“Hồng Quân cảm thấy , Từ Anh cũng cảm thấy .”
Tầm mười giờ sáng, nhóm chị hai Cố đến nhà họ Từ.
Khu tập thể nhà máy cơ khí.
Hồng Quân từng đến đây, nhưng bao giờ lên lầu, Từ Anh nhà cô ở tầng ba, cả nhóm đang định lên lầu thì thấy Từ Anh xuống.
“Em qua cửa sổ thấy đến ."
Từ Anh thấy nhóm chị hai Cố xách theo bao nhiêu là đồ, trong lòng thiện cảm đối với nhà chồng tương lai tăng thêm ít.
Hồng Quân thì thào hỏi:
“Anh hôm nay thế nào?
Được em?"
Trời ơi, sắp gặp cha vợ vợ tương lai , sắp hồi hộp đến ch-ết mất thôi.
Từ Anh khích lệ:
“Được, luôn."
Lên đến tầng ba, Từ Anh gõ cửa phòng bên trái, Từ mở cửa ngay.
“Ôi, đến ."
“Cháu chào bác trai, bác gái ạ."
“Chào , chào , mời , mời ạ."......
Chị hai Cố thầm nghĩ may mà vợ chồng Tiểu Hà cùng, nếu hai vợ chồng bà đúng là vụng miệng quá mất.
Cha Từ pha mời khách, đạo đãi khách là thế, dù thời tiết nóng đến thì pha vẫn là điều cần thiết.
Sau một hồi hàn huyên, cha Từ ở tiếp chuyện , Từ bếp chuẩn cơm nước.
Cha bên trai là thứ yếu, chủ yếu là xem con rể thế nào.
Mặc dù đó con gái kể về đối tượng của , nhưng cha Từ bận rộn công việc nên cũng từng đến tiệm quần áo đó xem qua.
Giờ đến tận nhà, qua thấy trai cũng khôi ngô tuấn tú, mắt to mày rậm, dáng cũng cao ráo, trông chững chạc.
Ấn tượng ban đầu của cha Từ về con rể tương lai .
Lại thấy trai điều, hiểu lễ nghĩa, cửa châm thu-ốc cho cha Từ ngay, đó bếp giúp Từ bưng bê thức ăn, lấy bát đũa, cực kỳ siêng năng.
Xem điều kiện ngoại hình và tính cách của con rể tương lai đều .
Thực con trai mà, chỉ cần tính tình , chí tiến thủ thì dù hiện tại điều kiện kém một chút, nhưng tương lai nhất định sẽ lên thôi.
Vì chuẩn từ nên cơm nước nhanh ch.óng dọn bàn.
Bữa cơm cha Từ chuẩn thịnh soạn, hề vì vợ chồng chị hai Cố là nông thôn mà qua loa đại khái.
Có mấy món ăn mặn thịnh soạn như gà , thịt kho tàu, cá hố chiên giòn, còn cả tôm lớn nữa, nhưng là tôm hấp trắng.
Từ Anh khẽ với Hồng Quân:
“Cha em hôm nay đúng là chơi lớn , đây nhà em bao giờ mua tôm cả."
Đây là sự thật, tôm lớn cô từng ăn ở nhà hàng, nhưng ăn ở nhà thì đây là đầu tiên.
Bản và cha cha vợ tương lai coi trọng, Hồng Quân vui, đùa:
“Thế là em thơm lây từ đấy."
“Chứ còn gì nữa, bình thường em với em trai em gì ăn."..........
Có vợ chồng Tô Hà ở đó, thêm hai bên đều hài lòng về , bữa cơm diễn suôn sẻ.
Mẹ Từ với Tô Hà:
“Cô giáo Tô , cô đúng hổ danh là giáo viên, khí chất thật sự ."
Tô Hà thầm thắc mắc, nhiều cứ thế nhỉ, bảo cô khí chất, phong thái thư hương, mà cô chẳng cảm thấy gì cả.
