Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 455
Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:50:28
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thật sự trách cô một mực trung thành, bà chủ đối xử với gia đình ba nhà cô thực sự quá .”
Bà chủ như mà theo thì cô hồ đồ .
Ngụy Lam đang nghĩ, chỉ cần chị Tô chê cô, cô nguyện cả đời cho chị Tô luôn.
Sau khi phát xong lương tháng ba cho nhân viên, Tô Hà đang cân nhắc chuyện mua nhà thương mại, đây trong sách nhà thương mại đến những năm 90, 2000 mới bắt đầu thịnh hành nên bà để ý.
Cứ mải miết mua nhà sân vườn, tứ hợp viện và cửa hàng.
Thực lúc cũng nhà thương mại , chỉ là nhiều, nhưng rẻ.
Hai ngày nay Ngụy Lam và Trần Viễn chuyện nên bà mới .
Tô Hà liền nảy ý định mua vài căn để đó, dù thứ cũng sẽ tăng giá.
Thế là Tô Hà bàn bạc với Cố Kiến Hoa.
Ý của Cố Kiến Hoa là:
“Em mua thì cứ mua thôi, dù cũng tiền mà."
Trải qua mấy năm nay, Cố Kiến Hoa cũng đúc kết chút kinh nghiệm, hai năm nay kinh tế hộ cá thể phát triển nhanh ch.óng, đây các xưởng lớn đều đóng cửa nữa .
Kinh tế hộ cá thể thì phân nhà cho nhân viên, thì nhân viên tự bỏ tiền mua.
Ông cảm thấy chỉ giá cửa hàng mà giá nhà ở cũng sẽ tăng, chỉ là tăng đến mức nào thôi.
“Vậy chúng tiên mua năm căn?
Hay là mười căn?"
Tô Hà hỏi.
Cố Kiến Hoa :
“Em cứ xem mà tính, một căn hơn một vạn, mua mười căn cũng chỉ mười mấy vạn, nhiều."
Tô Hà ông câu thì bật :
“Đồng chí Cố Kiến Hoa, đổi đấy nhé!
Mười vạn tệ mà bảo nhiều ?"
Cố Kiến Hoa đáp:
“Vợ ơi, một gian cửa hàng của mười mấy vạn , đây là mười căn nhà cơ mà!"
Năm nay ông hỏi ở cục quản lý nhà đất, năm nay giá cửa hàng tăng nữa .
“Ngoài mua nhà thương mại , em xem thêm cửa hàng , thấy cái nào hợp lý thì mua thêm vài căn nữa, em cứ để trong nhà hai mươi vạn là đủ ."
Tô Hà :
“Chẳng chúng năm nay sẽ mua xe cho Trường An ?
Hai mươi vạn đủ , thế nào cũng để bốn mươi vạn."
Cố Kiến Hoa:
“Để nó đợi thêm chút , đợi đến tháng sáu mua cho nó."
Tô Hà:
“Vậy mà chuyện với con."
Cố Kiến Hoa:
“Được, để với nó, tháng sáu sẽ mua cho nó."
Về chuyện Trường An dĩ nhiên ý kiến gì, :
“Con vội bố , bố cứ dùng tiền ạ."
Cố Kiến Hoa bảo:
“Xe của bố con thể lấy mà ."
Trường An lắc đầu:
“Thôi bố ạ, con mỗi ngày cũng chỉ lúc lúc về là dùng đến xe thôi, con đạp xe đạp là ."
Trường An cảm thấy từ khi mất hết sức sống, giống hệt như lúc học ngày .
Hồi đó nên học y mới đúng!
Chương 328 Có bà chủ là vợ kế ?
Trong mắt ngoài bác sĩ vẻ cao sang, kính trọng, nhưng bác sĩ mới khó khăn nhường nào, khổ mệt, kiến thức y học học mãi hết, học tận tám năm, từ mười sáu tuổi đến hai mươi bốn tuổi.
Cứ ngỡ bệnh viện thì học nữa, ai dè vẫn học, trực ca đêm cực kỳ nhiều.
Còn nhà bệnh nhân khiếu nại, nhà bệnh nhân đ-ánh c.h.ử.i!
Mới một tháng, Cố Trường An đảo lộn nhận thức đây về bác sĩ.
