Trương Hồng Kỳ liền tức giận đáp một câu: “Cậu cũng đang chỉ điểm cho em còn gì.”
Cho nên cũng đang nuôi con gái.
Du Uyển Khanh lắc đầu: “Không, tớ và giống . Tớ ghét Hồng Anh đến gần , nhưng cũng sẽ chủ động quản bất cứ chuyện gì của em . Nếu em đến hỏi ý kiến tớ, tớ cũng chỉ suy nghĩ của cho em , những điều khác với .”
Du Uyển Khanh đóng cửa cùng Trương Hồng Kỳ đến điểm thanh niên trí thức. Trương Hồng Kỳ : “Chỉ là cảm thấy em là một cô em gái ngây thơ sống ở nông thôn, nếu để mắt một chút, em khả năng tính kế.”
Cô do dự một lát, tiếp: “Trong ngõ nhà chúng tớ một nữ đồng chí ba năm xuống nông thôn, cuối cùng bao giờ trở về nữa, sinh mệnh dừng ở tuổi hai mươi.”
Khi hai họ bước điểm thanh niên trí thức, bên trong truyền đến một trận ồn ào. Vương Ngọc Bình : “Người vẫn ở hiền gặp lành, các xem, ác một cái là báo ứng tới liền.”
Cao Khánh Mai liền tiến lên bịt miệng Vương Ngọc Bình: “Cậu chuyện chú ý một chút, lỡ một cái là nắm thóp chỉnh cho đấy.”
Báo ứng báo ứng trong lòng là , một khi liền khả năng trở thành điểm yếu để khác công kích .
Vương Ngọc Bình cũng ý thức lời nên , một tay che miệng, một tay chỉ những mặt: “Các đều thấy gì hết, mau quên hết , quên hết .”
Mọi thấy đều bật ha hả.
Trương Hồng Kỳ và Du Uyển Khanh trong sân, cô về phía Du Uyển Khanh: “Điểm thanh niên trí thức nên như thế , thể chút e dè mà .”
Điểm thanh niên trí thức đang hòa thuận êm ấm bỗng dưng xuất hiện một kẻ khác loài như Cốc Tiểu Như, khí thật sự sẽ ngột ngạt.
Bây giờ Cốc Tiểu Như còn ở điểm thanh niên trí thức, họ còn lo lắng sai điều gì đồn ngoài như nữa.
Du Uyển Khanh ẩn ý nhắc nhở một câu: “Điểm thanh niên trí thức sẽ chỉ những .”
Một câu Trương Hồng Kỳ lập tức im lặng. , thanh niên trí thức thể nào chỉ những .
Ai thể đoán những thanh niên trí thức đến sẽ là như thế nào.
Nga
Vương Ngọc Bình thấy hai , liền chạy tới kéo họ nhà chuyện phiếm. Đến giờ họp, họ cùng .
Đi đến sân phơi lúa, thím Chu một đám thanh niên trí thức trẻ trung xinh , với chị em dâu bên cạnh: “Tuổi trẻ thật a.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-94.html.]
Ban ngày bận rộn cả ngày, buổi tối vẫn còn tinh thần phấn chấn như , đây là điều mà những tuổi như họ thể so bì .
Thím Tư gật đầu: “Lúc chúng còn trẻ cũng như .” Nói xong liền vẫy tay với đám Du Uyển Khanh: “Thanh niên trí thức Du, đây .”
Bà chỉ thích cô thanh niên trí thức nhỏ nhắn xinh , dù thể rước về nhà, ngày thường cũng thấy vui vẻ.
Du Uyển Khanh và các cô đến bên cạnh thím Tư và thím Chu, thím Tư nhỏ giọng : “Các cô thanh niên trí thức nhỏ gần đây dù cũng cùng , cố gắng ít đến công xã và đại đội bên cạnh.”
Du Uyển Khanh liên tục gật đầu: “Cháu chuyện nhà họ Trần , chẳng lẽ đại đội của họ chỉ một nhà là Oa Quốc ?”
Thím Chu gật đầu: “Nghe tối nay tra một nhà nữa, là Hoa Quốc chúng , cha là Oa Quốc.”
“Tạo nghiệt, cũng còn bao nhiêu như nữa.”
Buổi tối họp cũng chỉ một chút chuyện của đội sản xuất, đội trưởng Lữ cũng nhắc nhở nên chạy lung tung.
Lúc tan họp, Hoắc Lan Từ và Du Uyển Khanh sang một bên, nhỏ giọng hỏi: “Em bây giờ đỡ hơn chút nào ?”
Du Uyển Khanh gật đầu: “Không .”
“Mấy ngày gần đây bữa sáng, bữa trưa và bữa tối đều nấu ở nhà , em chỉ cần phụ trách ăn thôi.” Hoắc Lan Từ cô thanh niên trí thức nhỏ bé bên cạnh, vẫn còn nhỏ, cần bồi bổ cho : “Anh xin cho em nghỉ bốn ngày , mấy hôm nay đừng nữa.”
Du Uyển Khanh chút bất ngờ, cô Hoắc Lan Từ, hỏi: “Sao thể xin nghỉ nhiều ngày như ?”
Đêm qua cô tìm đội trưởng xin nghỉ, đội trưởng còn lải nhải cả buổi.
Người đàn ông thể giúp cô xin nghỉ bốn ngày, đây là đối xử khác biệt ?
“Em đừng quan tâm, mấy ngày em chỉ cần ở nhà nghỉ ngơi cho , ăn gì thì với , thể để đối tượng của chịu đói chịu thiệt thòi .” Hoắc Lan Từ đối tượng của nhiều suy nghĩ, lòng hiếu kỳ cũng nặng, cố tình cho cô , để cô tự đoán.
Du Uyển Khanh nhún vai: “Được thôi, như thì em sẽ ở nhà nghỉ ngơi cho , ăn .”
Lời là như , nhưng đêm khuya thanh vắng, Du Uyển Khanh vẫn lén lút đến Bắc Sơn. Đổng Liên Ý và còn ngủ, thấy Du Uyển Khanh xuất hiện, bà sợ đến mức vội vàng đóng cửa : “Bảo cháu đừng đến mà cháu vẫn cứ đến.”