Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 335

Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:27:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Họ ly hôn thật ?”

 

Mẹ Cố hỏi.

 

Chị hai Cố :

 

“Ly hôn , ly hôn cũng nữa , sống nổi nữa, cứ quậy suốt, ly hôn cũng chẳng ở chung, chi bằng ly hôn sớm cho rảnh nợ.”

 

Mẹ Cố chép miệng:

 

“Chậc chậc, hai cái , đừng để đến lúc già cả vững nữa về tìm đấy nhé.”

 

“Chắc là đến mức đó chứ, họ còn mặt mũi nào mà về nữa?”

 

Mẹ Cố :

 

“Chuyện đó khó lắm.

 

Hiện tại họ đều đến năm mươi tuổi, vẫn còn trẻ chán, đợi đến lúc bằng tuổi với ông nhà thì xem .”

 

Chị hai Cố :

 

“Hầy, nếu chuyện đó thật sự xảy , thì xem thái độ của mấy đứa con họ thế nào .”

 

“Chị hai, mai chị lên huyện ?”

 

Tô Hà hỏi.

 

Chị hai Cố hỏi:

 

“Em mua đồ ?”

 

Tô Hà:

 

“Mua ít rau ạ.”

 

Họ về ăn Tết, phần lớn những thứ cần dùng trong nhà chị hai Cố chuẩn sẵn cho , ví dụ như thịt, hạt dưa, hạt phỉ, táo, những thứ dùng cho ngày Tết.

 

vẫn còn thiếu một chút.

 

“Được, thôi.”

 

Chị hai Cố gì cần mua, nhưng chị sẽ cùng em dâu một chuyến cho vui.

 

Tô Hà thích dạo, bố Cố và Cố Kiến Hoa hai cha con thích dạo sang nhà chơi, sáng sớm ngoài, đến lúc ăn trưa mới về, buổi chiều tiếp.

 

Mẹ Cố ngoài, bởi vì trong nhà hàng xóm sang chơi.

 

Là mấy bà bác thiết với Cố.

 

“Kim Chi , ở trong thôn , bà là phúc khí nhất .”

 

Mấy bà bác ngưỡng mộ lắm, sinh con trai tiền đồ, cưới cô con dâu còn tiền đồ hơn, sinh mấy đứa cháu nội càng tiền đồ hơn nữa.

 

Con trai con dâu cực kỳ hiếu thảo, trực tiếp đón hai ông bà lên thủ đô để dưỡng già.

 

Nhìn sắc mặt Triệu Kim Chi mà xem, một cái là sống thoải mái, tóc chẳng sợi bạc nào, da dẻ cũng nuôi dưỡng trắng trẻo .

 

Mẹ Cố khiêm tốn:

 

“Là do con cái hiếu thảo thôi.”

 

Mấy bà bác một câu một câu:

 

“Bà xem những đây còn nhạo Kim Chi vì chỉ sinh một đứa con trai, theo thấy nhé, con trai sinh nhiều mà tiền đồ thì cũng chẳng tích sự gì, chẳng giải quyết việc gì cả.”

 

thế, nhà Cố Nhị Ngưu mà xem, ba đứa con trai, khi Trương Tú Anh xảy chuyện chẳng đứa nào chịu quản cả.”

 

“Chứ còn gì nữa, mấy đứa con dâu đó chẳng đứa nào thiết tha hầu hạ chồng, vẫn là lão Cố Nhị Ngưu bảy tám mươi tuổi đầu đó hầu hạ thôi.”

 

“Con , nhất là hạng tuổi như chúng , nhất định giữ gìn sức khỏe, nếu nhé, liệt giường cử động thì lúc đó chẳng sẽ sống những ngày tháng như thế nào .”

 

“Trương Tú Anh thế cũng là , ông lão nhà bà hầu hạ cho, chuyện ăn uống vệ sinh đều dọn dẹp sạch sẽ, cũng lở loét gì, cũng coi như là thanh thản.”

 

Mẹ Cố thở dài một tiếng:

 

“Lúc Tú Anh còn chẳng gì, nếu thì chắc chắn sẽ về thăm bà một chuyến.”

 

Mấy bà bác liền hỏi, chứ?

 

Mẹ Cố :

 

“Kỳ nghỉ hè mà, Tiểu Hà bảo để Trường Ý, Trường An đưa mấy ông bà già chúng dạo đây đó, hai đứa nó liền đưa chúng thành phố Hải, chơi suốt một tháng trời mới về.”

 

Các bà thím một phen ngưỡng mộ.

