Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 402

Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:45:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Dì Tô, qua đây ạ?"

 

Hà Chi Chi đang phun nước cho hoa.

 

Hà Chi Chi việc cho Tô Hà hai năm, trong hai năm đó cô đưa cho nhà mợ tận một nghìn tệ.

 

Năm nay cô với mợ rằng từ nay về tiền lương sẽ đưa cho họ nữa, mợ cô liền bằng lòng, mắng cô lông cánh cứng, mắng cả cô, đứa cháu gái nuôi uổng công .

 

Cô nhớ những gì Trần Viễn với , cô đến nhà máy hỏi thử, quả nhiên đúng như lời , chỉ tiền bồi thường, mà công việc của chị họ cô cũng là nhờ lời hứa hẹn khi bố cô gặp chuyện mới .

 

Vốn dĩ công việc ở nhà máy đó là của cô.

 

Chuyện vốn cô định lật bài ngửa với mợ, dù mợ cũng nuôi nấng cô mười mấy năm, nuôi cô khôn lớn, cũng cho học hành đàng hoàng.

 

Họ với cô, cô cũng chẳng quản nữa, chuyện cũ cứ để nó qua .

 

Chỉ là năm nay cô đề nghị nộp lương về nhà nữa, mợ cô cư nhiên đồng ý, mắng c.h.ử.i cô là đồ sói mắt trắng, lớn lông cánh cứng cáp vân vân.

 

nhịn nữa, cãi một trận kịch liệt với mợ.

 

Sau trận cãi vã, mợ cho cô ở trong nhà nữa, nhưng cũng chẳng , vốn dĩ cô cũng ý định ở đó.

 

Sau khi cửa hàng khai trương Tết, cô trực tiếp dọn đến tiệm hoa ở luôn.

 

Trần Viễn luôn bảo cô não thông minh, ngốc nghếch, nhưng Hà Chi Chi thấy cũng khá thông minh đấy chứ, mùa đông năm ngoái cô lén chuyển hộ khẩu của ngoài .

 

Bây giờ cô hộ khẩu riêng, tiền và hộ khẩu đều giữ , sống ở nhà mợ, gì thì , từ nay về cô là tự do .

 

Tô Hà bảng chấm công tường:

 

“Ngụy Lam đến ."

 

Hà Chi Chi:

 

“Đến ạ, tiệm của con là tiệm đầu tiên chị kiểm tra đấy."

 

Hì hì, cơ mà vệ sinh các mặt của cô đều đạt yêu cầu.

 

Tô Hà dạo một vòng trong tiệm, tìm chiếc ghế xuống, ngoắc Hà Chi Chi.

 

“Chi Chi, cháu qua đây một chút, dì chuyện với cháu."

 

Nghe thấy câu , trong lòng Hà Chi Chi đ-ánh thót một cái, thầm nghĩ vệ sinh trong tiệm các mặt khác xảy sai sót gì chứ, chị Ngụy Lam kiểm tra và vấn đề gì mà?

 

Hay là tìm cô vì chuyện khác?

 

Trong vòng vài giây, trong đầu Hà Chi Chi nảy bao nhiêu ý nghĩ.

 

Tô Hà lấy cho Hà Chi Chi một chiếc ghế, Hà Chi Chi rón rén xuống:

 

“Dì Tô, chuyện gì thế ạ?"

 

Tô Hà:

 

“À, là thế , dì định mở một tiệm bánh ngọt, loại bánh ngọt như thế ."

 

Bà lấy từ trong túi mấy tấm hình, rút từ trong sách hệ thống.

 

Hà Chi Chi đón lấy xem thử:

 

“Dì Tô, con từng thấy loại bánh bao giờ."

 

Tô Hà gật đầu:

 

, ở Kinh thị vẫn ."

 

“Cho nên, dì chọn vài từ tiệm chúng Hải thị học bánh Tây và nướng bánh."

 

Hà Chi Chi Tô Hà, hiểu trong lòng chút kích động, Tô Hà tiếp tục :

 

“Bên đó dì liên hệ với một vị đại sư bánh Tây ."

 

“Các cháu theo ông học, dì sẽ trả học phí."

 

“Điều kiện tiên quyết là khi học thành tài trở về, các cháu việc cho tiệm bánh nhà dì mười năm, mười năm các cháu mới thể công việc khác."

