Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 360
Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:27:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đợi khi hai tới, Khương Duyệt Nghênh thậm chí dám thẳng mắt Trường An.
Tim cô đ-ập nhanh, căng thẳng đến mức lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.”
dù cô căng thẳng, ngượng ngùng đến , cô cũng để lộ sự đỏ mặt gì cả.
Trường Ý lấy phần hải sản khô chuẩn sẵn từ trong thùng:
“Mẹ em mua hải sản khô từ Đại Liên về, bảo em mang đến cho nếm thử.
Đây là phần của chị và em trai chị."
Khương Duyệt Nghênh một cách đúng mực:
“Dì Tô mỗi món gì ngon đều nhớ mang đến cho nhân viên chúng nếm thử, một ông chủ như chắc chẳng tìm thứ hai ."
Trường Ý và Trường An cũng là những khéo ăn khéo :
Trường An:
“Mẹ em coi trọng hai chị em, đặc biệt dặn gói cho hai nhiều hơn một chút."
Trường Ý:
“Chuyện đó là đương nhiên , chị Duyệt Nghênh và Tư Tề việc như , em em khen ngợi mấy liền ."
Bất kể là tình cảm với Cố Trường An , thì việc ông chủ coi trọng luôn là một điều đáng mừng.
Khương Duyệt Nghênh cũng ngoại lệ.
“Hai vị tiểu ông chủ giúp cảm ơn dì Tô nhé, và em trai sẽ càng cố gắng hơn nữa."
Trường Ý và Trường An :
“Dạ ."
Rồi dặn dò cách sử dụng hải sản khô:
“Mấy thứ hải sản khô ăn trực tiếp hoặc cho cháo nấu đều ngon."
Chương 257 Khá phi lý
Tô Hà thể coi là một chủ mẫu mực, lương bổng phát đúng hạn, thỉnh thoảng còn mang đồ ngon cho nhân viên, lễ tết gì cũng phúc lợi.
Ví dụ như Tết Trung thu, Tô Hà phát bánh trung thu và trái cây cho tất cả nhân viên trong cửa hàng.
Phát tiền, phát phúc lợi, bình thường cô tới, nhân viên phạm cô cũng lớn tiếng mắng nhiếc mà sẽ nhẹ nhàng nhắc nhở.
Bởi , ấn tượng của nhân viên đối với Tô Hà vô cùng .
Lần phát hải sản, mang về nhà kể với cha :
“Bà chủ của con phát đấy."
“Hải sản mang từ Đại Liên về đấy ạ, mỗi một túi, bảo là để chúng con ăn thử."
Cha :
“Bà chủ của con đấy, món gì ngon cũng nhớ tới các con."
“ thế ạ, dì Tô là cực kỳ ."
Có một chủ là điều khiến nhân viên cảm thấy dễ chịu nhất.
Sau khi tiệm bi-a đóng cửa, Ngụy Lam đến cửa hàng r-ượu thu-ốc chờ chồng cô là Hà Xuân Hứa cùng tan .
“Tiểu ông chủ gửi hải sản cho em đấy."
Hà Xuân Hứa lấy túi hải sản mà Trường Ý và Trường An đưa từ quầy .
Ngụy Lam mở xem thử:
“Nhiều thế ?"
Ngoài cá khô và mực khô, còn một túi tôm khô, cồi sò điệp khô, còn thêm một ít hải sâm và bào ngư nữa.
Ngụy Lam cũng là từng trải, hải sản đắt đỏ, đặc biệt là bào ngư và hải sâm, mà chị Tô đưa cho họ khá nhiều.
“Những khác bao nhiêu hả ?"
Hà Xuân Hứa hỏi.
Ngụy Lam đáp:
“Những khác thì em , nhưng mấy nhân viên ở cửa hàng, trừ Lục Cẩm Trình , những khác đều một túi, của Lục Cẩm Trình thì họ gửi thẳng ở cửa hàng bánh nướng ."
Hà Xuân Hứa :
“Chị Tô đối đãi với vợ chồng thật."
Ngụy Lam:
“Không là bình thường .
Để hôm nào em hỏi xem chế biến hải sâm như thế nào."
Bào ngư thì cô .
Hôm Tết Trung thu, chị Tô mời tất cả nhân viên ăn, ăn ở cửa hàng bánh nướng.
