Nói xong, cô xoay rời .
Nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.
Quách Hồng Anh còn về đến điểm thanh niên trí thức thì gặp Du Uyển Khanh con đường nhỏ. Nhìn thấy quen, cô cũng chẳng còn bận tâm Du Uyển Khanh là một tiểu ma đầu hung dữ, liền tiến lên định ôm lấy cô một trận.
Điều Quách Hồng Anh ngờ tới là tay còn chạm Du Uyển Khanh thì cô túm cổ áo xách bổng lên, đôi chân của Quách Hồng Anh rời khỏi mặt đất, ngừng đung đưa.
“Thanh, thanh niên trí thức Du, cô thả xuống.” Sợ đến sắp c.h.ế.t khiếp, quên mất lóc là cái gì.
Bây giờ chỉ an đáp đất.
Du Uyển Khanh cái túi nhút nhát nhỏ bé , trực tiếp đặt sang một bên: “Nếu cô dám lao tới ôm , sẽ ném cô văng ngoài.”
Quách Hồng Anh sợ đến mức lùi hai bước, cô mím môi Du Uyển Khanh: “Gần đây đều lung tung, cô thể đừng hung dữ như ?”
Cô thật sự lời, cho dù gặp chuyện hóng hớt cũng dám hỏi lung tung, dám phát biểu ý kiến, chỉ thể kéo Trương Hồng Kỳ một bên lén lút xem kịch.
Du Uyển Khanh : “Nếu thấy cô tương đối lời, cô còn thể đây chuyện t.ử tế với ? Kết cục của Cốc Tiểu Như chính là kết cục của cô đấy.”
Quách Hồng Anh thầm nghĩ: Cô cũng chuyện t.ử tế , suýt nữa cô ném văng .
“ vui.” Quách Hồng Anh mắt đỏ hoe : “Vừa với Văn Chu, bảo đừng tìm một nữa, lo sẽ khác đàm tiếu.”
“ cũng thấy và đồng chí Diệp Thục Lan cùng , điều đó sẽ khiến cảm thấy bản đây thật là một trò .”
Nói xong, cô đá hòn sỏi ven đường, nước mắt ngừng rơi, nhưng cô dám thành tiếng, sợ xử lý.
Từ nhỏ từng đ.á.n.h, đầu tiên đ.á.n.h, cũng đủ để cô nhớ cả đời.
“Cô mà.” Du Uyển Khanh thật sự cảm thấy Quách Hồng Anh , cho dù thích đến mấy cũng tiếp tục bám lấy.
Ở một mức độ lớn, so với tình yêu, cô càng quan tâm đến lòng tự trọng của hơn.
Như là .
Chúng thể thích một , nhưng thể đặt lòng tự trọng của tay khác, nếu cho dù hai ở bên , một khi cãi vã, lẽ sẽ một câu đau lòng: “Lúc là cô mặt dày bám lấy, bây giờ thể trách ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-39.html.]
Cho nên, hà tất .
Cô đưa tay túi quần lấy một viên kẹo trái cây gói trong giấy bóng kính: “Thấy cô ngoan như , mời cô ăn kẹo.”
Nga
Nguyên chủ huyết áp thấp, nên cô thói quen mang theo mấy viên kẹo bên , vì thèm ăn, mà là sợ đột nhiên ch.óng mặt, mềm nhũn vô lực.
Quách Hồng Anh chút bất ngờ, cô thường thấy Du Uyển Khanh ăn kẹo, thỉnh thoảng cô cũng sẽ lén chia cho Trương Hồng Kỳ.
Không ngờ một ngày cô sẽ chia kẹo cho ăn, đôi mắt đỏ hoe đột nhiên sáng lên, lập tức nhận lấy viên kẹo: “ cũng nhiều đồ ăn ngon, lát nữa mời cô ăn.”
“Được , đừng nữa, vốn xinh , lên càng .” Du Uyển Khanh để tâm đến chuyện đồ ăn ngon mà cô , chỉ nhắc nhở một câu: “Cô mà còn nữa, ngày mai đội sản xuất chắc sẽ đồn bắt nạt cô đấy.”
Quách Hồng Anh bật : “Cô đ.á.n.h tàu hỏa , lớn từng vẫn là đầu tiên đ.á.n.h, cái tát đó suýt nữa thì đ.á.n.h c.h.ế.t .”
Một cái tát, mà cô đau đến mấy ngày.
Du Uyển Khanh để ý đến cô , thẳng về điểm thanh niên trí thức. Quách Hồng Anh nhét viên kẹo miệng, lúc mới chạy chậm theo : “Thanh niên trí thức Du, , cô còn cho kẹo ăn ?”
Kẹo của thanh niên trí thức Du cho thật sự ngọt, ngon hơn và ngọt hơn tất cả những viên kẹo cô từng ăn.
“Cô thiếu một viên kẹo .” Vị chính là tiểu thư nhà nâng niu trong lòng bàn tay, trong mấy cái túi lớn của cô , một cái túi là đồ ăn.
Kẹo, đồ hộp trái cây, đồ hộp thịt, đường đỏ, bánh quy.
Người khác một thứ vui, vị cả một túi lớn.
Quách Hồng Anh bên cạnh cô : “Kẹo của ngon bằng của cô.”
“ mời cô ăn đồ hộp trái cây, đồ hộp thịt, còn bánh quy, cô chia kẹo cho Hồng Kỳ thì cũng chia cho một viên nhé.”
Giờ phút , cô thật giống như một con thú cưng ngoan ngoãn bên cạnh Du Uyển Khanh, chỉ chờ chủ nhân cho ăn.
Du Uyển Khanh liếc cô một cái, chậm rãi : “Thật sự ?”
Quách Hồng Anh gật đầu, vì cho dù thanh niên trí thức Du đ.á.n.h một trận, vẫn đến gần cô , luôn cảm thấy con cô chân thật, thích là thích, thích là thích.