Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 256
Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:13:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cái cửa hàng đó của mợ cô từng đến xem qua, tuyệt vời, là kiểu hai tầng, cô là cô và Đường Trạch Húc cũng mua một cửa hàng .”
Mua mùa hè năm nay, mua xong cũng nên kinh doanh cái gì, cũng ngại nên cứ để ở đó.
Vợ chồng Tuyết Nhi cũng mua một cửa hàng.
Đất nước cải cách mở cửa, tuy hiện tại ở thủ đô vẫn các hộ kinh doanh cá thể bắt đầu ăn, nhưng chuyện một khi mở cửa thì sẽ diễn nhanh thôi, cô cảm thấy sang năm là sẽ thôi.
Năm chắc chắn sẽ các hộ cá thể xuất hiện.
Đến lúc đó họ sẽ xem thử kinh doanh gì cho .
Kiểu như mợ là mở quán ăn thì chắc chắn , chỉ một Đường Trạch Húc thôi, xem thử thể mở tiệm quần áo cái gì đó .
Hoặc là tiệm văn phòng phẩm chẳng hạn, cần quá nhiều nhân lực.
Chương 188 Mở quán ăn?
Họ xuất phát chiều ngày mồng mười, sáng ngày mười ba thì về đến huyện lỵ.
Gia đình Tô Hà vẫn như khi, đến nhà bố Tô .
Bố Tô chuẩn sẵn một bàn lớn thức ăn ngon lành chờ họ .
“ với ông nhà bà mới nhắc xong là sắp đến thì chị về tới nơi.”
“Dọc đường lạnh lắm , mau sưởi ấm .”
Nửa tháng ở đây mới một trận tuyết.
Mùa đông ở phương Bắc khi đang rơi tuyết thì lạnh, khi tuyết rơi xong vài ngày, trời hửng nắng mới thực sự là rét buốt.
Bốn họ đúng là lạnh cóng cả , sưởi lửa một lúc lâu mới hồi .
“Anh chị ở mấy ngày thế, cũng giống như mùng năm ?”
Bố Tô bước tới hỏi.
Cố Kiến Hoa:
“Vâng thưa bố, đơn vị con chỉ cho nghỉ tối đa nửa tháng thôi ạ.”
Bố Tô:
“Haizz, chị về cũng chẳng ở mấy ngày.”
Mẹ Tô pha nóng mang :
“Thì chúng nó bận rộn mà, cho nghỉ nửa tháng là lắm , như thằng con cả của ông , mấy năm mới về một .”
“Kiến Hoa, Tiểu Hà, hai đứa uống .”
Người lớn uống , trẻ con uống sữa bột.
“Bố ơi, tụi con mua một cửa hàng kiểu hai tầng ở thủ đô ạ.”
Tô Hà nhấp một ngụm nóng .
Bố Tô:
“Mua cửa hàng , kinh doanh ?”
Tô Hà gật đầu.
Mẹ Tô:
“Chẳng trong thư con sang năm con sẽ giữ trường giảng viên , thế thì mở cửa hàng ai trông đây?”
“ , hai đứa định kinh doanh cái gì thế?”
Ừm, hỏi đúng trọng tâm đấy!
Tô Hà và Cố Kiến Hoa một cái, Tô Hà mở lời:
“Tụi con định mở một quán ăn, ạ?”
Bố Tô xoa cằm:
“Mở quán ăn ?
Ừm...
Có thì mở mới , nhưng mà mở quán ăn thì phiền phức lắm đấy, nào là thuê đầu bếp, thuê phục vụ nữa.”
Mẹ Tô:
“ thế, hai đứa nên nghĩ cái gì khác nhẹ nhàng hơn chút, tốn sức .
Cả hai đứa đều , mở quán ăn mà trông coi cũng .”
Tô Hà :
“Cho nên bố ơi, con mời bố sang đó giúp con đấy ạ.”
“Cái gì?
Mời chúng sang đó á?”
Mẹ Tô thắc mắc.
Tô Hà gật đầu:
“Vâng ạ, mời bố sang đó.”
Bố Tô hỏi:
“Mời tụi sang trông cửa hàng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-256.html.]
Cố Kiến Hoa cũng :
“Bố ơi, bố cũng thể đầu bếp mà.”
