Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 333

Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:27:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Biết hai hợp hơn đấy.”

 

Lời của Tô Hà thật sự quá thẳng thắn, chị hai Cố chọc :

 

“Em dâu, em cái gì ha ha.”

 

Tô Hà hỏi:

 

“Chị hai, chị cứ xem lời em nào.”

 

Chị hai Cố :

 

“Cũng chút lý đấy ha ha.”

 

Tô Hà:

 

“Đối với loại như họ thì dùng cách của họ mà đối đãi, ngủ với vợ thì cũng ngủ với vợ , cô ngủ với chồng thì cũng ngủ với chồng cô .”

 

“Anh tìm khác thì cũng tìm thôi, dựa cái gì mà ngoài ăn chơi đàn đúm, còn thì ở nhà đau khổ.”

 

Nếu thì cũng chẳng còn cách nào khác để chế ngự họ, hiện tại hai đó bất chấp tất cả đòi ly hôn để ở bên , thì nhà cũng chỉ thể như thôi.

 

Chị hai Cố:

 

“Ý tưởng của em tồi.”

 

Tô Hà:

 

“Đây cũng là hạ sách thôi, em cũng chỉ thế, chứ nhất thiết là tìm chồng tìm vợ của đối phương.”

 

“Chỉ cần ly hôn thì tìm ai chẳng .”

 

thế.”

 

Chị hai Cố gật đầu.

 

Tô Hà tò mò hỏi:

 

chị hai, chuyện của hai họ là ai phát hiện ?”

 

Mười mấy năm là cô và Cố Kiến Hoa là những đầu tiên chuyện, nhưng họ bêu rếu ngoài, thứ hai là thím Trương Hoa, đó cả thôn đều .

 

“Nói cũng thật khéo, là con dâu của thím Trương Hoa đấy.”

 

Chị hai Cố cảm thấy chuyện thật đầy kịch tính.

 

Mười mấy năm thím Trương Hoa phát hiện chuyện đó, nhưng hai ch-ết cũng thừa nhận, cứ bảo thím Trương Hoa vu khống họ, bảo thím Trương Hoa quáng mắt .

 

Lần là con dâu thím phát hiện , là thanh niên trẻ tuổi, chuyện quáng mắt .

 

Thím Trương Hoa trực tiếp luôn:

 

“Năm đó thấy bọn nó lăn lộn bãi cỏ , cái ** của Trương Đại Năng vẫn còn đang trong cái ** của Cát Thúy Lan cơ mà.”

 

“Lúc đó bọn nó còn ch-ết thừa nhận, hừ, một đám các còn nữa chứ, bây giờ các những gì năm đó là thật chứ.”

 

Năm đó thật thì , nhưng chuyện năm nay là thật.

 

Tô Hà :

 

“Khéo thế !”

 

Chị hai Cố:

 

, khéo thế đấy, chắc là hai đó hận gia đình thím Trương Hoa đến thấu xương .”

 

Mười mấy năm thím Trương Hoa phát hiện, mười mấy năm con dâu thím phát hiện.

 

“Đang tán chuyện gì thế?”

 

Mẹ Cố cũng ghé .

 

Chị hai Cố bèn kể chuyện của hai đó một nữa, xong Cố cũng cạn lời:

 

“Hai cái đứa đầu óc úng nước chắc, ngày lành sống, cứ bày trò thị phi.”

 

Chị hai Cố :

 

“Thì chẳng tiền , cuộc sống cũng khấm khá hơn .”

 

“Cái câu đó thế nào nhỉ?”

 

Chị hai Cố sang Tô Hà, chị ý nghĩa của câu đó nhưng .

 

Tô Hà :

 

“No ấm sinh dâm d.ụ.c.”

 

Chị hai Cố:

 

đúng, no ấm sinh dâm d.ụ.c, mấy đứa con hai nhà đều lập gia đình , chẳng còn gì lo nghĩ nữa, hiện tại cuộc sống cũng hơn, kiếm chút tiền lẻ, lòng con liền sinh nhiều ý nghĩ vớ vẩn.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-333.html.]

“Loại đúng là nên giống như ngày xưa, đem thiến cho .”

 

Mẹ Cố .

 

Chị hai Cố:

 

“Mẹ, thế thì tàn nhẫn quá.”

 

Mẹ Cố hỏi:

 

“Tàn nhẫn chỗ nào?”

 

Bà đang nghĩ, lão già nhà bà mà dám lăng nhăng với mấy bà già khác, bà sẽ thiến lão thật luôn.

