Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 147

Cập nhật lúc: 2026-02-27 09:57:33
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sau khi chào hỏi, rể hai bếp bổ dưa hấu, trồng ở vườn nhà, là hạt dưa hấu Cố để năm ngoái.”

 

“Mẹ, em dâu, hai ăn dưa , đỏ lắm nhưng khá ngọt."

 

“Anh rể cần bận rộn ạ."

 

Tô Hà đón lấy đĩa dưa hấu.

 

“Hai con ăn dưa hấu ?"

 

Cô hỏi hai bảo bối.

 

Hai bảo bối đồng thanh:

 

“Có ạ."

 

Tô Hà lấy cho chúng miếng nhỏ một chút:

 

“Ăn cái nhé."

 

Hai bảo bối giọng sữa:

 

“Cảm ơn ạ."

 

Anh rể hai:

 

“Hai đứa trẻ ngoan thật, còn cảm ơn."

 

Nghe , Cố liền :

 

“Hai đứa nó từ khi như , với ông nhà mặc quần áo cho chúng, cho chúng ăn cơm, đều cảm ơn ông nội bà nội."

 

“Rồi ông nội chúng ngoài ruộng về, còn đưa khăn mặt, ông nội vất vả ."

 

“Hiểu chuyện lắm, cũng từng nuôi con, chị cả của chúng Vân Thái, Vân Lan, Kiến Hoa, cũng chẳng thấy đứa nào lúc nhỏ như , với là vất vả gì gì đó ."

 

Lời Cố dối, bốn đứa con bà sinh bao giờ với họ những lời như , cha vất vả vân vân, từng .

 

Hai đứa cháu nội của bà, ông nội ruộng về sẽ ông nội vất vả , hai đứa hợp sức múc nước cho ông nội rửa mặt, đưa khăn, bà lỡ tay cắt tay, hai đứa cháu bà xót xa lắm.

 

Nói đưa bà bác sĩ.

 

Anh rể hai liền bảo:

 

“Hai đứa trẻ từ nhỏ trông khác hẳn, thông minh lanh lợi."

 

Tô Hà cảm thấy cái gọi là “thương cháu hơn thương con" chính là từ đây mà .

 

Hai đứa con nhà cô chỉ là cái miệng dẻo một chút, diễn đạt, ví dụ như Cố cắt rau trúng tay, một vết thương nhỏ xíu.

 

Đợi cô và Cố Kiến Hoa tối về là chúng liền bà nội thương , đưa bác sĩ, khiến Cố cảm động vô cùng, cứ luôn miệng “tim gan của bà ơi! bảo bối của bà ơi!".

 

Yêu quý hết mực.

 

“Chị hai, rể hai, khai giảng tháng Chín tới, hai định cho Minh Nguyệt học nữa ạ?"

 

Trò chuyện vài câu, Tô Hà hỏi đến chuyện .

 

Chị hai Cố:

 

“Định là như , thím nó thi cuối kỳ kém thế nào , đều đủ điểm trung bình."

 

Anh rể hai:

 

“Minh Nguyệt cứ lớp là đau đầu, thấy giáo viên là khắp thoải mái."

 

“Chính nó , năm nay nghiệp lớp sáu xong nó với bọn , nó học cấp hai nữa."

 

Tô Hà:

 

“Mà còn đau đầu thoải mái nữa cơ ?"

 

Đứa cháu gái chán học nghiêm trọng đây.

 

Chị hai Cố:

 

“Nó chính là học, cái não đó."

 

“Tốt nghiệp tiểu học cũng , ít nhất cũng mạnh hơn hai đứa ."

 

Tô Hà gật đầu, điều sai chút nào.

 

Ở thời đại của họ, những gia đình thể cho con học và nghiệp tiểu học, đặc biệt là gia đình nông thôn thì nhiều lắm.

 

Đừng là những năm sáu mươi của họ, ngay cả đến đời năm tám mươi chín mươi, nhiều phụ nông thôn cho con học hết tiểu học là cho học nữa .

 

thể so với cái kém .

 

Nếu điều kiện thì vẫn nên cho trẻ con nhiều sách thì hơn.

