Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 330

Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:27:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sau đó kiếm ba trăm, năm trăm, một ngàn, hai ngàn, ngày càng nhiều.”

 

Hiện tại Tô Hà nghĩ:

 

“Kiến Hoa, chúng mở tiệm, doanh thu của tất cả các tiệm, trừ chi phí, chúng kiếm mỗi tháng năm vạn.”

 

“Kiếm năm vạn là em mãn nguyện .”

 

Cố Kiến Hoa :

 

“Vậy thì chúng mở thêm vài cửa tiệm nữa.”

 

Cố Kiến Hoa đây mấy hứng thú với việc mở thêm tiệm, cảm thấy giữ lấy một tiệm bánh nướng cũng tệ, tiệm bánh nướng cũng khá kiếm tiền.

 

một năm nay trải qua việc vợ cứ mở hết tiệm đến tiệm khác, cảm thấy mở cửa tiệm ăn đúng là !

 

Một tháng kiếm một vạn, đặt ở đây mơ cũng dám mơ như .

 

Mà bây giờ cư nhiên , đó phát hiện tiền kiếm nhiều hơn, lá gan dường như cũng lớn hơn một chút.

 

Hai năm mở tiệm bánh nướng, tuy khi đó là do bố vợ và bố trông nom, nhưng sợ mở nổi.

 

Rất sợ lỗ vốn, dù mua cửa tiệm đó cũng tốn gần ba ngàn đồng.

 

Nếu mở nổi, thì gì đây?

 

Thấp thỏm lo âu suốt một ngày, may mà ngày đầu tiên tiệm bánh nướng kinh doanh khá , đó càng ngày càng hơn.

 

Về mấy cửa tiệm mà vợ mở thì khỏi , ở khắp thành phố Kinh, ngoại trừ đại lầu bách hóa, thì mấy tiệm vợ mở là kinh doanh nhất.

 

Bây giờ mấy tiệm chống đỡ, những tiệm mở thêm dù kinh doanh thuận lợi thì cũng cần sợ, cùng lắm thì đóng cửa, cho thuê mặt bằng.

 

Cho nên lá gan lớn hơn, nghĩ vẫn là vì vấn đề tiền bạc, trong nhà đủ tiền, mới thể ủng hộ họ mở tiệm khởi nghiệp, sợ kinh doanh .

 

Nếu vợ chồng họ tiền, ước chừng sẽ chuyển nghề, mà cứ ở cục công an cho đến khi nghỉ hưu.

 

“Tất nhiên là mở , đợi từ quê về, em sẽ cục quản lý nhà đất xem mặt bằng nào phù hợp , là em mua ngay.”

 

Cố Kiến Hoa:

 

“Được, em để một vạn đồng cho gia đình, còn em cứ cầm hết mua mặt bằng.”

 

Tô Hà:

 

“Đâu dùng nhiều thế, chúng mua từng cái một, em đang cân nhắc xem cửa tiệm tiếp theo sẽ kinh doanh cái gì.”

 

“Hai vợ chồng cùng cân nhắc.”

 

tối hôm đó hai vợ chồng cũng chẳng nghĩ gì, buồn ngủ quá nên lăn ngủ mất.

 

Sáng sớm hôm .

 

Tô Hà, Cố Kiến Hoa, Trường Ý, Trường An cả nhà bốn thu dọn hành lý, trực tiếp đến căn nhà nhỏ bên .

 

Cùng ăn bữa sáng.

 

Giúp bố Cố và thu dọn hành lý, bàn giao căn nhà nhỏ cho vợ chồng Trương Ninh, Thanh Mộc, cả nhóm ga tàu hỏa.

 

“Mợ ơi hiểu , cháu cảm giác như vinh quy bái tổ .”

 

Hồng Quân mặc bộ quần áo mẫu mới nhất của cửa hàng thời trang, tóc vuốt keo tạo kiểu, cổ quàng khăn len.

 

Anh cảm thấy ... cái gì nhỉ, nhớ , gọi là sành điệu (潮流 - trào lưu).

 

Mình sành điệu.

 

Anh nghĩ bộ dạng của khi về đến thôn, chắc chắn sẽ chấn động cả thôn, còn cả những đồng nghiệp ở công xã nữa.

 

Cạch cạch cạch, Hồng Quân cảm thấy vô cùng tuyệt vời.

