Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 35

Cập nhật lúc: 2026-02-27 09:13:38
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Buổi trưa Tô về, ngửi thấy mùi thịt cừu từ trong bếp bay thông gia mang đồ sang .”

 

Bà liền :

 

“Sau quan hệ chồng nàng dâu của các con thế nào thì , nhưng hiện tại xem chồng con đối xử với con thật sự tệ."

 

Tô Hà:

 

“Sau chắc chắn cũng sẽ ạ."

 

Mẹ Cố kiểu bày mưu tính kế lưng.

 

Mẹ Tô:

 

“Cha chồng con chỉ mỗi một m-ụn con trai, chắc chắn cũng là đầu tiên nghĩ đến các con, già lý thì nhiều một chút, lý thì các con tai tai , cần quản nhiều, cũng cần cãi với họ."

 

Tô Hà gật đầu:

 

“Con ."

 

Vả Cố cũng nhiều.

 

Lúc ăn cơm trưa, Tô hỏi con gái:

 

“Lão tứ, bên cha chồng con cần bông ?"

 

Những ngày qua gà vịt ngan ngỗng gửi tới cũng một Tô Hà ăn hết, họ cũng ăn cùng mà, còn thông gia cơ bản mỗi tháng đều gửi trứng gà sang cho nhà họ một , mùa hè thì dưa leo rau củ cứ vài ngày gửi một chuyến.

 

Mẹ Tô liền thầm nghĩ, thể cứ nhận đồ của mãi , họ cũng nên tặng cái gì đó, tặng thịt thì ước chừng gửi về nhà họ thôi, nghĩ nghĩ bà liền nghĩ đến bông vải.

 

Ở nông thôn, bông vải mỗi một năm chỉ một cân, đừng chăn, ngay cả một cái áo bông cũng đủ, bà nghĩ chắc chắn là họ cần bông.

 

Tô Hà suy nghĩ một lát:

 

“Chắc là cần ạ."

 

Chăn cha chồng chồng cô đang đắp mấy chục năm , cảm giác còn ấm nữa, áo bông ước chừng cũng mặc mấy năm , đó mấy cái miếng vá.

 

Mẹ Tô:

 

“Vậy , đến lúc đó sẽ để thêm mấy cân bông."

 

Là nhân viên bán hàng của hợp tác xã cung tiêu, chút quyền hạn bà vẫn .

 

Lại với Tô Kiêu:

 

“Anh hai con để ý một chút mấy tấm vải ở nhà máy các con, thì mang về cho ."

 

Tô Kiêu:

 

“Vâng ạ."

 

Trong trung tâm mua sắm hệ thống của Tô Hà bán nhiều bông, một tích điểm một cân, nhưng hiện tại cô cần đổi viên Cố Nguyên, cho nên chuyện mua đồ từ hệ thống chỉ thể để hãy .

 

Cứ như trôi qua, chẳng mấy chốc đến cuối tháng chín, Tô Hà nghĩ chắc Cố Kiến Hoa nhận thư .

 

Chiến tranh sắp bắt đầu .

 

Hy vọng đồng chí Cố Kiến Hoa bình an trở về, hy vọng tất cả các chiến sĩ giải phóng quân đều bình an trở về!

 

Chương 30 Có tình hình

 

Cuối tháng chín, đồng chí Cố Kiến Hoa nhận thư vợ gửi tới, bạn cùng phòng hỏi :

 

“Thư của em dâu gửi ?"

 

Cố Kiến Hoa gật đầu, mỉm :

 

“Cô cho bác sĩ xem , bác sĩ bảo trong bụng hai em bé."

 

“Ái chà, giỏi thật đấy, chúc mừng nhé!"

 

“Chúc mừng, chúc mừng!"

 

Cố Kiến Hoa :

 

“Anh Văn, lúc nghỉ phép cùng một chuyến, gửi cho con cô ít đồ."

 

“Được."

 

Sắp cha , lúc vợ sinh con khả năng ở bên cạnh, ôi!

 

Còn bên biên giới nữa.......

 

Phía Tô Hà, nghỉ , mùng một tháng mười Quốc khánh, nghỉ một ngày.

 

Lúc m.a.n.g t.h.a.i sáu tháng, bụng cũng to lên .

 

Tô Hà vốn định ngày mùng một tháng mười về thôn thăm cha Cố Cố, nhưng bụng mang chửa thế va quẹt thì .