 

“Tiểu Hà, thím với Minh Nguyệt , con bé lời thím lắm."

 

Chị hai Cố .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-147.html.]

 

Trẻ con mà học thì hai vợ chồng họ thể nuôi, họ , là chính đứa trẻ .

 

Mỗi ngày học mặt mày ủ rũ, như là chịu hình , hỏi ở trường ai bắt nạt ?

 

Không .

 

Chỉ là thôi.

 

Chương 116 Giới thiệu cho trai một vợ

 

Tô Hà:

 

“Được ạ, để con với con bé xem ."

 

cô cũng lòng tin thể thuyết phục Minh Nguyệt tiếp tục học, đứa trẻ chán học đến một mức độ nhất định , chị hai Cố và rể hai mô tả thì đúng là cực kỳ thích học sách.

 

Cứ thế ở nhà chị hai Cố trò chuyện, Minh Nguyệt, Xuân Tình mấy đứa nhỏ bốn giờ thì về, xách theo một thùng cá, may mắn bắt một con cá lớn.

 

“Bà ngoại, mợ, hai cũng ở đây ạ."

 

Minh Nguyệt là một thiếu nữ , qua năm là 16 tuổi, tính tình giống chị hai Cố, cởi mở nhiệt tình, nhút nhát.

 

Tô Hà :

 

“Mợ sang đây dạo chơi một chút."

 

“Khai giảng tháng Chín là cháu lên lớp bảy nhỉ."

 

“Mợ ơi, cháu... cháu định học nữa ạ."

 

Minh Nguyệt giọng nhỏ.

 

Tô Hà giả vờ ngạc nhiên:

 

“Cháu học thì gì?

 

Ở nhà đợi việc đồng áng ?"

 

Nghe , cô bé Minh Nguyệt kiên định gật đầu:

 

“Vâng mợ, cháu sẽ xuống ruộng kiếm điểm công, hoặc ở nhà trông em."

 

“Xuống ruộng việc vất vả lắm, ngày nào cũng dầm mưa dãi nắng bên ngoài, học chẳng hơn , trong lớp thầy cô giảng bài, gió thổi tới, mưa ướt , nắng chiếu đến."

 

Lời Cố .

 

“Bà ngoại, học cháu thấy khó chịu lắm, cháu thà xuống ruộng việc còn hơn."

 

Minh Nguyệt .

 

Mẹ Cố:

 

“Cái con bé ."

 

Bà thực sự hiểu, học chứ, thế mà học, thích việc đồng áng.

 

“Bà ngoại, cháu cũng học nữa."

 

Đứa thứ hai Xuân Tình cũng ở bên cạnh leo.

 

Con bé bây giờ đặc biệt ngưỡng mộ chị cả , từ nay về cần học nữa, còn con bé thì vẫn học thêm một năm.

 

Cha , ba đứa con nhà họ, chỉ chị cả, con bé và em trai, ba đứa tối thiểu học hết tiểu học.

 

Không thể mù chữ.

 

Còn đứa thứ ba, cha , thành tích của đứa thứ ba cực kỳ , là hạt giống thi đại học, cho nên cho học đến tận khi nghiệp đại học.

 

Mẹ Cố:

 

“Các cháu bây giờ học, tương lai lúc các cháu hối hận, Hiểu Mai thi đại học, nghiệp xong văn phòng, hai đứa các cháu ở nhà cuốc đất."

 

Hai chị em:

 

“Chúng cháu thích cuốc đất."

 

Mẹ Cố:

 

“........."

 

Chị hai Cố:

 

“Được , các con thích học thì học, tiết kiệm tiền cho ."

 

Chị hai Cố đúng là hận sắt thành thép, cũng là bốn đứa con, bốn em nhà em dâu chị tiền đồ bao nhiêu, nhà chị thì , từng đứa một chỉ tịnh nghĩ đến chuyện cuốc đất.

 

Cuốc đất thì chứ.

 

Minh Nguyệt đứa trẻ là sắt đ-á quyết tâm học nữa , nhưng khi về Tô Hà vẫn với chị hai Cố một câu:

 

“Chị hai, chị cứ để Minh Nguyệt ít nhất học hết cấp hai ."

 

 

Loading...