 

Tô Hà :

 

“Cháu đúng là vinh quy bái tổ , cách ăn mặc của cháu đừng là ở trong thôn, ngay cả ở thành phố Kinh cũng là sành điệu đấy.”

 

Mặc dù đất nước cải cách mở cửa, cách ăn mặc của khác , nhưng vẫn còn ở mức độ , sự đổi quá lớn, đổi cũng là từ từ và kín đáo.

 

Tuy nhiên cũng vài cô gái trai, ăn mặc táo bạo và phô trương.

 

Lúc cô trông tiệm thu-ốc l-á r-ượu, một cô gái đến mua đồ, tóc uốn xoăn tít, đ-ánh son đỏ ch.ót, mang hiệu ứng thị giác mạnh.

 

Tô Hà thấy , trẻ tuổi thì nên thử nghiệm nhiều hơn.

 

Cô cũng thử, nhưng với tư cách là giáo viên, ý nghĩ chỉ thể nghĩ trong đầu chứ thể thực hiện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-330.html.]

 

“Hừ hừ, cháu về họ chấn động.”

 

Hồng Quân hừ hừ.

 

Hồng Quân nghĩ nếu đưa Anh T.ử về, thì càng họ chấn động hơn, nhưng với Anh Tử, cảm thấy hai vẫn kết hôn, cách khác là đến lúc kết hôn, đưa con gái nhà về nhà chút .

 

Đợi đến lúc kết hôn đưa về cũng .

 

Minh Nguyệt, Tuyết Nhi và cùng họ, về từ mấy ngày .

 

Cả nhóm đến ga tàu, mua vé lên tàu.

 

Vì Hồng Quân ăn mặc quá nổi bật, suốt dọc đường tàu ít , còn bắt chuyện với .

 

“Này trai, bộ quần áo của thật đấy, mua ở ?”

 

“Thành phố Kinh ạ.”

 

“Ái chà hèn chi...”

 

Hồng Quân suốt dọc đường thể đắc ý hơn.

 

Vào sáng ngày 22, cả nhóm đến thành phố thuộc tỉnh M-ông, đó bắt xe khách về đến huyện của họ.

 

Anh hai chị dâu hai đón họ.

 

Bùi Sơ mỉm :

 

“Chị với hai em đang tính thời gian đây, bảo là sắp về đến nơi .”

 

“Ái chà thành phố Kinh mấy năm nay, đổi lớn quá, bố , bác trai bác gái, đều trắng thế .”

 

“Kiến Hoa, em vạm vỡ hẳn đấy!”

 

“Trường Ý, Trường An, hai đứa đều thành thiếu nữ và trai lớn .”

 

Tô Kiêu nửa ngày thấy hai đứa nhỏ, liền hỏi:

 

“Trường Quân, Trường Hoan ?

 

Hai đứa về ?”

 

Tô Hà lắc đầu:

 

“Hai đứa bảo về, nên gửi sang nhà ba .”

 

Hai đứa xem tivi, còn chơi cùng bọn Thành Vọng.

 

Hơn nữa nhà ba nhiều đồ mới lạ mang từ nước ngoài hoặc từ thành phố Hải về.

 

Tô Kiêu:

 

“Hai cái đứa .”

 

Cả nhóm chuyện trò, về nhà họ Bùi.

 

Mọi mấy năm gặp, nhiều chuyện để , mấy lớn cùng trò chuyện, Tô Hà, Cố Kiến Hoa cũng trò chuyện với hai chị dâu hai, Trường Ý, Trường An thì trò chuyện với Tinh Nhiên.

 

Trường An hỏi:

 

“Tinh Nhiên, năm nay em nghiệp nhỉ?”

 

Tinh Nhiên:

 

“Tốt nghiệp , nhưng em định học lên thạc sĩ, chắc vài năm nữa.”

 

“Bọn cũng học lên thạc sĩ.”

 

“Dù tuổi bọn cũng lớn, học xong thạc sĩ mới 22, 23 tuổi.”

 

Tinh Nhiên .

 

Trường Ý, Trường An tán đồng, hai chị em cảm ơn bố , nếu bố đưa họ đến trường sớm, họ cũng giống như những bạn học khác trong trường thôi.

 

Đặc biệt là lứa của họ, đủ loại lứa tuổi đều .

 

Trường An hỏi:

 

“Tinh Nhiên, em đối tượng ?”

 

Vốn chỉ là tiện miệng hỏi một câu, nhưng Tinh Nhiên gì nữa.

 

 

Loading...