Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 338
Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:27:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Người bằng lòng chứ!”
Bà Cố thích Trần Quyên, đứa cháu dâu , bà cảm thấy Trần Quyên cũng đáng ghét y như Ngô Tam Phượng .
Làm cha thể cứ một mực nghĩ rằng vì sinh và nuôi nấng nên yêu cầu con cái hiếu thuận vô điều kiện, nuôi nấng hàng ngàn cách, cho miếng ăn như nuôi ch.ó cũng là nuôi, mà bồi dưỡng về cả vật chất, tinh thần lẫn giáo d.ụ.c cũng là nuôi.
Giống như cách chị cả đối xử với Thanh Mộc, lúc nhỏ thì , nhưng lớn lên quan hệ còn thiết, lúc phân gia càng náo loạn khó coi.
Vả hai vợ chồng đang sống với , theo bà thấy thì Trương Ninh chắc chắn sẽ bằng lòng để vợ chồng cả lên đó ở .
“Chuyện xem lòng hiếu thảo của thằng cả thôi."
Anh rể cả rít một thu-ốc .
Không nhắc thì thôi, nhắc đến con dâu thứ miêu tả, thêm trạng thái của cha vợ, rể cả quả thực chút hướng tới thành phố Kinh.
Trần Quyên bồi thêm:
“Anh cả chị dâu chắc chắn hiếu thảo mà, giống như mợ , hễ định là lập tức đón cha lên ngay."
Nói tại Trần Quyên xúi giục như , thật cũng nguyên nhân cả, quan hệ chồng nàng dâu dù đến mấy, ở lâu cũng nảy sinh mâu thuẫn thôi.
Chuyện ăn uống cũng bất tiện, cô mua miếng gì ngon cũng chia cho cha chồng, Trần Quyên thấy tiếc tiền.
“Nói chuyện còn quá sớm, Thanh Mộc và Trương Ninh vẫn đang việc ở cửa hàng quần áo của mợ thôi."
Bà Cố thực sự nổi nữa.
Trần Quyên :
“Cháu mà bà, cháu đang chuyện khi cả chị dâu định cơ."
Bà Cố dứt khoát:
“Chuyện thì để hãy ."
Trần Quyên:
“..........."
Bà già thích cô, chuyên gia đối đầu với cô nhỉ?
Đừng là bà Cố thực sự thích cô thật, đặc biệt là khi so sánh với Trương Ninh, bốn già bọn họ ở chung với Thanh Mộc và Trương Ninh, việc trong việc ngoài đều do hai vợ chồng trẻ quán xuyến.
Trương Ninh cực kỳ siêng năng, quần áo chăn màn đều giặt giùm họ hết, tuy là giặt máy nhưng việc thêm nước phơi phóng cũng là một công lao.
Thế là bàn về chuyện đó nữa.
Chuyển sang về chuyện con cháu tìm đối tượng kết hôn, ảnh của Hàn Thư Yến truyền tay xem.
Tô Hà :
“Cũng ngoài , là em trai của Giai Giai - vợ Hồng Tinh đấy."
“Chàng trai tệ, cũng là sinh viên như Trường Ý, xứng đôi."
“Chừng nào thì cưới ?
Nếu em nhớ lầm thì Trường Ý, Trường An năm nay nghiệp nhỉ."
Nhớ mang máng đại học là học bốn năm.
Trường An đáp:
“Chị cháu nghiệp , cháu còn học thêm một năm nữa, nhưng tụi cháu còn học lên nghiên cứu sinh, chắc vài năm nữa mới trường ."
Chuyện nghiên cứu sinh nọ bọn chị cả Cố cũng rõ lắm, nhưng đại khái cũng hiểu là học cao hơn.
“Vậy nghĩa là học xong nghiên cứu sinh mới kết hôn?"
Chị cả Cố hỏi.
Tô Hà:
“Bọn trẻ khi nào kết hôn là tùy ý chúng, cha tụi em can thiệp."
Thích thì kết, thích thì độc cả đời cũng chẳng .
“Bác cả ơi, tụi cháu chắc chắn học xong nghiên cứu sinh, công việc định mới kết hôn chứ, nếu ngay cả việc còn thì lấy gì mà nuôi gia đình ạ?"
Trường Ý .
Chứ nữa, bọn họ lớn ngần , là ăn học đại học, chẳng lẽ giống như Cố Lê ăn bám cha mãi ?
