà Từ phụ họa.

 

Lại :

 

mà bà chủ của chúng công việc gì thế?

 

Sao đứa nhỏ cứ để ông chủ trông mãi ?"

 

Bà Giang:

 

“Người là giảng viên Đại học Bắc Kinh đấy."

 

Bà Từ xong:

 

“Ồ, giảng viên Bắc Đại cơ ."

 

“Thực ông chủ mở nhiều cửa hàng thế , bà chủ thể nghỉ việc , giáo viên một tháng bao nhiêu tiền , chẳng thà về nhà trông cháu chăm sóc gia đình, tự tại hơn ."

 

Bà cảm thấy để đàn ông trông trẻ là , con cái vẫn nên để phụ nữ trông, đàn ông thì ngoài bươn chải kiếm tiền.

 

Bà Giang gắt:

 

“Bà đang cái gì thế?

 

Người là giảng viên Bắc Đại, bà bảo nghỉ việc, nghĩ cái gì ?"

 

“Hơn nữa những cửa hàng đều do bà chủ quản lý, chứ ông chủ , ông chủ chỉ là ông chủ rảnh tay thôi."

 

bà Từ là tư tưởng truyền thống, ví dụ như con dâu nhất định sinh con trai, phụ nữ bưng nước rửa chân cho đàn ông, coi đàn ông như trời.

 

ngờ sự truyền thống đó áp đặt lên cả vợ chồng ông chủ.

 

Bà Từ kinh ngạc:

 

“Vậy , bà thế thì hiểu , bà chủ chắc là kiểu phụ nữ mạnh mẽ, chuyện trong chuyện ngoài đều do bà quyết định."

 

“Thực phụ nữ nên như , nên buông tay để đàn ông quản lý, từ xưa đến nay là đàn ông lo việc bên ngoài phụ nữ lo việc trong nhà, phụ nữ chúng quản gia đình là ."

 

“Bởi vì thứ mà đàn ông và phụ nữ giỏi là khác ."

 

Bà Giang tặc lưỡi:

 

“Bà thôi , mấy lời với thì , chứ đừng mặt vợ chồng ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-457.html.]

 

."

 

“Hơn nữa cho dù cũng chẳng , sự thật mà, là chân lý."

 

Bà Từ .

 

Bà Giang cũng :

 

“Vậy theo lời bà , ngoài việc?"

 

Chẳng đàn ông lo việc ngoài phụ nữ lo việc trong nhà , phụ nữ ở nhà quán xuyến việc nhà, đàn ông ở ngoài kiếm tiền, thế ngoài?

 

Bà Từ:

 

đây chẳng còn cách nào , ông nhà năm ngoái đổ bệnh qua đời , trong nhà còn ba đứa con nữa, thì nuôi nổi?"

 

“Ba đứa nhỏ nhà bà bao nhiêu tuổi ?"

 

Bà Từ:

 

“Đứa lớn con trai 17 tuổi, đang học cấp ba, đứa thứ hai con gái 14 tuổi đang học cấp hai, đứa thứ ba con trai 10 tuổi, đang học tiểu học."

 

Bà Giang:

 

“Vậy thì cảnh nhà bà đúng là khó khăn thật."

 

“Thế định tìm nữa ?"

 

Bà Từ:

 

“Cũng từng nghĩ tới, nhưng ai phù hợp, vả ở tuổi , tìm cái gì nữa chứ."

 

Bà Giang gật đầu:

 

“Cũng đúng, nhưng bà sinh con muộn nhỉ, tính 28 tuổi mới sinh đứa đầu?"

 

Bà Từ:

 

là kết hôn hai, ông gì, dây dưa mất mấy năm."

 

“Ồ ồ, hóa , hèn gì."

 

Bà Giang tỏ vẻ thấu hiểu.

 

Bà Từ:

 

thế, lãng phí vô ích mười năm thanh xuân của , bà hồi trẻ xinh lắm, trong thôn nhất đấy."

 

Tính tình bà Giang , thường thì khác gì bà cũng sẽ phụ họa theo, ví dụ như lúc :

 

“Nhìn , đường nét của bà ."

 

Bà Từ :

 

“Phải , giờ thì già ."

 

Bà Giang an ủi:

 

“Cũng còn tạm, 45 tuổi, là trung niên thôi, bà xem vợ chồng ông chủ tuổi tác cũng xêm xêm chúng , nhưng trông trẻ hơn chúng nhiều, ăn diện bảo dưỡng."

 

“Bà cứ bôi mấy thứ kem tuyết hoa (kem dưỡng da) lên mặt , ngày nào cũng bôi, cũng sẽ trẻ thôi."

 

Lời an ủi của bà Giang, bà Từ tin sái cổ:

 

“Thật , đây chẳng bao giờ bôi kem tuyết hoa, bôi dầu mỡ thô sơ thôi."

 

Bà Giang:

 

“Tiền nào của nấy, kem tuyết hoa chắc chắn hơn dầu mỡ ."

 

đúng đúng."

 

Thế là ngày hôm bà Giang thấy đồng nghiệp bà Từ trang điểm, đ-ánh phấn kẻ mày tô son, thiếu thứ gì.

 

Người diện lên một cái đúng là trẻ trung tinh thần hẳn , bà Từ , từ sảnh đến nhà bếp, ít khen bà.

 

“Ái chà, bà Từ hôm nay quá nha."

 

Chàng trai bưng bê .

 

Bà Từ :

 

“Vậy , chẳng bằng lúc trẻ nữa ."...........

 

Thời gian nhanh ch.óng trôi đến tháng sáu.

 

Doanh thu của cửa hàng Lẩu Cừu Băng kết quả.

 

Trừ chi phí, lãi hơn 30 vạn.

 

Cố Kiến Hoa phấn khích:

 

“Vợ ơi, với em mà, chúng mở tiệm lớn, tiệm lớn mới kiếm tiền!"

 

Tô Hà cũng ngờ tới, bà đoán doanh thu tháng của Lẩu Cừu Băng sẽ ít, bởi vì thịt cừu nhúng đắt mà!

 

ăn ở những tiệm lẩu cừu khác, một đĩa thịt cừu giá mấy đồng bạc, thịt cừu nhà bà cũng rẻ.

 

Một bàn khách kiểu gì chẳng ăn vài đĩa, bà nghĩ doanh thu chắc 20 vạn, ngờ tới hơn 30 vạn.

 

Bà ôm lấy Cố Kiến Hoa, dùng ánh mắt sùng bái ông:

 

“Ái chà chà, vẫn là chồng em giỏi nhất nha, một tiệm của bằng mười mấy tiệm của em cộng ."

 

 

Loading...