Nghe , bố Tô xua tay lia lịa:
“Không , , mở quán ăn đều thuê đầu bếp xịn cả, để đầu bếp thì quán đó dẹp tiệm sớm mất.”
Cố Kiến Hoa tán thành:
“Bố thế là đúng , nếu thức ăn bố nấu mà ngon thì đời chẳng còn thức ăn gì ngon nữa ạ.”
“Mấy đứa cháu của bố đều bảo mời bố sang đầu bếp đấy ạ.”
Đã ăn cơm ở nhà bố vợ mười mấy năm trời, đồng chí Cố Kiến Hoa cũng học vài phần tuyệt chiêu khen ngợi của vợ .
Lời tuy chút cường điệu, nhưng bố Tô thích là .
Hai đứa trẻ cũng :
“Ông ngoại ơi, tụi cháu thích ăn cơm ông nấu nhất đấy ạ.”
Anh trai Trường Quân:
“Ông ngoại mà kho cá thì cháu thể ăn hết cả chậu luôn.”
Em gái Trường Hoan:
“Món thịt xào tương của ông ngoại, cháu thể ăn hết mười đĩa.”
Hai đứa trẻ dứt lời, Tô Hà tiếp:
“Bố ơi, hai sang đó với tụi con , con thuê sẵn cái sân nhỏ ở thủ đô cho hai .”
Mẹ Tô:
“Hai đứa thật là, thế ông nhà đầu bếp, phục vụ hả?”
Tô Hà trực tiếp dùng chiêu nũng:
“Mẹ ơi, bố ... sẵn lòng ạ?”
Tuy cô 38 tuổi nhưng vẫn là đứa con út bố cưng chiều nhất.
Mẹ Tô:
“Chỉ hai tụi thôi ?
Thông gia ?”
Tô Hà:
“Bố chồng con cũng ạ.
Con tính hết , ơi đến lúc đó quầy thu tiền, bố con và chồng con đầu bếp, còn bố chồng con thì phụ việc vặt.”
“Bốn chắc chắn thể kinh doanh quán ăn đó.”
Nghe Tô Hà , bố Tô :
“Bốn cái già sắp xuống lỗ đến nơi , cuối đời còn mở tiệm kinh doanh nữa.”
Tô Hà:
“Bố đừng nghĩ thế, sáu mươi tuổi già chút nào ạ, chính là cái tuổi rực rỡ nhất để khởi nghiệp đấy.”
Bố Tô:
“...”
Thấy gì đó cạn lời thì .
“Bố cứ sang đó , cái cửa hàng đó tạm thời tụi con cũng nên kinh doanh cái gì cho , bốn cứ mở quán xem , coi như để g-iết thời gian.”
Con gái đến nước thì gì lý do nào mà , bố Tô liền đồng ý.
Dù ở quê nhàn rỗi cũng chẳng để gì.
Bố cô lo xong , bên bố Cố thì chắc chắn thành vấn đề.
“Thế quán ăn của các con dự định theo kiểu gì?
Không thuê đầu bếp, để đầu bếp thì cũng chỉ xào mấy món gia đình thường ngày thôi, nhiều hơn nữa là chịu đấy.”
Lúc đang ăn cơm, bố Tô hỏi.
Mẹ Tô:
“ , quán ăn cũng chia nhiều loại lắm, bán đồ ăn sáng, đơn thuần là tiệm mì, hoặc là quán ăn bình dân bán mấy món xào.”
Đây cũng là một vấn đề.
Tô Hà suy nghĩ một lát:
“Hay là bán bánh nhân thịt ạ?
Tên quán sẽ là Bánh nhân thịt M-ông Cổ, lấy đó món đặc sắc của quán , chẳng tụi là vùng Nội M-ông .”
Bánh nhân thịt M-ông Cổ đặc sắc ở chỗ vỏ mỏng nhân nhiều, loại bánh bố cô và cả chồng cô đều , điều bánh dùng bột mì trắng, dùng thịt nhân, lúc nướng còn cho nhiều dầu nữa.
Cho nên bình thường ít khi .
loại bánh thực sự ngon.
Cố Kiến Hoa là đầu tiên tán thành:
“Vợ ơi, em thông minh thật đấy, thấy ý tuyệt.”
“Có nét đặc sắc riêng, lấy bánh nhân thịt chủ đạo, còn thức ăn thì cứ mấy món gia đình là , cần quá nhiều món .”