Chắc chắn là công việc, thu nhập hàng tháng định mới tính chuyện cưới vợ gả chồng sinh con đẻ cái chứ!
“ đúng, Trường Ý đúng lắm."
Chị cả Cố gật đầu.
Dù chị cả Cố đối xử với con dâu gì, nhưng đối với hai đứa cháu Trường Ý, Trường An là thật lòng yêu quý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-338.html.]
Nói xong Trường Ý sang Trường An:
“Trường An, cháu tìm đối tượng ?"
Trường An than thở:
“Ngày nào cũng học đến hói cả đầu thì tìm đối tượng gì ạ."
Cậu cảm thấy sinh viên y học cổ truyền là vất vả nhất trong các chuyên ngành.
Chị cả Cố:
“Thế , tìm một chứ, giống như chị cháu , định sẵn từ sớm, nghiệp là cưới luôn."
Giống như hai đứa cháu , là sinh viên đại học, công việc chắc chắn lo, nghiệp xong là thẳng các đơn vị nhà nước việc ngay.
Trường An xua tay:
“Cháu tạm thời tính đến chuyện yêu đương ."
Tô Hà thì nhớ tình tiết trong sách, đời con trai lớn của cô khi gặp chuyện vẫn kết hôn, vẫn là kẻ độc .
Cũng thằng bé thích kiểu con gái như thế nào nữa.
Cuối cùng nhắc đến Hồng Quân.
“Hồng Quân đối tượng ?
Có cần chị dâu giới thiệu cho một ?"
Câu là Trần Quyên hỏi.
Hồng Quân đáp:
“Em chị dâu ạ."
Vợ chồng chị hai Cố đúng là kín miệng thật, chuyện năm ngoái thành phố Kinh gặp Từ Anh còn ăn cơm với cha Từ Anh, về nhà một chữ cũng hé răng.
Không chỉ với trong làng, mà ngay cả với bọn chị cả Cố cũng lời nào.
Hai vợ chồng chủ yếu nghĩ là, tuy lớn gặp mặt nhưng chuyện của bọn trẻ vẫn định đoạt, kết hôn, nếu vạn nhất biến cố gì thì ăn !
Thà rằng cứ đợi chuyện thành hãy .
“Có á?
Con cái nhà ai thế?
Mà đúng, cả năm nay em ở thành phố Kinh, chẳng lẽ là đó?"
Trần Quyên thực sự kinh ngạc.
Cô cứ tưởng thành phố Kinh khinh thường trai làng, ngờ vẫn chịu.
Hồng Quân gật đầu:
“Vâng, thành phố Kinh ạ, tụi em là đồng nghiệp, cô ở cửa hàng quần áo nữ, thế là quen ."
Chị cả Cố xong thì phát vai chị hai Cố một cái:
“Cô thật là, chuyện cũng với tụi chị."
Chị hai Cố xòa:
“Thì hai đứa nó cứ tìm hiểu , đợi đến lúc mời r-ượu cưới cũng muộn mà!"
“Chuyện gì , cứ với tụi chị chứ, cô hai, cô giấu kỹ quá đấy nhé!"
“Thế Hồng Quân định chừng nào cưới?
À mà định về đây sống ở thành phố Kinh?"
“Chị cả, chuyện còn hỏi ?
Chắc chắn là ở thành phố Kinh !"
Chị ba Cố chen .
Nếu cách thì đứa con gái thành phố nào chịu lặn lội về làng quê sống chứ!
Hồng Quân:
“Đợi em mua cửa hàng để kinh doanh riêng thì tụi em sẽ kết hôn."
Đợi qua Tết về thành phố Kinh, sẽ ngoài bày sạp hàng, nghĩ một năm chắc chắn sẽ kiếm đủ tiền mua cửa hàng.
Chương 242 Mở một tiệm bida?
Chị cả Cố xong thì gật đầu, gì thêm, mua một cửa hàng rẻ, cái tiệm bánh nhân thịt của Kiến Hoa và Tô Hà tốn tận 2800 đồng đấy!
Trần Quyên thì cảm thấy đối tượng của Hồng Quân chắc tám phần mười là cưới , chắc chỉ là quen chơi thôi, kết hôn chắc chắn là tìm gốc thành phố Kinh , lấy một thằng ở tỉnh lẻ.