Tô Hà đáp lễ:
“Chị Từ, chị cũng mà, trông chị tinh tháo vát, là việc nhanh nhẹn ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-318.html.]
Hai khen ngợi lẫn một hồi.
Tóm bữa cơm , dù là cha Từ vợ chồng chị hai Cố đều cảm thấy mãn nguyện.
Cha Từ thấy cha Hồng Quân tuy ở nông thôn nhưng cách ăn , đối nhân xử thế đều chuẩn mực, cảm giác hề tệ chút nào.
Huống hồ nhà còn nuôi dạy hai sinh viên đại học nữa chứ.
Vợ chồng chị hai Cố thì cảm thấy cha Từ hề giống những thành phố cao ngạo khác, coi thường họ.
Lúc về.
Anh rể hai nắm tay cha Từ :
“Lão , đợi về vùng M-ông Cổ sẽ gửi thịt cừu quê lên cho ông nhé, thịt cừu bên ăn hề hôi chút nào, ngon cực kỳ luôn."
Chị hai Cố cản :
“Đợi mùa đông hãy gửi ông ơi, giờ gửi đường hỏng hết mất."
“Ông về cứ gửi váng sữa với đậu phụ sữa , mấy thứ đó khô ráo hỏng ."
“Ồ đúng đúng, mùa hè gửi thịt , sẽ gửi đậu phụ sữa, váng sữa lên ."
Anh rể hai ngà ngà say.
Cha Từ đáp:
“Được , chúng cũng từng ăn váng sữa đậu phụ sữa bao giờ, nhân đây nếm thử cho ."
Tiễn nhóm Tô Hà xong, cha Từ nhà.
Cha Từ cũng say, nhưng , ảnh hưởng đến việc giao lưu.
Mẹ Từ đang sắp xếp lễ vật nhóm chị hai mang đến, bà :
“Lão Từ, ông thấy thế nào?"
Cha Từ ừ một tiếng, trả lời:
“ thấy , đầu đến nhà mà mang nhiều lễ như , chứng tỏ họ để tâm đến chuyện của hai đứa trẻ, cũng coi trọng con gái ."
Mẹ Từ tiếp lời:
“Làm coi trọng chứ, tối qua còn cho cả một trăm tệ tiền gặp mặt nữa kìa."
Cha Từ gật gù:
“Chính vì thế đấy, nếu là nhà khác lẽ nghĩ hôm qua cho một trăm tệ bao lì xì , hôm nay qua đây chỉ mang đại vài món đồ thôi."
“Bà xem họ mang đủ tám món lễ, thu-ốc l-á, r-ượu, ... thiếu thứ gì."
Thu-ốc l-á và r-ượu mua đều loại rẻ tiền, rõ ràng là bỏ tâm sức đó .
Rất coi trọng gia đình họ.
Dù cha Hồng Quân hôm nay chỉ mang đại vài món đồ thì họ cũng chẳng gì, dù cũng cho con gái một trăm tệ tiền gặp mặt từ hôm .
hôm nay đến vẫn theo quy cách cao nhất, đủ cả tám món.
Huống hồ họ là vùng M-ông Cổ, phong tục lẽ khác với thủ đô .
Mẹ Từ tán đồng:
“Ông đúng, nhà chồng tương lai con gái tìm , hiện tại xem là ."
“Chỉ chờ xem đến lúc kết hôn thì thế nào thôi."
Cha Từ :
“Chuyện kết hôn vội, đợi Hồng Quân chuyển hộ khẩu qua đây, mua cửa hàng hãy kết hôn cũng muộn."
“Ừm."
Mẹ Từ cũng nghĩ , tuy bà ấn tượng với Hồng Quân và cha nó, nhưng kết hôn là chuyện đại sự.
Bà thể nào giao con gái cho một đàn ông chẳng gì trong tay .
Nhà ở thể mua , nhưng cái nghề cái nghiệp để kiếm miếng cơm manh áo chứ!
Chương 229 Chắc chắn sẽ tìm một đối tượng giàu