Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 438
Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:45:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Người một nhà thì cãi vã, ồn ào là chuyện bình thường mà, mặt lạnh vài ngày là lành thôi, đằng mặt lạnh với suốt hai năm .”
“Mẹ , con , hồi đó đúng là quá đáng thật, cả chị dâu trong lòng cục nghẹn, cứ xin cả chị dâu , lành đấy.”
Cái gọi là trong tay tiền thì khí thế cũng mạnh, Trần Quyên hiện giờ chính là trạng thái , cô bây giờ chẳng sợ cái gì cả, đừng là chồng, ngay cả Triệu Thanh Lâm hiện giờ cô cũng thể rời bỏ mà vẫn sống , sống cực kỳ rực rỡ.
Cho nên chồng nọ, cái gì cần là .
Chị cả thấy thái độ của con dâu, mà hiểu cho , hai đứa con dâu chắc là thông đồng với đây.
Bà :
“Các con trong cuộc, thì cái gì chứ, hai vợ chồng nó thôi.”
Trần Quyên:
“Dù thì ạ, hồi đó là đúng, xem bố đ-ánh cả kìa, vết thương lớn như thế khâu mấy mũi liền, cái sẹo đó trông như con rết bò .”
Chị cả bĩu môi:
“Bây giờ các con là đang giúp họ chuyện .”
“Mẹ ơi, con giúp cả chị dâu chuyện , con sự thật thôi, cũng là vì cho , một nhà mà cứ căng thẳng mãi thế cũng là cách!”
Cô chính là giúp cả chị dâu chuyện đấy, ngốc mới giúp, thứ nhất là chuyện vốn dĩ là do bố chồng cô sai, thứ hai là vợ chồng cô còn đang lấy hàng của cơ mà, giúp chuyện ?
Chị cả hạ với con dâu cả và con trai cả, bà xua tay:
“Thôi , coi như là nuôi con uổng công , mặc kệ bọn nó.”
“Mẹ xem kìa, thế mà cơ chứ!”
Trần Quyên sốt ruột, bố chồng và cả chị dâu nhất định lành, nếu bố chồng lên Bắc Kinh dưỡng già thì đó sẽ là chuyện của vợ chồng cô .
Cô lo .
Anh cả chị dâu đối với hai ông bà già cứ như thấy rắn rết , tránh kịp, xa rời.
Bảo hai vợ chồng họ mở lời là chuyện thể nào, cô chỉ thể tay từ phía bố chồng thôi.
Tuy nhiên, Trần Quyên nỗ lực suốt nửa tháng trời mà vẫn thành công.
Bảo họ hướng về con cái mà cúi đầu là chuyện thể nào, họ là cha là của chúng, cúi đầu thì cũng là chúng cúi đầu họ mới đúng, gì đạo lý cha xin con cái chứ, cho nên là thể nào.
Không thể nào thì thôi , dù thì hai cũng sắp .
Trần Quyên nghĩ năm nay chắc chắn hai ông bà sẽ sang đây nữa .
Tổ chức xong tiệc đầy tháng, doanh thu một tháng của tiệm cà phê và tiệm bánh của Tô Hà cũng kết quả, việc kinh doanh của hai cửa hàng đến lạ kỳ, đều mười nghìn tệ cả.
Tiệm cà phê hơn hai vạn tệ, tiệm bánh thì hơn bốn vạn tệ.
Thu nhập tháng lên tới mười lăm vạn .
Cực kỳ !
Tiệm cà phê và tiệm bánh do Tô Hà mở kinh doanh khá, tiệm đồ kho do Cố Kiến Hoa mở kinh doanh cũng tệ, đặc biệt là các món vịt bán cực kỳ chạy.
Tháng Năm.
Tô Hà nhận điện thoại của hai gọi tới, trong điện thoại Tinh Nhiên sắp kết hôn , mời gia đình cô đến Thượng Hải tham dự đám cưới!
Thời gian là mồng mười tháng , tức là ngày mồng mười tháng Sáu.
“Con gái lớn giữ nữa mà!”
Trường An chuyện liền cảm thán một câu.
Cố mẫu:
“Cháu chừng nào thì mới mang đối tượng về đây hả?
Ai cũng đôi lứa , chỉ cháu là thấy gì thôi.”
Trường An:
“Bà nội, năm nay cháu mới 23, bà vội cái gì chứ?
Hơn nữa cháu còn nghiệp cao học mà!”
Cố mẫu ôm ng-ực:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-438.html.]
