Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 259

Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:13:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chị hai Cố:

 

“Cũng đúng, hai năm nay ăn nhiều, nhưng đất nước mở cửa , hộ kinh doanh cá thể sẽ nhanh ch.óng nhiều lên thôi.”

 

Lúc khi còn cấm đoán vẫn lén lút đấy thôi, đúng , đang đến chuyện mua bán đấy.

 

Nói chị cũng ngờ tới, nhà con rể chị đây thế mà từng cái .

 

Năm nay Minh Nguyệt về, với chị là họ mua một cửa hàng ở thủ đô, chị vốn nghĩ lấy tiền mà mua cửa hàng, Minh Nguyệt liền với chị, bảo là đây con rể cùng trai nó từng cái nghề mấy năm, tích góp chút tiền.

 

Chị chấn động, nhưng khi chấn động xong chị cũng hiểu .

 

Hóa nhà con rể giàu như , căn bản thiếu tiền thiếu đồ đạc gì.

 

Vậy mà chị cứ lo hão, sợ gia đình bốn họ ở thủ đô sống , hai đứa cháu ngoại thịt ăn, lo lắng ròng rã bấy lâu.

 

Sau , cuối cùng chị cũng cần lo lắng nữa, thể đặt tim trong bụng .

 

Tô Hà:

 

“Vâng, cho nên chúng em mới mua cửa hàng, sợ đến lúc mua chỗ phù hợp, hoặc là giá cả tăng lên, tranh thủ bây giờ còn sớm thì mua xuống để đó.”

 

“Sau đó về bàn bạc với cha một chút, thế là quyết định mở quán ăn luôn.”

 

Chương 190 Chu Ứng Hoài phát phiền

 

Tô Hà tiếp tục :

 

“Em nghĩ bụng cứ để cha mở , như nếu ăn thì cũng đều là nhà , sẽ lỗ quá nhiều.”

 

“Nếu mời đầu bếp chuyên nghiệp, ăn thì , ăn chẳng lỗ vốn to , chủ yếu là cái cửa hàng đó thực sự lớn, chỉ là một tiệm nhỏ thôi.”

 

“Được, cha bác trai bác gái sức khỏe đều , cứ để họ mở .”

 

“Đợi ăn khấm khá mời thêm cũng muộn.”

 

Chị hai Cố cảm thấy Tô Hà cân nhắc chu đáo, đúng là như , nhà hàng trang trí xong, đầu bếp mời xong, cái gì cũng vị trí, nhưng khai trương ăn thì chẳng lỗ nặng .

 

Để cha qua đó ít nhất cũng tiết kiệm chi phí nhân công.

 

Hơn nữa cha thủ đô dù cũng là ở , nếu mở quán ăn kiếm tiền thì cũng , ít nhất cũng kiếm tiền thuê nhà.

 

Nghe Minh Nguyệt Tiểu Hà và Kiến Hoa thuê một cái viện t.ử lớn ở thủ đô, chuyên để cho cha ở.

 

Đứa con gái thứ hai của bà là bản lĩnh để cha lên thủ đô dưỡng lão , hiện tại em trai em dâu thể đưa nhất .

 

Tô Hà:

 

“Vâng chị hai, em chính là nghĩ như , nghĩ bụng cửa tiệm đó để cũng là để , chẳng thà để cha nhào nặn một chút.”

 

Chị hai Cố :

 

“Hồi nghỉ hè, Hiểu Mai còn để Trương Thần qua đó bán bánh bao nữa cơ, cuối cùng .”

 

Mấy đứa trẻ thủ đô học thì chỉ vợ chồng Hiểu Mai Trương Thần là chia cách hai nơi, những khác đều đoàn tụ gia đình .

 

“Hai vợ chồng họ bàn bạc một chút, từ bỏ công việc thủ đô bán bánh bao thực tế lắm, Trương Thần thủ đô chỗ ở, thì thuê phòng, tiền thuê nhà ở thủ đô cũng rẻ, một tháng mười mấy đồng, vả bánh bao bán vẫn còn là ẩn , họ dám mạo hiểm.”

 

Tô Hà gật đầu thấu hiểu cho Trương Thần Hiểu Mai:

 

năm nay Trương Thần thể , cửa hàng đó của chúng em một cái gác mái, buổi tối thể ngủ gác mái, cần thuê phòng nữa.”