 

“Kiến Hoa đúng là cưới vợ , cô con dâu như Tô giáo viên đây, đốt đuốc cũng tìm .”

 

“Chứ còn gì nữa, Tô giáo viên bình thường tuy ít nhưng đối với bố chồng là cực kỳ hiếu thảo.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-335.html.]

Những lời là nịnh nọt Cố, họ thật sự cảm thấy như , bộ quần áo Triệu Kim Chi đang mặc mà xem, là chất liệu len gì mà sờ mềm mại thế, cái vòng tay bà đang đeo tay kìa.

 

Bằng ngọc đấy.

 

Nhìn một cái là vợ chồng Kiến Hoa, Tô giáo viên ít hiếu thuận.

 

Hồi đó họ còn thầm nghĩ, Kiến Hoa cưới cô gái thành phố về, rước bà nội về nhà, cả ngày chẳng việc gì, bây giờ xem những thứ đó tính là gì chứ, chuyện lớn thì nên câu nệ những chuyện vụn vặt thường ngày như .

 

Họ mà cô con dâu học đại học Bắc Đại, đừng là việc nhà , họ bón cơm tận mồm cho cô cũng .

 

“Này Kim Chi, thành phố Hải đó thế nào?

 

Có giống thủ đô ?”

 

Mấy bà bác tuy từng khỏi huyện, nhưng cũng đến thủ đô và thành phố Hải, vì gì khác mà vì trong dân ca hát về những nơi đó.

 

Hơn nữa trong thôn cũng những thanh niên tri thức đến từ thành phố Hải.

 

Mẹ Cố :

 

“Không giống, giống thủ đô , Trường Ý, Trường An chụp ảnh đấy, để tìm cho các bà xem nhé!”

 

“Được , còn cả ảnh nữa .”

 

“Có chứ.”

 

Mẹ Cố mở rương da, lấy một phong bì, bên trong đựng là ảnh, một xấp dày cộp.

 

“Nhiều thế ?”

 

“Chụp nhiều ảnh thế chắc tốn ít tiền nhỉ?”

 

“Máy ảnh là do Trường Ý, Trường An mua, nhưng rửa ảnh thì đúng là tốn chút tiền thật.”

 

Mẹ Cố lấy ảnh cùng mấy bà bác xem.

 

“Ái chà, thành phố lớn đúng là khác hẳn, cái huyện nhỏ của chúng so .”

 

“Đây là Thiên An Môn ?”

 

, Thiên An Môn, còn cả Thiên Đàn nữa, đều là ở thủ đô.”

 

“Đây là Vạn Lý Trường Thành nhỉ, leo Trường Thành .”

 

“Đây là T.ử Cấm Thành, nơi vua ở ngày xưa đấy.”

 

“Đây là Bắc Đại, trường của bọn Trường Ý, Minh Nguyệt học.”.........

 

Mấy bà bác ảnh mà coi như mở mang tầm mắt, từng thủ đô nhưng cũng ấn tượng đại khái về thủ đô .

 

“Đây là đây?

 

Cũng là thủ đô ?”

 

Một bà bác cầm lấy một tấm ảnh hỏi.

 

Tấm ảnh chụp cảnh mùa đông.

 

Mẹ Cố cầm lấy xem:

 

“Không , đây là Băng Thành, ở bên tỉnh Hắc đấy, đầu tháng Tiểu Hà, Kiến Hoa đưa Trường Quân, Trường Hoan chơi.”

 

“Ái chà, tuyệt thật đấy.”

 

“Cái là cái gì đây?

 

Dùng băng để khắc ?”

 

Mẹ Cố :

 

thế, bảo là điêu khắc băng, đặc sản bên đó đấy.”

 

“Các bà xem nhé, cắt cái cho các bà ăn thử.”

 

Mẹ Cố cắt một đĩa lạp xưởng đỏ mang :

 

“Tiểu Hà và mang về đấy, bảo là đặc sản vùng Băng Thành, các bà nếm thử xem.”

 

“Ngon lắm.”

 

Mấy bà bác cũng lấy nhiều, mỗi lấy một miếng nếm thử.

 

“Băng Thành bên đó thế nào?

 

chẳng giống nước xây nhỉ?”

 

Mấy bà bác chỉ kiến trúc trong ảnh .

 

Mẹ Cố chữ nhưng bà thích Tô Hà kể chuyện, cho nên lý do của những kiến trúc ở Băng Thành, bà liền kể cho mấy bà bác .

 

 

Loading...