 

“Nói một cách khó thì chẳng khác nào ký văn tự bán mười năm."

 

“Tất nhiên trong mười năm , dì vẫn sẽ trả lương cho các cháu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-402.html.]

 

Hà Chi Chi xong:

 

“Không , dì Tô dì đừng thế, dì bỏ tiền cho bọn con học nghề, đừng việc cho dì mười năm, hai mươi năm cũng là điều nên ạ."

 

Cái nghề theo cả đời đấy, chỉ thể dùng nó để kiếm sống, mà còn thể truyền cho đời .

 

Làm việc mười năm thể gọi là văn tự bán chứ.

 

Hơn nữa mười năm việc dì Tô trả lương cho bọn họ .

 

Tô Hà dịu dàng:

 

“Không cần cần, chỉ dùng các cháu mười năm thôi, dì nghĩ mười năm các cháu mới ba mươi tuổi, còn trẻ, tự mở tiệm gì cũng đều kịp cả."

 

“Dì vẫn với những khác, đầu tiên dì nghĩ đến là cháu đấy."

 

Hà Chi Chi xúc động đến mức nước mắt lưng tròng:

 

“Dì Tô, con sẵn sàng ạ."

 

“Đừng vội kích động, dì cho cháu Hải thị ít nhất một năm về, học xong về còn cho dì mười năm, mười năm mới tự do."

 

“Chi Chi, cháu cứ suy nghĩ kỹ , nghĩ kỹ thì ngày mai đến tiệm bánh nhân thịt tìm dì."

 

Hà Chi Chi rằng cần đến ngày mai, bây giờ cô nghĩ thông suốt , nhưng dì Tô bảo ngày mai mới cho đáp án, thì cô cứ đợi đến ngày mai .

 

“Vâng ạ, con dì Tô."

 

Tô Hà từ tiệm hoa , đến tiệm quần áo, cũng qua chuyện với Chu Lâm Lâm và Trần Viễn.

 

Trần Viễn xong liền bày tỏ:

 

“Dì Tô, cần đợi đến ngày mai , bây giờ con quyết định xong ạ."

 

Chuyện thế kẻ ngốc mới .

 

Chu Lâm Lâm thì đang cân nhắc:

 

“Dì Tô, để con về bàn bạc với gia đình một chút ạ."

 

Tô Hà:

 

“Được, ngày mai các cháu cho dì câu trả lời."

 

Sau đó bà đến tiệm bida với Diệp Sương một tiếng.

 

Diệp Sương:

 

“Dì Tô, con gồm những ai ạ?"

 

Tô Hà:

 

“Chu Lâm Lâm, Hà Chi Chi với cả Trần Viễn, tạm thời là bốn đứa các cháu, nhưng bây giờ vẫn chắc chắn, ngày mai mới những ai sẽ ."

 

“Cháu về suy nghĩ kỹ , bàn bạc với bố một chút."

 

“Học phí, ăn ở của các cháu dì đều bao hết, cái cần lo."

 

Ngụy Lam cũng ở tiệm bida, khi Tô Hà khỏi, Diệp Sương trò chuyện với Ngụy Lam:

 

“Chị Ngụy, em phân vân, em ."

 

Ngụy Lam chỉ điểm:

 

“Nếu chị là em, chị sẽ do dự một chút nào .

 

Thứ nhất, chúng tuổi đời còn nhỏ, mới ngoài hai mươi, cho dì Tô mười năm thì mới ba mươi tuổi, vẫn còn trẻ chán, gì cũng kịp."

 

“Chủ yếu đây là một cái nghề theo chúng cả đời, cái nghề trong tay thì lo ch-ết đói nữa, mười năm em thể ngoài tự mở một tiệm bánh ngọt."

 

“Vừa mười năm việc đó chúng thể tích cóp ít tiền."

 

“Huống hồ học phí, ăn ở bà chủ đều lo cho em cả , em còn sợ cái gì chứ, cứ việc mà học, em xem chúng thể gặp mấy bà chủ như thế ?"

 

“Lại còn bỏ tiền cho chúng học nghề nữa."

 

“Dì còn đăng ký cho chị học kế toán cơ, tối nào chị cũng đến trường bổ túc để học đấy."

 

 

Loading...