“Ôi chao, chẳng lúc còn sống bà thấy cháu kết hôn sinh con nữa!”
Trường An:
“.........”
“Bà nội, bà đừng diễn nữa, sức khỏe của bà lắm, đừng là cháu, bà xem Trường Quân, Trường Hoan kết hôn sinh con bà cũng còn thấy chứ.”
“Bà cứ sống thêm hai mươi năm nữa là chuyện nhỏ.”
Cố mẫu nhẩm tính:
“Hai mươi năm, thế thì chín mươi mấy tuổi .”
“Hai mươi năm nữa, bà thể học thuộc hết mặt chữ đấy.”
Trường An:
“Chứ còn gì nữa, đến lúc đó bà cũng là một bà lão văn hóa .”
“Bà đang nỗ lực theo hướng đó đây.”
Cố mẫu chỉnh chiếc kính lão gọng vàng dây xích, .
Trên Cố mẫu mặc một chiếc áo khoác lụa tơ tằm, tóc chải chuốt gọn gàng, hơn nữa những năm nay dưỡng già ở Bắc Kinh, dầm mưa dãi nắng nên da dẻ trắng trẻo hẳn .
Nhìn cách ăn mặc của Cố mẫu, ai còn tưởng bà là giáo sư đại học nào đó nghỉ hưu cơ.
Đến tháng Sáu, vợ chồng Tô Hà và Cố Kiến Hoa cùng Tô phụ Tô mẫu, Tô Việt và Lục Thanh Nhã, Tô Triệt và Phùng Thư Ngưng, mấy họ cùng Thượng Hải tham dự đám cưới của Tinh Nhiên.
Anh hai cô quả hổ danh là ông chủ lớn ăn kinh doanh, tiền, ngoài một căn biệt thự nhỏ kiểu Tây , còn mua cho con gái một chiếc xe , loại xe con.
Cha họ Hứa đưa tiền sính lễ mười một nghìn tệ, đúng như họ dự đoán, lúc bàn bạc chuyện , hai vợ chồng Tô Kiêu và Bùi Sơ Vi tiền sính lễ cứ để cha họ Hứa tùy ý mà đưa.
Thế là cha họ Hứa đưa mười một nghìn tệ.
Chị gái và rể của Hứa Giai Niên vốn ở trong quân đội, em trai kết hôn họ xin nghỉ phép vài ngày để về.
Gia đình rể Hứa Giai Niên điều kiện cũng khá, nhưng cũng choáng ngợp bởi sự phô trương của nhà gái, xe con mua là mua luôn ?
Lại còn cả biệt thự nhỏ kiểu Tây nữa.
Mẹ Hứa từ lâu lảm nhẩm với con gái về gia thế của con dâu tương lai .
Chị gái kể với rể một chút.
Anh rể Hứa Giai Niên cảm thán:
“Thằng em đúng là vớ hào môn !”
Đâu chỉ là hào môn bình thường chứ, cái còn lợi hại hơn hào môn nhiều, đây là các phương diện đều cả đấy!
Chỉ riêng bác cả và chú ba của em dâu thôi cũng đủ để khiến nể phục , gia thế đúng là quá sức lợi hại!
Chị gái Hứa Giai Niên :
“Cả nhà đều là những lợi hại, mấy chị em họ đều là sinh viên đại học cả.”
“Hèn chi thích đến thế.”
Nếu mà tìm một ngoại tỉnh, cô chắc chắn là đầu tiên đồng ý.
Tô Hà với tư cách là cô ruột, ngoài tiền mừng còn tặng cho cháu gái lớn một chiếc vòng ngọc phỉ thúy và một chiếc vòng vàng.
Mấy thứ khác cô , chứ đồ trang sức thì cô nhiều.
Vì Trường Ý kết hôn , nên ngoài phương diện xe cộ và nhà cửa , hai vợ chồng Tô Kiêu và Bùi Sơ Vi tham khảo tiền hồi môn mà Tô Hà và Cố Kiến Hoa đưa cho con gái.
Hoặc thể là vốn khởi nghiệp cho gia đình nhỏ.
Dù thì cũng đưa cho con gái mười vạn tệ.
Cái cảm giác cha vợ cưng chiều như thế , Hứa Giai Niên thích.
Anh chẳng màng đến tiền bạc nhà cửa đó, thứ duy nhất khiến động lòng chính là chiếc xe .
Đêm tân hôn hỏi Tinh Nhiên:
“Vợ ơi, hàng ngày tài xế cho em ?”