Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 427

Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:45:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6jTbQune

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Hà lắc đầu:

 

“Em cũng nữa, em chỉ đột nhiên nghĩ đến thôi."

 

“Mở loại hình ăn uống , việc mời đầu bếp là một vấn đề lớn, mở nhà hàng Tây còn khó hơn mở nhà hàng Trung nhiều, đồ Trung thì chịu khó tìm là thể tìm đầu bếp giỏi."

 

“Nhà hàng Tây thì trong nước nấu đồ Tây nhiều."

 

“Trừ phi chúng nước ngoài học, hoặc mời đầu bếp từ nước ngoài về."

 

“Thôi chuyện nữa, một chốc một lát cũng thực hiện ngay, về cái nhà hàng lớn của , nghĩ xong sẽ mở quán gì ?"

 

“Mở loại khách sạn lớn ?

 

Kiểu tích hợp cả ăn uống lẫn lưu trú ?"

 

Cố Kiến Hoa lắc đầu:

 

“Không mở loại đó , vợ , mấy ngày nay nghĩ , chúng thể mở tiệm lẩu."

 

“Tiệm lẩu?"

 

“Ở Kinh Thị tiệm lẩu ít nhé, đủ loại thịt nhúng."

 

Tô Hà .

 

Cố Kiến Hoa bảo:

 

“Anh chứ, chúng mở loại cừu nhúng đ-á, dùng đ-á để nấu thịt."

 

“Cũng thể thêm chút lẩu dầu cay của vùng Xuyên Du."

 

“Chủ yếu là đặc sắc của vùng M-ông Tỉnh chúng , giống như tiệm bánh nướng , ví dụ tên tiệm chúng thể đặt là Lẩu cừu nhúng đ-á M-ông Tỉnh..."

 

Tô Hà :

 

“Ý tưởng của tuyệt đấy, nghĩ thế?"

 

Cố Kiến Hoa :

 

“Anh trong sách đấy."

 

“Được, chúng về cùng nghiên cứu kỹ xem ."

 

, tiệm bánh nướng của chúng đóng cửa , nghĩ sẽ gì tiếp ?"

 

Tô Hà hỏi .

 

Cố Kiến Hoa đáp:

 

“Anh thấy thể chuyển sang bán đồ kho, bò kho tàu, gà , thủ lợn kho, móng giò kho... những loại đồ kho ."

 

Tô Hà thêm :

 

“Cũng thể bán thêm lạc rang, dưa chuột muối... mấy loại đồ nhắm nữa."

 

, đến lúc đó chúng xem thế nào."

 

tiệm bánh nướng cũng nữa, mệt , bán đồ kho thì tối hôm kho sẵn, hôm tìm trông quán là .

 

“Em về sẽ mở cửa hàng bách hóa thứ mười hai của nhà luôn, năm ba đứa nó học xong tay nghề thì tiệm bánh ngọt và quán cà phê khai trương."

 

“Năm nữa thì mở tiệm lẩu nhúng mà ."

 

khi mở, chúng Hô Thị khảo sát một chuyến, xem khác thế nào ."

 

Cừu nhúng đ-á là đặc sản của M-ông Tỉnh, Hô Thị là thủ phủ của M-ông Tỉnh, chắc chắn sẽ tiệm bán cừu nhúng đ-á.

 

Nói cũng thấy hổ thẹn, họ là M-ông Tỉnh mà còn từng đến thủ phủ của tỉnh bao giờ, ngược tỉnh ngoài thì chạy chạy mấy chuyến .

 

“Được, thôi."

 

Cố Kiến Hoa gật đầu.

 

Lần tiệm họ mở lớn, ít nhất cũng vài trăm mét vuông, mở tiệm lớn thế thì thận trọng và nghiêm túc một chút.

 

Dù hiện tại họ ít tiền, kiếm gần một triệu tệ , nhưng cũng thể tiêu xài lãng phí, đặc biệt là kinh doanh ăn uống, khảo sát thật kỹ càng.

 

Chương 308 Vừa nghỉ hưu trông cháu?

 

Hai cùng lên kế hoạch cho tương lai, Tô Hà đề nghị:

 

“Kiến Hoa, chúng mở đủ hai mươi cửa tiệm , thế nào?"

 

“Mở đủ hai mươi cái thì mở thêm nữa."

 

“Hiện tại chúng mở mười một tiệm , cộng thêm cửa hàng bách hóa định mở nửa cuối năm nay nữa là mười hai cái, thêm tiệm bánh ngọt và quán cà phê năm nữa là mười bốn cái."

 

“Cộng thêm tiệm lẩu cừu nhúng đ-á của nữa là mười lăm cái ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-427.html.]

Cố Kiến Hoa :

 

“Trước đây em còn bảo mở đủ mười cái là , giờ chuẩn tiến tới con hai mươi ."

