Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 423
Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:45:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm mẫu:
“Haizz, đợi bố con về, con bàn bạc với ông ."
Mặc dù Thẩm phụ nỡ xa con trai nhưng ủng hộ quyết định , từ chiến trường trở về, con trai út u sầu một thời gian dài, giờ cuối cùng cũng phấn chấn trở , Thẩm phụ thấy an ủi.
Chỉ cần phạm pháp, gì thì cứ để .
“Con Triều Dương, đổi môi trường đổi tâm trạng."
Những ở quê , cảm giác như chẳng việc gì , suốt ngày chỉ rình rập lưng khác.
Con trai ông rời cũng .
Khuất mắt cho sạch tai.
Tô Miên và Trường An vốn định ở một tuần, nhưng Thẩm Triều Dương bây giờ ngay, thì thôi.
“Trường An, ba ngàn đồng, em bảo thể kinh doanh gì ?"
Lên tàu hỏa, Thẩm Triều Dương hỏi Trường An.
Trường An:
“Ba ngàn?
Nhiều thế cơ , em thấy cái gì cũng hết."
“Mở tiệm bán quần áo, hoặc bày sạp bán quần áo trang sức, gì cũng cả."
Thẩm Triều Dương:
“Bán quần áo kiếm tiền lắm ?
Em cứ luôn gợi ý bán quần áo thế."
Trường An:
“Kiếm chứ , mấy họ chị họ của em đều đang bán quần áo ở thủ đô cả đấy, lợi nhuận bán quần áo lớn lắm."
“Anh Triều Dương, ba ngàn đồng đủ để mua mặt bằng tiệm , em khuyên nên bày sạp bán quần áo , một tháng cũng kiếm ít , chỉ là vất vả thôi."
“Anh sợ vất vả."
Thẩm Triều Dương .
Trường An:
“Vậy thì , em thấy bán quần áo thể bán thêm những thứ khác nữa."
“Ví dụ như phụ kiện nhỏ , khăn quàng cổ, mũ, thắt lưng, những thứ đó."
Cậu dạo chợ đêm, thấy nhiều kiểu bán kết hợp như .
“Được, lúc đó sẽ xem ."
Mấy ngày , ba đến thủ đô, hồi ở Tây Bắc đều sống trong cùng một khu tập thể quân đội, nhà họ Thẩm còn là hàng xóm với nhà họ Tô, tức là vợ chồng Tô Việt và Lục Thanh Nhã.
Mấy đứa trẻ cũng chơi với từ nhỏ đến lớn, cho nên việc đầu tiên Thẩm Triều Dương khi đến thủ đô là đến thăm vợ chồng Tô Việt, Lục Thanh Nhã và cha của Lục Thanh Nhã.
Hồi Thẩm Triều Dương còn là lính mới là trướng của Tô Việt, trai ưu tú, các thành tích đều xuất sắc, Tô Việt coi trọng , chỉ tiếc là bây giờ thương giải ngũ.
Tô Việt vỗ vai , khích lệ:
“Trước đây con ở trong quân đội luôn đầu, chú tin rằng con kinh doanh cũng thể , cũng thể đầu, mười năm con là ông chủ lớn ."
Ông chủ lớn thì dám nghĩ tới, Thẩm Triều Dương bây giờ chỉ tìm việc gì đó để .
Để bản rảnh rỗi, để bản cảm thấy là kẻ vô dụng, chỉ què chân thôi mà, cụt , cụt chân cụt tay còn thể tạo dựng sự nghiệp cơ mà, thế thấm tháp .
Thẩm Triều Dương :
“Chú Tô, cảm ơn lời khích lệ của chú, con sẽ cố gắng ạ."
Không ông chủ lớn thì cũng một ông chủ nhỏ!
Chương 305 Có mua một chiếc xe ?
Sau khi thăm hỏi vợ chồng Tô Việt, Lục Thanh Nhã và cha Lục Thanh Nhã xong, Thẩm Triều Dương theo Trường An đến tiệm bánh nướng.
Trên đường Trường An giải thích:
“Bình thường nhà em chẳng ai ở cả, đều ở tiệm bánh nướng hết."
