“Nghĩ thì tàu hỏa cũng khá nhiều, nhưng chỉ hai khiến ấn tượng sâu sắc, thứ nhất là đường nhập ngũ, thứ hai là lúc xuất ngũ trở về.”
Không vì xuất ngũ mà buồn bã gì, mà là vì giấc mơ đó, mơ thấy vợ khó sinh mà ch-ết.
Suốt dọc đường tàu cứ bồn chồn yên, hầu như hề chợp mắt, hễ cứ ngủ là mơ thấy cảnh tượng vợ khó sinh qua đời.
May mắn đó chỉ là một giấc mơ, vợ vẫn bình yên vô sự, còn sinh cho bốn đứa con.
Cố Kiến Hoa về phía Tô Hà, ánh mắt chút dịu dàng.
Tô Hà:
“...
Sao thế?"
Ánh mắt đó trông sến súa quá mất.
Cố Kiến Hoa:
“Vợ ơi kể với em , chính là lúc xuất ngũ , hồi đó chẳng thương , đang viện, đột nhiên mơ thấy em khó sinh qua đời."
“Làm sợ ch-ết khiếp, đó mấy ngày liền cứ mơ thấy giấc mơ đó, thế là vội vàng mua vé về luôn, về tới nơi thấy em vẫn sờ sờ mặt, vợ ơi em thể hiểu tâm trạng của lúc đó ?"
Tô Hà nắm lấy bàn tay to của :
“Hiểu chứ, em cũng từng mơ thấy chiến trường thương hy sinh, đó về bình yên mặt em..."
Giấc mơ mà thấy chắc là cảnh tượng cô qua đời vì khó sinh trong cuốn sách kiếp , cô cũng .
Cố Kiến Hoa :
“Trời cao phù hộ chúng ."
Tô Hà:
“ , chúng là những phúc."
Cũng may cô hệ thống, giữ mạng cho Kiến Hoa nhà cô, cũng giữ mạng cho chính cô, và cả hai đứa con của cô nữa.
Ngồi tàu hỏa mệt mỏi quá, Tô Hà thầm nghĩ loại tàu động lực nào nhanh hơn và thoải mái hơn tàu hỏa .
Vài năm nữa hình như bình thường cũng thể máy bay .
Đến lúc đó nhất định trải nghiệm một chút mới .
Sau hai ngày một đêm, đến thủ đô.
Hồi nghỉ hè Hồng Tinh gửi thư tìm nhà cho Minh Nguyệt, nhưng vợ chồng Minh Nguyệt địa chỉ.
Cả nhà bốn họ bèn đến nhà Hồng Tinh .
Tô Hà, Cố Kiến Hoa và hai bé nhỏ dĩ nhiên là về nhà mới của họ .
Lúc cũng thư báo cho hai bé lớn ngày xuất phát, chúng cũng , chắc giờ đang ở trường.
“Chúng dọn dẹp đồ đạc xong ngủ một giấc, chiều hãy tìm hai đứa nó."
Đến nhà thuê Tô Hà đề nghị.
Cố Kiến Hoa:
“Được."
Trẻ con lẽ mỏi lưng là gì, họ tàu hỏa đến mức thắt lưng đau nhức, mà hai bé nhỏ thì dồi dào sức lực vô cùng.
“Cha giờ ạ?
Chúng con đến chỗ chị và ."
“Con nhớ chị và ."
Mỗi đứa một câu.
Tô Hà:
“Mẹ thấy hai đứa chỉ là ngoài chơi thôi."
Nhớ chị nhớ gì chứ, cái cớ.
Hai bé nhỏ thẳng thắn thừa nhận:
“ ạ đúng ạ."
Tô Hà Cố Kiến Hoa:
“Hay là đưa chúng đến chỗ Trường Ý và Trường An, để hai đứa nó dắt chơi, còn chúng thì ngủ nghỉ?"
Cố Kiến Hoa:
“Được."
Anh cũng đang ý đó.
Tô Hà:
“Vậy hai đứa gội đầu rửa mặt , bộ quần áo khác chúng mới ."
Đến chỗ Trường Ý, Trường An chắc chắn sẽ gặp bạn học, hai bé nhỏ ăn mặc sạch sẽ, chỉnh tề một chút.
