Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 39

Cập nhật lúc: 2026-02-27 09:13:42
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cho nên, cứ tặng tiền cho rảnh nợ.”

 

Chương 33 Trở về

 

Lúc , tại bệnh viện biên giới phía Nam của Tổ quốc.

 

“Đồng chí Cố Kiến Hoa, tuy vết thương của lành nhưng khuyên vẫn nên ở thêm một tuần nữa để theo dõi thêm."

 

Bác sĩ khuyên nhủ.

 

Cố Kiến Hoa lắc đầu:

 

“Thôi bác sĩ ạ, vợ sắp sinh , về."

 

Bệnh nhân kiên quyết xuất viện, bác sĩ cũng hết cách:

 

“Vậy kê đơn thu-ốc cho nhé, mang về mà uống."

 

Cố Kiến Hoa:

 

“Vâng ạ."

 

Đừng là một tuần, hận thể bay về ngay lập tức.

 

Cố Kiến Hoa nghĩ tới những giấc mơ mấy ngày nay mà vẫn thấy rùng .

 

Trong mơ vợ khó sinh, vì khó sinh mà qua đời.

 

Tuy chỉ là mơ nhưng lòng Cố Kiến Hoa đau thắt , về xem , tận mắt cô sinh con mới yên tâm .

 

Ngồi xe lửa ròng rã bảy ngày bảy đêm, đồng chí Cố Kiến Hoa cuối cùng cũng tới ga xe lửa trong thành phố thuộc tỉnh M-ông.

 

Vì tới nơi là buổi tối nên nhà khách trong thành phố một đêm, sáng sớm hôm chuyến xe khách lúc năm giờ về huyện.

 

Về tới huyện liền thẳng tới nhà họ Tô.

 

Vợ trong thư dạo đang ở nhà cha vợ.

 

Tô Hà vẫn đồng chí Cố Kiến Hoa mà cô hằng mong nhớ về tới huyện, thậm chí chỉ còn vài bước chân nữa là tới nhà họ Tô .

 

Vì là chủ nhật nghỉ nên đến bảy giờ sáng vẫn ai ngủ dậy, Tô Hà hai ngày nay vì em bé quấy nên dậy khá sớm, cũng ngủ tiếp nữa.

 

Thế là dậy sách.

 

Đột nhiên thấy tiếng gõ cửa, Tô Hà đoán là hai qua chơi, ai dè mở cửa thấy đàn ông của Cố Kiến Hoa đang ở cửa.

 

Tô Hà sững sờ tại chỗ:

 

“Kiến Hoa?"

 

Cố Kiến Hoa thấy vợ bình an vô sự mặt , cuối cùng cũng yên tâm.

 

Dọc đường cứ nơm nớp lo sợ, giấc mơ đó ngày nào cũng mơ, hễ cứ nhắm mắt là mơ thấy cảnh tượng đó.

 

Anh sợ lắm!

 

May mà vợ vẫn bình an vô sự mặt .

 

Ánh mắt dịu dàng, giọng cũng cực kỳ ôn tồn:

 

“Là đây, về vợ ơi."

 

Tô Hà khi thấy giọng của Cố Kiến Hoa thì tức khắc kìm nén nữa, nước mắt trực trào rơi xuống.

 

“Kiến Hoa.. em.."

 

Khóc quá dữ dội, nghẹn ngào đến mức nên lời.

 

Cố Kiến Hoa ôm lấy cô, mắt cũng đỏ hoe:

 

“Ngoan nào, về đây, nữa."

 

“Sao về thế ?"

 

Tô Hà hỏi.

 

Cố Kiến Hoa:

 

“Anh chiến trường thương, c-ơ th-ể thích hợp ở quân đội nữa, cấp nộp đơn xin chuyển ngành cho , công an ở cục công an huyện ."

 

“Không nữa nhé."

 

Anh nhẹ nhàng lau nước mắt mặt Tô Hà.

 

“Anh thương ở , nặng ?"

 

Tô Hà xót xa hỏi.

 

Cố Kiến Hoa chỉ vị trí trái tim:

 

“Chỗ trúng đ-ạn, suýt chút nữa là b-ắn trúng tim ."

 

viên đ-ạn b-ắn trúng cái bùa hộ em tặng , nó lệch một chút, b-ắn phần thịt thôi."

 

“Vợ ơi, cái bùa hộ em tặng cứu mạng đấy."

