Du Uyển Khanh tìm bí thư Chu, rõ cô Tây Sơn hái t.h.u.ố.c, tiện thể âm thầm trông chừng mấy đứa trẻ đó, cho dù chúng mấy ngày về nhà, bí thư cũng cần lo lắng.
Bí thư Chu đảo một vòng mắt trắng dã: “Cháu xem, cháu bày vẽ nhiều chuyện như để gì?”
Du Uyển Khanh khẽ : “Chỉ là, thấy thật thà thiệt thòi, cuối cùng còn liên lụy.”
Có quá nhiều đứa trẻ giống như Tào Tam và Tào Thất Muội.
Nga
Bây giờ bắt nạt, đến khi cha già , những đứa con cưng chiều chắc chịu phụng dưỡng họ, chẳng cuối cùng vẫn bám lấy những đứa con thật thà, bắt chúng phụng dưỡng .
Nếu đằng nào cũng phụng dưỡng cha , đổi một chút, để những bậc cha thấy rõ, tất cả những đứa con họ cưng chiều lớn lên đều sẵn lòng phụng dưỡng cha .
Đương nhiên, thể vơ đũa cả nắm, cũng nhiều đứa trẻ cưng chiều mà hư hỏng, vẫn đối xử với cha .
Giống như Tào Nhị và Tào Ngũ, ở nhà họ Tào cũng cưng chiều, nhưng họ rõ Tây Sơn nguy hiểm, vẫn sẵn lòng một chuyến.
Bí thư Chu bĩu môi: “Cả ngày việc đàng hoàng.”
Miệng thì chê bai, nhưng trong lòng vui như hoa nở.
Ông cảm thấy chuyện nhà họ Lữ và nhà họ Tào, sẽ nhiều tỉnh ngộ.
Đương nhiên, bí thư Chu cũng cho rằng những tỉnh ngộ là vì tình mẫu t.ử, tình phụ t.ử, họ đơn thuần chỉ là lo lắng con cái phụng dưỡng lúc về già.
Ông hừ nhẹ trong lòng, nhưng thực cũng đồng tình với cách của Du Uyển Khanh.
Có những hồ đồ, nếm trải chút khổ cực, chịu chút tội, sẽ vĩnh viễn ai đối xử với .
Bốn chị em nhà họ Tào đều núi Quang Ao ở hướng nào của Tây Sơn. Sau khi núi một giờ, Tào Nhị cẩn thận giẫm hụt, cả trượt xuống vách đá bên . Tào Thất Muội ngay thấy liền lao tới nắm lấy tay nhị ca: “Nhị ca, nắm c.h.ặ.t .”
Tào Tam phía và Tào Ngũ phía thấy vội vàng chạy giúp, lúc mới kéo Tào Nhị lên.
Tào Nhị sợ toát mồ hôi lạnh, xuống vách đá sâu thấy đáy, hai chân mềm nhũn.
Nhớ cảnh em gái chút do dự lao đến nắm lấy tay , nghĩ đến việc đây thường xuyên thờ ơ lão Lục và lão Tứ bắt nạt cô em gái út , trong lòng dâng lên một trận áy náy.
“Tiểu Thất, cảm ơn em cứu nhị ca một mạng.”
Tào Thất Muội lắc đầu, giấu bàn tay thương lưng, cô bé : “Anh là nhị ca của em mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-550.html.]
Nghe , Tào Nhị cảm thấy mất mát.
Một em gái như , mà bây giờ mới nhận .
là mắt mù.
Tào Tam và Tào Thất Muội tình cảm nhất, Tào Ngũ cũng bao giờ bắt nạt Tào Thất Muội, gặp các em khác bắt nạt Tào Thất Muội còn che chở cho cô bé. Cho nên khi thấy Tào Thất Muội giấu tay lưng, hai liền nhận em gái thương.
Tào Ngũ tiến lên nắm lấy tay Tào Thất Muội xem, chỉ thấy cổ tay cô bé rách một vết, chảy nhiều m.á.u, trông vẻ đáng sợ.
Tào Ngũ hỏi: “Em ngốc , đau thì chứ.”
Tào Thất Muội mím môi nhỏ giọng : “Ngũ ca, , sắp hết đau .”
Tào Ngũ hít một thật sâu, tự nhủ tức giận, nếu sẽ cô em gái cho tức c.h.ế.t.
Anh lầm bầm vài câu, tìm lá cầm m.á.u ở gần đó vò nát đắp lên vết thương của Tào Thất Muội.
Tào Tam ở bên cạnh dịu dàng an ủi em gái.
Tào Nhị thấy cảnh , trong lòng chút hụt hẫng, giờ phút , giống như một ngoài.
Du Uyển Khanh thu liễm thở theo họ, tận mắt chứng kiến cảnh . Vừa lúc Tào Nhị giẫm hụt, nếu cô dùng mộc hệ dị năng điều khiển dây leo giúp một tay, cho dù Tào Thất Muội phản ứng nhanh đến , cũng thể nào nắm Tào Nhị.
Tào Nhị về phía Tào Thất Muội: “Thất Muội, chúng đưa em xuống chân núi, em về , và tam ca, ngũ ca hái t.h.u.ố.c.”
Hai em còn liên tục gật đầu, tán thành lời của nhị ca.
Tào Thất Muội lắc đầu: “Không cần , em cùng các .”
Tào Thất Muội ngày thường thích chuyện, nhưng là một đứa trẻ cố chấp.
Cuối cùng ba bất đắc dĩ đành mang theo cô bé tiếp tục lên đường. Lần Tào Nhị mở đường, thỉnh thoảng đầu xem Tào Thất Muội theo kịp .
Trải qua sinh t.ử , cùng với sự hy sinh của em gái, dường như trưởng thành trong nháy mắt, từ việc ngày thường tranh giành sự sủng ái với mấy em, đến bây giờ quan tâm đến em gái.
Đương nhiên, chỉ là cô em gái mà thôi.
Du Uyển Khanh Tào Nhị, nhớ kiếp gặp một dì. Bà cũng lên từ thời kỳ khó khăn, bà là chị cả trong nhà, nhưng thời đó nghèo thật sự, chị em đông, ăn đủ no mặc đủ ấm, cho nên trong nhà cái gì , bà lóc om sòm cũng giành cho bằng , dù cha đ.á.n.h đến đầu rơi m.á.u chảy cũng chịu buông tay.