 

Ngày lành sống thì đây chính là cái giá của việc quậy phá.

 

Đây bà nghĩ bậy , đừng họ bao nhiêu tuổi , nhưng đàn ông mà, chỉ đến khi treo tường mới chịu an phận thôi.

 

Trước đây bà ở trong thôn tin tức hạn chế, chuyện cũng nhiều.

 

Về thành phố Kinh, tiếp xúc với mấy ông già bà lão mới , những chuyện kỳ quặc như thế thật sự thiếu.

 

Chính là một bà lão kể cho bà , con cái thuê bảo mẫu cho họ để chăm sóc hai ông bà, nhưng cuối cùng lão già nhà bà léng phéng với cô bảo mẫu.

 

Bảo mẫu thì còn trẻ, tầm bốn mươi tuổi.

 

Lão già nhà bà quỷ ám, đem bộ tiền dưỡng già đưa hết cho cô bảo mẫu đó, cuối cùng cô bảo mẫu đó bỏ trốn mất tiêu.

 

Chuyện hồi mùa hè năm nay đấy.

 

Bà lão đó buồn đến nỗi bảo với bà rằng dù cử động nữa cũng đừng thuê bảo mẫu gì.

 

Chương 238 Mang t.h.a.i song sinh

 

Mẹ Cố nghĩ là, đến tuổi của họ thì đàn ông tìm cũng quan trọng, rung động cũng , nhưng nếu động đến tiền bạc thì bà thật sự sẽ thiến đối phương luôn.

 

Người hồ đồ đến mấy thì thể đem tiền đưa cho ngoài chứ.

 

Chị hai Cố và Tô Hà chuyện Cố kể thì đều chút bùi ngùi, chị hai Cố lầm bầm:

 

“Tiền nong trong nhà đều do chị giữ cả, Tiểu Hà em cũng thế nhé.”

 

“Tiền nhỏ thể đưa cho Kiến Hoa, nhưng tiền lớn thì chị em tự cầm.”

 

Đàn ông mà, đầu óc hễ hồ đồ một cái là đem tiền dâng cho ngoài ngay.

 

Tô Hà :

 

“Cố Kiến Hoa mà dám chuyện đó, em cũng thiến luôn.”

 

Mẹ Cố tiếp lời:

 

“Giả sử thật sự chuyện đó, Tiểu Hà cần con tay, sẽ con.”

 

“Anh rể hai của con cũng thế, dám tìm phụ nữ khác thì phế nó mang họ Cố nữa.”

 

Không hiểu mấy đồng chí nam giới bỗng cảm thấy sống lưng lành lạnh.

 

Mọi tán chuyện một lát thì chị hai Cố và rể hai về.

 

Buổi tối lúc chị hai Cố kể với rể hai về chuyện của cả , chị hai Cố :

 

“Nhà nó , với cả một tiếng, để với Lý Ngân Hoa về sống chung với .”

 

Anh rể hai :

 

“Thế , chẳng là chuyện nực .”

 

Chị hai Cố :

 

“Sao chứ, Cát Thúy Lan và Trương Đại Năng ở bên , thì hai họ cũng cứ thế mà tới thôi.”

 

“Em đừng linh tinh nữa.”

 

Anh rể hai cảm thấy chuyện quá đỗi hoang đường.

 

“Anh xem kìa, vốn dĩ là sống tạm bợ qua ngày thôi, hai nếu ở bên thì còn trả thù cả Trương Đại Năng và Cát Thúy Lan nữa đấy.”

 

Vốn dĩ rể hai để tâm đến lời vợ , nhưng sáng sớm hôm , hai Trương Đại Năng và Cát Thúy Lan về thôn.

 

Vẫn là vấn đề đòi ly hôn đó.

 

“Ông ly hôn với thì cũng sẽ tiếp tục sống với ông nữa , bao nhiêu năm nay chịu đựng đủ .”

 

Đây là lời Cát Thúy Lan với chồng cô là Vương Đại Hổ.

 

Cho đến tận bây giờ Vương Đại Hổ vẫn sai ở , rốt cuộc ông điểm nào với vợ chứ, mười mấy năm xảy chuyện đó, ông cũng tính toán mà tiếp tục sống với cô , bình thường cơm ngon áo từng để cô thiếu thốn thứ gì.

 

Còn ông thế nào nữa đây?

 

Tại vợ ông hài lòng.

 

 

Loading...