 

Tô Hà rơi nước mắt:

 

“Em suýt chút nữa là gặp ."

 

“Ái chà , về tìm em đây."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-39.html.]

 

Anh giúp cô lau nước mắt.

 

“Vậy ý là, sẽ nữa chứ?"

 

Cố Kiến Hoa nâng mặt Tô Hà lên, khẽ chạm môi cô, :

 

“Ừm, nữa, sẽ luôn ở bên em."

 

“Tốt quá , mấy tháng gặp em nhớ lắm, ngày nào cũng nhớ, sắp mắc bệnh tương tư đến nơi đây ."

 

Tô Hà nũng.

 

Cố Kiến Hoa ôm cô:

 

“Anh cũng nhớ em vợ ơi, nhớ lắm."

 

Hai thổ lộ tâm tình một lát, đồng chí Cố Kiến Hoa mới phát hiện trong nhà chỉ mỗi vợ , thấy cha vợ , giờ chắc chứ nhỉ!

 

Hơn nữa cha vợ ban ngày cũng mà.

 

Anh hỏi:

 

“Cha em?"

 

Tô Hà :

 

“Bây giờ mới nhớ , hôm nay chủ nhật họ vẫn dậy , để em gọi họ."

 

Tô Hà gõ cửa, là mở cửa, bà nheo nheo mắt:

 

“Tiểu Hà con đói , còn đang ngủ dở."

 

Tô Hà lắc đầu:

 

“Không , là Kiến Hoa về ạ."

 

Mẹ Tô sững một giây, ngay đó giọng bà cao v.út hẳn lên:

 

“Cái gì, Kiến Hoa về hả?"

 

Tô Hà gật đầu.

 

Mẹ Tô nhanh ch.óng về phòng mặc quần áo, tiện thể gọi cha Tô dậy:

 

“Ông Tô mau dậy , Kiến Hoa về ."

 

Cha Tô cũng ngẩn vài giây, đó nhanh ch.óng vùng dậy mặc quần áo, bước cửa.

 

“Kiến Hoa."

 

Cố Kiến Hoa thấy cha vợ tới nơi liền dậy:

 

“Dạ, chào cha ."

 

Cha Tô ngạc nhiên sự mặt của :

 

“Kiến Hoa, con về thế , là xin nghỉ phép hả?"

 

Mẹ Tô thì nhanh ch.óng pha một cốc sữa bột cho con rể:

 

“Dọc đường lạnh lắm đúng , mau uống một cốc cho ấm ."

 

Cố Kiến Hoa đón lấy:

 

“Cảm ơn ạ."

 

Mẹ Tô:

 

“Hai cha con cứ chuyện , nấu cơm."

 

“Con chiến trường thương, thích hợp ở quân đội nữa, cấp chuyển ngành cho con , công an ở cục công an huyện ạ."

 

Cố Kiến Hoa trả lời câu hỏi của cha Tô.

 

Cha Tô:

 

“Bị thương hả?

 

Có nặng ?"

 

Mẹ Tô cũng lo lắng từ trong bếp ló đầu .

 

Cố Kiến Hoa kể qua cho , cha Tô liền :

 

“Đồng xu cứu mạng con đấy, đồng xu cản thì viên đ-ạn đó b-ắn thẳng tim con ."

 

Cố Kiến Hoa đúng là :

 

“Bây giờ con nghĩ vẫn còn thấy sợ, vị bác sĩ phẫu thuật cho con cũng bảo con lớn đấy."

 

Bất kể hệ thống vì lý do gì mà gắn bó với cô, nhưng lúc Tô Hà thật sự ơn hệ thống.

 

dám tưởng tượng nếu Cố Kiến Hoa ch-ết thì cô sẽ , giờ cô tin lời kể trong sách , cô chính là vì tin tức c-ái ch-ết của Cố Kiến Hoa kích động dẫn đến khó sinh mà qua đời.

 

Mẹ Tô :

 

“Chuyển ngành cũng , tuy lương ít một chút nhưng cái yên tâm, chiến trường nữa, đ-ạn d.ư.ợ.c đại bác vô tình lắm, hơn nữa hai vợ chồng con thể ở bên , Tiểu Hà bây giờ m.a.n.g t.h.a.i , là hai đứa nhỏ, con ở bên cạnh chăm sóc là nhất."

 

“Không những cha như chúng thể so bì ."

 

 

Loading...