Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 416
Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:45:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bốn em em từ nhỏ chịu khổ, ở nhà khác thì kẹo sữa Thỏ Trắng, đồ hộp, sữa bột nọ lẽ là thứ xa xỉ, nhưng ở nhà em thì , bố ngày nào cũng pha cho tụi em mỗi đứa một ly sữa bột."
“Lúc nhỏ uống sữa bột, lớn lên thì uống sữa tươi."
Trường Ý cảm thấy cuộc sống của bốn họ chắc chắn còn hơn cả một đứa trẻ ở thành phố.
Hàn Thư Yến:
“Hâm mộ cuộc sống lúc nhỏ của em thật đấy, lúc bố còn, cuộc sống của và chị cũng tạm , bố mất , mức sống của hai chị em mới xuống."
Trường Ý:
“Bố ở trời linh thiêng, thấy thành gia lập nghiệp chắc chắn sẽ vui."
“ , cũng thấy vui."
“Vợ ơi, em mau cất tiền , chúng ngủ thôi."...........
Trải qua một ngày bận rộn, Tô Hà thực sự mệt rã rời, cô còn một đôi giày cao gót nhỏ, khắp nơi.
Buổi tối hai vợ chồng về đến nhà tập thể, Cố Kiến Hoa căn phòng:
“Trống trải quá."
Tô Hà:
“Không , chúng cứ quen dần là , sẽ còn trống trải hơn nữa, chỉ còn hai chúng thôi."
“Cho dù là con trai, kết hôn cũng sẽ sống cùng chúng , chúng nó gia đình nhỏ của riêng ."
Cố Kiến Hoa thở dài một tiếng:
“Anh , chỉ là nhất thời thấy quen lắm."
“Trường Ý và Thư Yến còn đỡ đấy, vẫn sống ở thủ đô cùng chúng , chứ Tinh Nhiên con bé là trực tiếp ở Hải Thị việc luôn ."
“Sau kết hôn, hai đứa nó cũng ở Hải Thị, hai chị dâu hai một năm chắc chẳng gặp mấy ."
“Con gái em thì chắc là gặp mặt hàng ngày đấy."
Trường Ý và Thư Yến công việc bận rộn, thời gian nấu nướng, thì bữa sáng, bữa trưa, bữa tối chắc chắn là đều đến tiệm bánh nướng ăn .
Cố Kiến Hoa cũng hiểu:
“Chỉ là Trường Ý gia đình , nó chắc chắn suy nghĩ nhiều hơn."
“Cái đó thì đúng , nhưng cũng dễ thôi, Hàn Giai Giai tính tình dễ chung sống, bố chồng, nên mâu thuẫn chồng nàng dâu, chỉ là chuyện giữa hai vợ chồng trẻ bọn nó thôi."
“Về tiền bạc, chỗ chúng cho cộng với tiền mừng nhận hôm nay, chắc cũng mười một vạn , tiền tiết kiệm một chút thì đủ cho bọn nó tiêu mười năm."
“Kiến Hoa ?
Tiền thể giải quyết chín mươi chín phần trăm nỗi phiền muộn đấy."
Tô Hà phân tích.
Lời Cố Kiến Hoa tán thành:
“Vợ ơi em đúng."
Tô Hà:
“Anh cần lo lắng, đây là những gì con cái trải qua, trưởng thành thành gia lập nghiệp, đó là con đường mà đa chúng đều ."
“Con gái con rể của bao nhiêu chứ, bọn nó còn hơn đại đa ."
“Thân phận sinh viên đại học Bắc Đại, nghiệp xong ở Bộ Ngoại giao, công việc cũng là công việc khiến ghen tị, bây giờ bọn nó chẳng thiếu thứ gì."
“Đợi năm hoặc năm nữa sinh một đứa bé, là thành một nhà ba ."
Nói đến vấn đề sinh con, Tô Hà đột nhiên nhớ :
“Kiến Hoa, Trường Ý sinh con thì ai trông cho bọn nó đây?"
Chăm sóc lúc ở cữ thì chắc chắn là như cô chăm , nhưng ai sẽ là trông trẻ?