Trong đó món thịt kho tàu hầm bào ngư, cô cứ theo cách đó mà .
Hà Xuân Hứa hỏi:
“Không mang biếu một ít ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-360.html.]
Bố vợ và trai của đối đãi với gia đình họ .
“Biếu một ít ."
Ngụy Lam lựa một túi cá hồi lát và mực sợi, gói thêm ba con hải sâm, năm con bào ngư và mười mấy cái cồi sò điệp.
“Những thứ lát nữa chúng mang qua đó."
Mấy thứ ăn cho vị thôi, nhiều hơn cô cũng .
Cha Ngụy Lam và vợ chồng trai cô đương nhiên sẽ chê ít.
Chị dâu Ngụy Lam :
“Bà chủ của em cho, vợ chồng em cứ giữ mà ăn."
Ngụy Lam bảo:
“Em nghĩ là nhà ăn mấy thứ bao giờ, nên mang qua để ăn cho vị.
Chị dâu , hải sâm, bào ngư với cả cồi sò điệp , khi ngâm nở thì cứ cho nấu cháo mà ăn."
“Coi như là cháo hải sản."
“Được, cứ ngâm nở là đúng ?"
Chị dâu Ngụy Lam cũng từng món bao giờ.
Ngụy Lam dặn:
“Vâng, ngâm nở ạ, trong quá trình ngâm nhớ nước một ."
“Được , chị hiểu ."
Phía nhà họ Khương cũng diễn tình cảnh tương tự.
Khương mẫu đống đồ đó thì vui mừng.
Bà :
“Mấy thứ các con ăn , còn bào ngư với hải sâm thì để dành, đợi đến Tết hãy ăn."
Mọi ai ý kiến gì.
Khương mẫu lấy mấy gói cá khô, mực sợi , còn những thứ khác thì hớn hở mang cất trong tủ bếp.
Cất xong , bà cũng lấy một miếng cá khô nhỏ nếm thử:
“Bà chủ các con phát cho mỗi nhiều như thế ?"
Khương Duyệt Nghênh , cô sang Khương Tư Tề:
“Chắc là nhỉ?"
Cố Trường An là đặc biệt cho thêm chị em họ mà.
Khương Tư Tề cầm một túi mực sợi lên:
“Không ạ, những khác chỉ một túi thôi."
Khương mẫu sửng sốt:
“Thế phát cho hai đứa nhiều thế?"
Khương Tư Tề đắc ý:
“Bọn con việc , dì Tô coi trọng bọn con chứ .
Con dì thường xuyên khen ngợi hai chị em con đấy."
“Tốt , hai đứa cố gắng mà ."
Khương mẫu mừng rỡ.
Người chủ đúng là thật đấy, đủ loại phúc lợi, tuy là hộ kinh doanh cá thể nhưng chẳng kém gì ở nhà máy lớn cả.
Khương mẫu sực nhớ chuyện hôm nay:
“ Duyệt Nghênh, thím hai con giới thiệu đối tượng cho con đấy."
Năm ngoái Khương mẫu lỡ miệng gả con gái cho con trai ông bà chủ, đương nhiên đó là lời đùa, vả qua một năm cũng chẳng thấy phía con gái tiến triển gì.
Khương Duyệt Nghênh thấy , thèm suy nghĩ liền ngay:
“Mẹ ơi con cần , con mới bao nhiêu tuổi chứ, con vẫn tìm đối tượng."
“Con bao nhiêu tuổi hả, qua năm là 22 đấy."
“Hơn nữa Từ Anh kết hôn , cái t.h.a.i trong bụng cũng mấy tháng , còn con thì đến đối tượng cũng từng quen."
Khương Duyệt Nghênh bực :
“Mẹ, thể năng chuẩn xác một chút , đó là tuổi mụ, tuổi thực của con mới hai mươi thôi."
“Vả Từ Anh kết hôn m.a.n.g t.h.a.i thì liên quan gì tới con, cô là cô , con là con."
Phiền ch-ết , từ nhỏ mang so sánh, đến chuyện cũng so sánh cơ chứ.
Khương mẫu cho là đúng:
“Chênh lệch chẳng bao nhiêu."
“Hơn nữa cũng bảo con kết hôn ngay lập tức, con cứ tìm hiểu .
Thím hai con thanh niên lắm, việc ở nhà máy đồ hộp, công việc chính đáng hẳn hoi đấy."