 

Cứ yên tâm ở nhà .

 

Tô Hà cũng thôi, dù cha Cố ngày nào cũng qua đây, Cố cũng cách vài ngày tới một .

 

Mùng một tháng mười đều nghỉ.

 

Đồng chí Trần Ngọc Linh hiếm khi ngủ nướng, cần dậy sớm nấu cơm, còn về bữa sáng của Tô Hà, cô ăn lúc tám chín giờ cũng .

 

Bà cũng ngủ nướng một chút.

 

Cho nên nhà họ Tô buổi sáng vô cùng yên tĩnh, tuy nhiên luôn ngoại lệ, ví dụ như đồng chí Tô Kiêu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-35.html.]

 

Hôm nay chút kỳ lạ.

 

Mặc quần áo mới may, giày giải phóng mới mua, sáng sớm tinh mơ còn gội đầu, mặt còn bôi kem dưỡng da, bàn để một mẩu giấy nhắn.

 

Trước khi khỏi cửa còn soi gương thêm nữa.

 

Lúc là buổi trưa.

 

Vừa bước cửa thấy cha Tô Tô Tô Hà ba ngay ngắn ghế chằm chằm , thật sự giật cả .

 

Tô Hà:

 

“Khai mau hai, sáng sớm tinh mơ thế?"

 

Tô Kiêu gãi đầu:

 

“Ừm.. thì ngoài chút thôi."

 

Cha Tô ngước mắt:

 

“Có tình hình ?"

 

Mẹ Tô:

 

“Người ở nhà máy con ?"

 

Về việc Tô Kiêu gật đầu, Tô Hà chống eo dậy tới bên cạnh tò mò hỏi:

 

“Ai thế hai, đáng tin ?"

 

Không Tô Hà nghi ngờ, mà thật sự là mắt của hai cô cả.

 

Tô Kiêu bất lực:

 

“Cô gái cũng đấy."

 

“Ai cơ?"

 

“Là con gái phó xưởng trưởng."

 

“Cái gì?"

 

Câu hỏi là của Tô Hà thốt .

 

Cha Tô Tô cũng chút ngạc nhiên:

 

“Hai đứa mà.."

 

Lời hết.

 

Tô Kiêu liền thắc mắc:

 

“Hai đứa con , hai đứa con đang mà!"

 

Mẹ Tô:

 

“Không hai đứa , chỉ là hai đứa tìm hiểu ?"

 

Tô Kiêu:

 

“Có con và cô gặp , con giúp cô bê đồ văn phòng, thế là.."

 

Thiên kim phó xưởng trưởng Bùi Sơ Vi kế toán ở nhà máy, thường xuyên xử lý một tài liệu nọ, Tô Kiêu giúp bê đồ một , hai liền quen .

 

Cha Tô liền hỏi:

 

“Xưởng trưởng các con ?"

 

Tô Kiêu ngô nghê:

 

“Biết ạ, còn khen con nữa, con lắm."

 

Mẹ Tô cũng :

 

“Thằng ngốc , cứ tìm hiểu cho , khi nào hai đứa kết hôn thì với cha một tiếng."

 

Tô Kiêu một cái, xuống đối diện cha Tô Tô:

 

“Cha , Vi Vi , cha mua cho cô một cái sân nhỏ , nếu chúng con kết hôn lẽ sẽ dọn ngoài ở riêng."

 

“Mọi thấy ạ?"

 

Mẹ Tô:

 

“Được chứ , vốn dĩ con kết hôn cũng dự định mua cho con một căn nhà mà, để hai vợ chồng trẻ ở cùng , ở chung cả nhà chật chội phiền phức lắm."

 

Mẹ Tô từng ở chung với cha chồng, từ lúc kết hôn với cha Tô bà ở nhà riêng , tuy từng trải qua nhưng cũng thấy cảnh chồng nàng dâu nhà khác cãi .

 

Phiền lắm.

 

Thà ở riêng, bà với ông già cũng thanh thản, tự do thoải mái hơn chút.

 

Tô Kiêu liền sấn tới quấn lấy Tô:

 

“Mẹ, thật là khai minh."

 

Mẹ Tô chê bai đẩy mặt :

 

“Đi , thanh niên trai tráng ngoài hai mươi tuổi còn bày đặt nũng!"

 

 

Loading...