Anh đang nghĩ bác gái cả cho bác sĩ khổ thế , em họ Miên Miên hối hận , chứ là hối hận đấy.
Giờ đang nghĩ nên chuyển ngành nơi khác , nhưng cam lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-455.html.]
Anh học tận tám năm cơ mà, giờ mà chuyển ngành chẳng tám năm đó uổng phí ?
Thôi bỏ , cứ tiếp .
Tô Hà cảm thấy nhà bà thực sự là giữ tiền, năm khó khăn lắm mới để dành hơn một trăm vạn, vèo một cái tám mươi vạn chi .
Năm ngoái mua ba chiếc xe, bốn mươi vạn .
Năm nay cũng , Tết xong tiêu hết hai mươi vạn, mà vẫn còn tiêu tiếp.
Hiện tại tiền tiết kiệm của nhà bà còn một trăm ba mươi vạn.
Cố Kiến Hoa chỉ cần để hai mươi vạn là , còn đem mua cửa hàng hết.
Giá cửa hàng quả thực tăng nhanh, mua thì tranh thủ.
Hiện tại tài sản của nhà bà tổng cộng :
hai căn tứ hợp viện, năm cái sân nhỏ (bốn cái ở Hải Thành, một cái ở Kinh Thành), hai mươi hai gian cửa hàng (bốn gian ở Hải Thành, mười tám gian ở Kinh Thành).
Đang mở cửa kinh doanh mười bốn gian, một gian đang sửa sang.
Tô Hà để cho gia đình ba mươi vạn.
Cầm một trăm vạn mua nhà và cửa hàng.
Nhà thương mại tiên mua mười căn, đều là căn rộng hơn một trăm mét vuông, trong cùng một tòa nhà.
Chi hết mười lăm vạn.
Còn hơn tám mươi vạn.
Tô Hà vốn định mua cửa hàng quy mô và nhỏ, nhưng khi đến cục quản lý nhà đất xem thử thì nhắm trúng một gian cửa hàng quy mô cực lớn.
Nó bốn tầng, tuy diện tích tầng bốn lớn lắm.
Tổng diện tích ba ngàn hai trăm mét vuông.
Một gian cửa hàng lớn.
Giá chào bán là 88 vạn!
Vị trí của gian cửa hàng cực kỳ , ở khu thương mại sầm uất, cửa diện tích rộng lớn thể đỗ xe.
Tô Hà nghĩ gian cửa hàng thể mở một quán cơm lớn, một khách sạn lớn như lời Cố Kiến Hoa !
Loại theo lộ trình cao cấp !
Tô Hà lập tức quyết định mua luôn.
Cố Kiến Hoa cứ ngỡ vợ cầm một trăm vạn thế nào cũng mua bốn năm gian cửa hàng.
Không ngờ hỏi thì chỉ mua đúng một gian.
“Một gian?"
Tô Hà đáp:
“ , chỉ một gian thôi, một gian cửa hàng siêu lớn, bốn tầng lầu."
“Chiều em dẫn xem, mở quán cơm lớn là hợp nhất, vị trí địa đoạn đó cực kỳ ."
Cố Kiến Hoa hỏi:
“Vậy ?
Hết bao nhiêu tiền?"
Tô Hà :
“Anh đoán thử xem."
Cố Kiến Hoa suy nghĩ một chút:
“Tám mươi vạn?"
Tô Hà lắc đầu:
“88 vạn!"
Cố Kiến Hoa xong liền :
“Vậy cũng tính là quá đắt."
Phải đó là ba ngàn hai trăm mét vuông.
Chứ ba trăm hai mươi mét vuông.
Tô Hà :
“ , lẽ vì là cửa hàng quy mô lớn nên rẻ hơn một chút so với các cửa hàng khác."
Buổi chiều, Tô Hà dẫn Cố Kiến Hoa xem cửa hàng, Cố Kiến Hoa vô cùng thích thú.
“Vợ ơi, năm nhất định mở quán cơm lớn ở đây!"
Tô Hà bảo:
“Anh cứ mở , nhưng chúng tính toán , món ăn trong quán sẽ chủ đạo theo loại nào, là món Đông Bắc, Tây Bắc, món Tứ Xuyên, món Sơn Đông, món Quảng Đông món Hồ Nam?"