Thế là tắm rửa gội đầu đ-ánh răng cho hai đứa nhỏ, một bộ quần áo khác, là bộ đồ mà Tô Hà mua lúc về, bộ đồ rời, trai Trường Quân mặc áo ngắn quần đùi, xăng đan, em gái mặc váy, xăng đan.
Hai đứa trẻ đều tất trắng, trông đáng yêu.
Tô Hà buộc tóc đuôi ngựa hai bên cho bé Trường Hoan, kẹp thêm chiếc kẹp tóc mới mua.
Rất xinh xắn.
Tô Hà tự luyến cùng Cố Kiến Hoa nhịn mà khen:
“Anh xem bốn đứa con em sinh cho đứa nào cũng cả."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-227.html.]
Bốn đứa con nhà cô đúng là con hơn cha nhà phúc, trông còn hơn cả hai vợ chồng cô.
Cố Kiến Hoa:
“Vợ giỏi nhất."
Thay quần áo cho hai đứa nhỏ xong, hai vợ chồng cũng đồ, rửa mặt một chút dắt hai bé nhỏ tìm hai bé lớn.
Đến chỗ Trường An .
Bác bảo vệ ngạc nhiên vô cùng, bác quen thuộc với Tô Hà :
“Cô còn một cặp sinh đôi rồng phượng nữa ?"
Tô Hà :
“Vâng ạ, hai cặp mà bác, m.a.n.g t.h.a.i hai sinh bốn đứa."
Bác bảo vệ khâm phục:
“Cô đúng là giỏi thật đấy."
Lại liếc Cố Kiến Hoa:
“Đây là chồng cô ?"
Tô Hà:
“Vâng, cha của mấy đứa nhỏ ạ."
Bác bảo vệ:
“Hèn chi thấy mấy đứa nhỏ trông giống chú ."
Cố Kiến Hoa:
“........."
Anh gì đây.
Bác bảo vệ ngạc nhiên xong thì gọi Trường An.
Trường An bật dậy khỏi giường:
“Cha và các em đều đến ạ?"
Bác bảo vệ:
“Đến đến , chỉ thiếu chị cháu thôi.
Mẹ cháu cũng khéo đẻ thật đấy, sinh hai cặp rồng phượng!"
“Trường An, em trai em gái đến tớ xem mới ."
Tần Phong thấy cũng từ giường leo xuống.
Cậu xem cặp em trai em gái sinh đôi của Trường An, hôm đó theo Trường An đến nhà Ba của , Ba trông giống mà giống, thật kỳ diệu.
Trường An:
“Xem thì xem ."
Chẳng bạn cùng phòng sở thích gì nữa.
Chương 170 Nhà mới
Trường An và Tần Phong theo bác bảo vệ ngoài.
Hai đứa nhỏ thấy trai chạy đến ôm lấy , :
“Anh ơi, chúng em nhớ lắm."
Hai đứa nhỏ từ bé mồm mép liến thoắng.
Trường An mỗi tay dắt một đứa:
“Anh cũng nhớ hai đứa mà."
“Cha , đến lúc nào ạ?"
Tô Hà:
“Sáng nay mới đến, cả nhà xuất phát từ ba hôm ."
“Trường Quân và Trường Hoan giao cho con đấy, đến Đại học Bắc Kinh tìm chị con, hai đứa con dắt hai em chơi, và cha con nghỉ ngơi, xe mệt quá ."
Trường An gật đầu:
“Vâng ạ, con dắt hai em chơi, cha cứ nghỉ ngơi ạ."
Cố Kiến Hoa đưa cho một gói đồ:
“Thịt bò khô, váng sữa, phô mai gì đó mang từ quê lên đấy."
“Mang về chia cho bạn cùng phòng ăn ."
Trường An nhận lấy:
“Vâng ạ."
Tô Hà dặn dò:
“Trông chừng hai em cho kỹ đấy nhé."
Trường An:
“Mẹ yên tâm , con thể mất bản chứ để mất hai đứa nó ."
Giao hai bé nhỏ cho trai chúng xong, Tô Hà và Cố Kiến Hoa - hai bậc phụ - bèn về nghỉ ngơi.