 

“Lần em thật đấy, chỉ mở hai mươi cái thôi."

 

Tô Hà thề thốt.

 

Cô thật sự chỉ định mở hai mươi cái thôi.

 

Cố Kiến Hoa :

 

“Được , chúng cứ mở hai mươi cái, nhưng vợ , thấy năm cái tiệm chúng thể mở kiểu quy mô lớn."

 

“Giống như tiệm cừu nhúng đ-á , nhà hàng Tây em , thấy chúng còn thể mở một cái siêu thị lớn, lớn hơn cả cái siêu thị của đám Minh Nguyệt nữa."

 

“Giống như trung tâm thương mại bách hóa ."

 

Tô Hà :

 

“Nếu cứ mở tiếp như thế, một triệu tệ chúng tích cóp e là đủ ."

 

“Hết thì chúng kiếm tiếp thôi, cảm thấy mở vài cái tiệm quy mô lớn, chứ tiệm nhỏ thấy nó cứ sức nặng thế nào .

 

Em xem tiệm trang sức, tiệm quần áo, doanh thu của ba tiệm cộng mới bằng doanh thu của phòng chơi bida."

 

Cố Kiến Hoa cảm thấy tiệm quy mô nhỏ của họ đủ nhiều , mười một tiệm hiện tại trừ phòng bida thì là tiệm nhỏ.

 

Nên mở vài tiệm lớn để lấy thanh thế.

 

Tô Hà :

 

“Hai chúng đúng là kiểu khởi nghiệp tuổi trung niên mà ."

 

“Mở tiệm lớn thì cũng , kiếm nhiều nhưng vốn đầu tư ban đầu cũng lớn, chỉ sợ lỗ thôi."

 

Cố Kiến Hoa bảo:

 

“Mở siêu thị chắc chắn sẽ lỗ, còn các tiệm khác, chúng cứ khảo sát thật kỹ hãy mở."

 

“Chúng cứ đến năm sáu mươi tuổi, sáu mươi tuổi thì nữa, tận hưởng cuộc sống, du lịch vòng quanh thế giới."

 

Năm nay 48 tuổi, còn thêm mười hai năm nữa.

 

Tô Hà xong tính toán:

 

“Anh sáu mươi thì em năm mươi tư, em còn nghỉ hưu ."

 

55 tuổi mới nghỉ hưu.

 

Cố Kiến Hoa :

 

“Vậy vợ , thêm một năm nữa nhé?

 

Đợi em nghỉ hưu cùng?"

 

“Không cần , cứ nghỉ hưu , nghỉ sớm một năm."

 

“Em chỉ hy vọng mấy đứa nhỏ đừng bắt chúng trông cháu thôi."

 

Tô Hà dành trọn cuộc sống tuổi già của việc trông trẻ, Trường Ý và Hàn Thư Yến thì hết cách , bố Thư Yến còn nữa.

 

Nếu sinh con, bậc cha như họ thể trơ mắt hai đứa nhỏ lâm cảnh khó xử .

 

Tất nhiên họ cũng thiếu tiền, thể thuê bảo mẫu, nhưng bảo mẫu chăm sóc ?

 

Vẫn là ông bà nội ngoại tự tay chăm sóc thì mới yên tâm hơn.

 

Cố Kiến Hoa bảo:

 

“Hai chúng trông, thì trông cậy thông gia tương lai thôi."

 

“Em thấy chúng con thứ hai muộn, bảo mười hai năm nữa, Trường Quân và Trường Hoan 25 tuổi, bất kể học thạc sĩ thì cũng đại học nghiệp , kết hôn thì thể kết , cũng thể ."

 

“Kết hôn thì sinh con chứ, sinh con mà bên thông gia trông thì chúng trông thôi.

 

Anh bảo hai chúng mới nghỉ hưu nhận nhiệm vụ trông cháu ."

 

“Trông xong đứa trông đứa ."

 

“Chúng ít nhất cũng trông sáu năm nữa, em nghĩ cứ nên lùi cái tuổi nghỉ hưu du lịch thế giới thêm năm năm nữa , sáu mươi lăm tuổi hãy tính tiếp."

 

Tô Hà nghĩ thấy đúng là thật, cô nghỉ hưu cái là tiếp nối ngay nhiệm vụ trông trẻ .

 

Nếu bên thông gia thật sự trông , hai họ cũng thể nhẫn tâm trông giúp, tấm lòng cha luôn hướng về con cái, họ thể con cái gặp khó khăn .

 

Cố Kiến Hoa xong bảo:

 

“Vợ , em đúng là nghĩ quá nhiều , tự rước phiền não , chuyện ai mà , em đừng nghĩ nữa."

 

 

Loading...