 

“Đợi Hiểu Mai nghiệp phân nhà , cũng chỉ là chuyện hai ba năm thôi.”

 

Nghe thấy lời , chị hai Cố :

 

“Tiểu Hà, chị mặt vợ chồng Hiểu Mai cảm ơn em .”

 

Chị hai Cố chỉ một cảm thấy em dâu lòng rộng lượng, trừ phi là chuyện đặc biệt lớn, nếu cô đều mấy tính toán.

 

Nhớ đây chị sinh con ở cữ ăn gà, chị gửi cho chị mấy con, còn nọ, em dâu chị một câu cũng .

 

Còn những chuyện nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-259.html.]

Chị phát hiện em dâu chị dường như bao giờ tính toán những chuyện đó, đổi khác ước chừng suy nghĩ , dù ở thủ đô chỉ một gia đình , chị ruột của Hiểu Mai cũng ở thủ đô mà.

 

Theo lý thì chăm sóc cũng là Minh Nguyệt chăm sóc, ở cũng là ở nhà Minh Nguyệt.

 

em dâu đầu tiên nhắc đến cửa hàng nhà .

 

Tô Hà để ý xua tay:

 

“Cái gì mà cảm ơn ạ.”

 

Lại hỏi:

 

“Bánh bao Trương Thần gói chị?

 

Có ngon ạ?”

 

“Hồng Quân bảo cũng đấy.”

 

Bánh bao do con rể thứ ba gói chị hai Cố từng ăn, ngược là thằng út nhà chị ngày nào buổi trưa cũng ăn cơm cùng rể ba, với chị là tay nghề rể ba khá.

 

Khá ngon, ngon hơn chị một chút.

 

Tô Hà :

 

“Vậy thì thể lên thủ đô bán thử xem , hiện tại em thấy ai bán bánh bao cả, nhưng bánh bao ngon thì chắc chắn mua.”

 

Hai năm nay mức sống kinh tế của khác so với mười mấy năm , nâng cao hơn.

 

Chị hai Cố:

 

“Chị nghĩ bụng bánh bao bột mì trắng nhân thịt, nó kém thì kém đến mức nào chứ.”

 

Thịt và lương thực tinh, chị hai Cố cảm thấy cho dù nấu ăn cho nhiều muối thế nào nữa, thì hai thứ cũng sẽ quá khó ăn.

 

Tô Hà cũng thấy , cô cảm thấy bánh bao bột trắng, thịt và lương thực tinh thì thể dở đến mức nào .

 

“Nói đúng lắm ạ, đều là đồ cả.”

 

Chị hai Cố:

 

“Năm nay họ về chuyện , đợi hai ngày nữa mùng hai họ qua đây chị sẽ nhắc với họ, họ thì , thì thôi, đợi Hiểu Mai nghiệp .”

 

Cũng còn bao lâu nữa, còn hai năm nữa thôi, cố gắng chút là qua thôi.

 

Ví dụ như năm nay qua , cố thêm một năm nữa là chỉ còn một năm, năm cuối cùng thì còn gì để nữa , cố là qua thôi.

 

“Vâng ạ.”

 

Tô Hà trò chuyện với chị hai Cố một lát, thấy thời gian còn sớm liền sang nhà Xuân Tình.

 

Xuân Tình thấy cô thì ngạc nhiên, lập tức đặt chiếc áo len đang đan dở xuống:

 

“Mợ, qua từ lúc nào thế?”

 

“Hôm qua mới đến.”

 

Bạch Thạch vốn đang giường lò, thấy Tô Hà liền lập tức dậy định pha , Tô Hà xua tay:

 

“Thạch đừng bận rộn nữa, nãy ở nhà vợ cháu mợ uống mấy ly , đang no căng đây.”

 

Bạch Thạch vẫn pha cho Tô Hà.

 

Khách đến nhà, pha nóng là lễ nghi cơ bản nhất .

 

Xuân Tình cũng lấy từ trong tủ quýt, táo, phô mai sữa nọ để chiêu đãi.

 

“Gà vịt nhà các cháu , bán hết ?

 

Sao mợ thấy nhỉ?”

 

Tô Hà nhấp một ngụm nóng hỏi.

 

Trước đây nuôi ở sân mà, nãy thấy.

 

 

Loading...