Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 104

Cập nhật lúc: 2026-02-27 09:51:39
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bố hai nhà, trừ Tô mẫu thì ba vị còn đều chút men, Cố mẫu cũng uống hai ly.”

 

Tô Hà là nhận ngay, Cố mẫu ngà ngà say, chứ say hẳn.

 

Cố phụ thì đang giường sưởi ngáy khò khò.

 

Cả một buổi chiều, Cố mẫu đều kể cho Tô Hà chuyện của đẻ cô, bà bảo bà nể phục lòng dũng cảm của cô.

 

Chuyện của bố cô, Tô Hà từ nhỏ , hồi nhỏ năm nào Tết đến bốn em họ đều sẽ hỏi một câu, rằng mùng hai nhà ông bà ngoại?

 

Nhà ?

 

Đồng chí Trần Ngọc Linh liền :

 

“Các con ông bà ngoại, .”

 

Hồi đó cả cô lớn , liền hỏi, cô liền kể cho họ , họ hiểu nên từ đó về ít khi nhắc .

 

thỉnh thoảng cô vẫn nhắc một hai câu như .

 

Tô Hà cũng nể phục lòng dũng cảm của , trong mắt cô bà chính là một kỳ nữ, giống như trong sách về EQ và IQ, đồng chí Trần Ngọc Linh đều cả.

 

Bà còn chí tiến thủ, ông bà ngoại dạy bà học chữ, nhưng bà thuê ở trong kỳ, học chữ từ bà chủ, lúc đó cũng học hết.

 

, đồng chí Trần Ngọc Linh sống đến già, học đến già, khi kết hôn với bố cô cũng hề từ bỏ mà vẫn luôn học tập.

 

Bây giờ so với những qua trường lớp như họ cũng chẳng khác gì mấy, chữ nghĩa đều hết, chữ cũng thanh tú và đẽ.

 

Sau lễ thôi nôi của hai bảo bối, Tô Hà và Cố Kiến Hoa bàn bạc một chút, xem chọn ngày nghỉ nào thời tiết thì lên huyện chụp ảnh.

 

Chụp cùng với ông bà nội và ông bà ngoại luôn.

 

Đối với chuyện chụp ảnh, Cố phụ Cố mẫu kích động, họ sống đến từng tuổi vẫn từng chụp ảnh bao giờ, đều bên trong hiệu ảnh trông như thế nào.

 

Cố mẫu bảo, “Cứ cuối tuần , bỏ tiền , chúng chụp.”

 

Tô Hà xua tay, “Không cần , để bỏ tiền ạ.”

 

Ai bỏ tiền thì bàn tới, tóm đối với việc chụp ảnh, đều mong đợi, thầm mong mau đến cuối tuần.

 

Chỉ là tính bằng trời tính.

 

Tối thứ sáu, bầu trời âm u, bên ngoài gió thổi mạnh, đây là dấu hiệu sắp tuyết rơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-104.html.]

 

Cố phụ gia cố chuồng bò một chút, đừng để sập, bò m.a.n.g t.h.a.i , con bê đẻ năm ngoái bán cho đại đội , năm nay trong bụng mang một con nữa.

 

Khoảng tháng năm sang năm thì đẻ.

 

Bê con cũng là một khoản thu nhập của nhà họ.

 

Khoản tiền riêng của Cố mẫu thường ngày ngoài việc bán trứng gà, gà trống, thì chính là tiền bán bê con , nuôi một năm đem bán cũng bốn năm mươi đồng.

 

Sắp tuyết rơi , Cố mẫu mang hết củi trong nhà, gian nhà cũng mang , mang nhiều.

 

Tô Hà chút lười, vì giường sưởi gian nhà cũng là do Cố mẫu giúp đốt, chủ yếu là cái giường sưởi đó cô đốt , chẳng hiểu cô cứ đốt là khói đầy phòng.

 

Cô cảm thấy là do tìm kỹ xảo.

 

Cố mẫu liền bảo bà đốt cho, cần cô đốt nữa.

 

Có lẽ vì sắp tuyết rơi, sợ họ lạnh, tối nay Cố mẫu đốt giường sưởi đặc biệt nóng, buổi tối ngủ Tô Hà thấy nóng, thò cả chân ngoài chăn cho mát.

 

Tầm chín giờ tối, bên ngoài bắt đầu rơi tuyết lớn, tuyết rơi như lông ngỗng.

 

Bên ngoài mưa rơi tuyết phủ, con sẽ ngủ ngon, Tô Hà cũng ngoại lệ.

 

Chỉ là ngủ đến nửa đêm, đột nhiên thấy tiếng gõ cửa.

 

“Kiến Hoa tỉnh dậy , gõ cửa.”

 

Tô Hà đẩy đẩy Cố Kiến Hoa.

 

Cố Kiến Hoa tỉnh dậy, bật đèn pin mở cửa, là Cố phụ Cố mẫu.

 

Cố mẫu hồn siêu phách lạc, “Kiến Hoa, nhà của chúng sập !”

 

Cố Kiến Hoa, “Vào nhà .”

 

Tô Hà cũng tỉnh , xem hai bảo bối ngủ say tỉnh dậy, liền nhẹ nhàng mặc quần áo .

 

Cố mẫu sợ hãi khôn cùng, “Nó cứ thế 'ầm' một cái, bố con xem, gian phòng phía đông sập !”

 

Nhà sập ư?

 

Tô Hà vội vàng hỏi, “Thế bố chứ ạ?”

 

Cố phụ, “Chúng , chỉ là gian phòng phía đông sập thôi, chúng sợ gian phòng phía tây cũng sập nên dám ngủ tiếp nữa.”

 

Loading...