“Lát nữa thỉnh giáo dì nhiều một chút."
Thẩm Triều Dương .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-423.html.]
Trường An:
“Chuyện hỏi em là đúng đấy, em thậm chí còn lên kế hoạch năm sẽ mở tiệm gì luôn ."
Thẩm Triều Dương tò mò:
“Mở tiệm gì ?"
“Tiệm cà phê và tiệm bánh ngọt ạ."
“Mở hai tiệm luôn ?"
Trường An:
“Vâng ạ, mỗi năm em mở hai tiệm, nửa đầu năm một cái, nửa cuối năm một cái, nửa đầu năm nay mở tiệm kính mắt , nửa cuối năm mở tiệm tạp hóa."
“Còn về tiệm cà phê và tiệm bánh ngọt năm , em đoán là sẽ mở cùng lúc, vì mặt bằng mua xong , chỉ đợi thợ học thành tài trở về thôi."
“Mẹ em cử ba nhân viên Hải Thị để học bánh và pha cà phê ."
Thẩm Triều Dương :
“Dì giỏi thật đấy, mở tiệm công việc chính mà hề ảnh hưởng đến ."
Anh của Trường An là giảng viên đại học Bắc Đại.
Trường An:
“Cho nên chuyện ăn mà, cứ hỏi em là chuẩn nhất."
“Ừ ừ."
“ , chị gái em kết hôn ?"
Mùa hè năm 76, nhà em hàng xóm bỗng thêm một cặp sinh đôi rồng phượng, là con của cô ruột, đó họ cùng chơi đùa, Thẩm Triều Dương ấn tượng sâu sắc.
Trường An:
“Kết , tháng năm năm nay mới kết xong, kết nữa chắc rể em đợi nổi mất."
“Anh rể em là ai thế?
Bạn học của chị em ?"
“ , bạn học, từ năm nhất đại học thích chị em , thích suốt bốn năm trời, đến năm nhất cao học mới chính thức yêu , yêu hai năm, chị em nghiệp thạc sĩ cuối năm ngoái."
“Hai liền rục rịch chuyện kết hôn luôn."
“Lát nữa tan họ sẽ qua đây, lúc đó sẽ gặp thôi."
như , khi chị và rể kết hôn, chỉ mấy ngày tân hôn là qua đây ăn cơm, đó sáng trưa tối đều đến tiệm bánh nướng ăn, hai chẳng bao giờ tự nấu nướng cả.
Thẩm Triều Dương :
“Được."
Con trai bạn đến chơi, Tô Hà và Cố Kiến Hoa tất nhiên là chào đón nhiệt tình.
Làm hẳn một bàn thức ăn để chiêu đãi.
Cũng trò chuyện về một vấn đề trong kinh doanh.
Tô Hà đang nghĩ, trai Thẩm Triều Dương , chẳng lẽ chính là vị Thẩm tổng cùng Trường An hợp tác mở công ty trong sách ?
Hồi cô truyện để ý đến những chuyện râu ria , chỉ tập trung Cố Lê, giờ nghĩ thì thấy khả năng nha, hiện tại ngoài dường như còn ai họ Thẩm nữa.
đời Trường An còn bỏ y theo thương nữa .
“Kiến Hoa, mấy ngày nữa em định Hải Thị một chuyến, ?"
Tô Hà xem thử tình hình học tập của ba đứa trẻ nhà thế nào .
Cố Kiến Hoa ái ngại:
“Vợ ơi, nếu thì tiệm bánh nướng chẳng ai trông nom cả."
Tiệm bánh nướng giống như các tiệm khác, ông chủ mặt cũng , ông là ông chủ là đầu bếp.
“Em thì đóng cửa vài ngày cũng mà."
Tô Hà .
Nghe lời , vẻ mặt Cố Kiến Hoa trở nên nghiêm túc:
“Đồng chí Tô Hà, em bắt đầu sa đọa đấy, đóng cửa vài ngày là thiệt hại bao nhiêu tiền cơ chứ, vài trăm đồng đấy."
Nay khác xưa, bây giờ tiệm bánh nướng kinh doanh , doanh thu mỗi ngày hơn một trăm đồng đấy.