Cô còn việc, bố cô và bố chồng tuổi tác đều cao, chắc chắn là trông nổi .
Cố Kiến Hoa cũng nghĩ đến mấu chốt của vấn đề , suy nghĩ một chút:
“Cùng lắm thì tiệm bánh nướng đóng cửa, trông."
“Tốt , đến lúc đó vất vả cho ông ngoại của đứa nhỏ ."
Tô Hà .
Cố Kiến Hoa nhập vai phận ông ngoại :
“Có gì chứ, trông trẻ giỏi lắm đấy."
Tô Hà:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-416.html.]
“Nói thật nhé, hai chúng chẳng trông bọn nó bao lâu cả, bốn đứa đều là ông bà nội trông lớn đấy."
“Em còn đỡ hơn , em kỳ nghỉ đông nghỉ hè để trông tụi nó, còn thì ba trăm sáu mươi lăm ngày đều việc."
“Làm gì chứ, buổi tối tan về cũng tham gia mà."
Cố Kiến Hoa phản bác.
“Dù thì là trông ít nhất."
Tô Hà tuyên bố phản bác vô hiệu.
Cố Kiến Hoa:
“Vậy Trường Ý sinh con thì trông thôi."
Hai vợ chồng trò chuyện về việc trông trẻ trông trẻ chìm giấc ngủ.
Ngày hôm .
Tiệm bánh nướng than củi vẫn mở cửa như thường lệ, Tô Hà vẫn như bình thường.
Ăn tiệc xong , các họ hàng từ quê lên ăn cưới đều chuẩn về.
Gia đình cô ba nhà họ Cố chuẩn về.
Cô ba tìm chị cả hỏi:
“Chị cả, ngày mai chúng em về, chị và định bao giờ thì về?"
“Sao về sớm thế?
Tiểu Hà chẳng đặt phòng cho chúng những bảy ngày ?"
Chị cả thắc mắc.
Cô ba:
“Thì đúng là đặt bảy ngày, nhưng chúng em ở nữa thì thể trả phòng mà."
“Vậy mấy em cứ về , bọn chị còn ở thêm vài ngày nữa, năm ngoái qua đây mà kịp dạo cho t.ử tế."
Bà ở đủ bảy ngày mới về.
Đi một chuyến thủ đô dễ dàng gì.
Vợ chồng bà dạo cho thật kỹ, ăn vịt , đồ Tây gì đó mới .
Cô ba:
“Được , chúng em về đây."
Nhà bà còn mở cửa hàng nữa, về muộn một ngày là mất tiền một ngày.
“Thanh Ngọc, các con thì ?
Cũng về cùng chị cả ?"
Hai vợ chồng cô cũng đang mở cửa hàng tạp hóa đấy thôi.
“Vâng thím ba, chúng con về cùng bố ạ."
“Đây là đầu tiên tụi con đến thủ đô, xem cho thật kỹ, dạo cho thật nhiều, ăn cái món đồ Tây gì đó, vịt nữa, xem Thiên An Môn, Cố Cung, leo Trường Thành."
“Đến thủ đô một chuyến dễ."
Thanh Ngọc .
Dĩ nhiên là về cùng , gia đình ba họ ở đủ bảy ngày, ăn đủ bảy ngày cơm, cô mừng những một trăm tệ, còn cả tiền tàu xe nọ nữa chứ.
Cô đều gỡ hết, cho dù gỡ bộ thì cũng gỡ một nửa mới cam tâm..
Chương 300 Muốn học đầu bếp
Cô ba gì nữa, chị cả về thì thôi, dù gia đình bà cũng về.
Con gái Dao Dao nhà bà năm nay còn thi đại học nữa, cũng chính vì lý do thi đại học , sợ con bé áp lực nên mới đưa nó đến thủ đô thư giãn khi thi.
Sau khi cô ba rời , Trần Quyên hỏi chị cả:
“Mẹ, với và mợ chuyện chúng con ở ạ?"
Chị cả:
“Vẫn , con vội cái gì chứ, hôm qua hôm bận rộn như thế lấy lúc mà ."
“Con cứ yên tâm, các con nhất định thể ở ."
Trần Quyên:
“Mẹ, còn mà chắc là ở ạ."