Ba cha con nhà họ Du thấy đều nỡ, trong lòng họ ngập tràn cảm giác khó chịu, đau khổ và tự trách.
Du Gia Nhân gật đầu: “Thật đó , chúng gọi điện cho Tiểu Ngũ ngay bây giờ để hỏi cho rõ chuyện .”
“, đúng, chúng gọi điện thoại ngay.” Lý Tú Lan vội vã ngoài.
Du Chí An thấy liền cầm giày đuổi theo: “Tú Lan, chúng mang giày hẵng gọi điện thoại, bà mà đổ bệnh nữa thì Tiểu Ngũ sẽ lo lắng đấy.”
Chúng cũng sẽ lo lắng.
Lý Tú Lan lời mang giày : “Cả, con mau đưa gọi điện thoại, hỏi Tiểu Ngũ xem thật .”
Du Gia Nhân gật đầu: “Mẹ, đừng vội, chúng gọi điện ngay đây.”
Trong lúc Du Uyển Khanh và Chu Thành Nghiệp đang chờ điện thoại, Hoắc Lan Từ đến tiệm cơm quốc doanh mua mấy cái bánh bao về cho họ: “Ăn tạm hai cái bánh bao , gọi điện xong ăn cơm.”
“Cảm ơn.” Chu Thành Nghiệp nhận lấy hai cái bánh bao thịt, cảm ơn.
Hoắc Lan Từ nhạt: “Không cần cảm ơn, nếu thật sự là nhị ca của Uyển Khanh thì cũng là nhị ca của .”
Chu Thành Nghiệp liền cảm thấy bánh bao thịt trong tay cũng chẳng còn thơm nữa, liếc cô gái đang mỉm ăn bánh bao, Hoắc Lan Từ, tức thì cảm thấy lòng nghẹn .
Nga
Hắn về phía Du Uyển Khanh: “Đồng chí thanh niên trí thức Du năm nay bao nhiêu tuổi ?”
Du Uyển Khanh ngẩng đầu lên, vì đang ăn bánh bao nên hai má phồng lên: “Mười tám tuổi ạ.”
Chu Thành Nghiệp thấy , trái tim bất giác mềm nhũn. Cô em gái chỉ trông giống mà còn xinh , đáng yêu như , đúng là cô em gái trong mơ của .
Nghĩ đến việc cô mới mười tám tuổi đối tượng, khẽ nhíu mày: “Mười tám tuổi, tìm đối tượng vội.”
Nếu thật sự là em gái ruột của , còn kịp cưng chiều cướp mất, thế thì sốt ruột bao.
Du Uyển Khanh liền bảo Hoắc Lan Từ xa một chút, Hoắc Lan Từ thế bèn liếc cô một cái bất đắc dĩ lùi xa mười mét.
Hoắc Lan Từ lập tức cảm thấy nguy cơ, còn xác định trai ruột mà đối tượng là đây sang một bên .
Du Uyển Khanh nhỏ giọng : “Là em để ý , khó khăn lắm mới gặp một hợp ý em như , nên nhanh ch.óng chốt hạ thôi.”
Cô về phía Hoắc Lan Từ: “Anh thấy cao ráo trai ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-121.html.]
“Anh khỏe lắm, một đ.ấ.m thể đ.á.n.h c.h.ế.t một con lợn rừng, sức em cũng lớn, chúng em kết hôn con, chắc chắn cũng sẽ là một đại lực sĩ xinh .”
Chu Thành Nghiệp vẻ mặt thể tin nổi, cái gì thế ?
“Thật sự là cô để ý ?” Chu Thành Nghiệp vẫn tin.
Du Uyển Khanh ha ha: “Thật mà, đầu tiên thấy ở nhà đại đội trưởng là em vác về nhà .”
Chu Thành Nghiệp nhất thời nên gì.
lúc , điện thoại reo lên, nhân viên trực tổng đài máy xong liền về phía Du Uyển Khanh: “Đồng chí thanh niên trí thức Du, tìm cô.”
Du Uyển Khanh và Chu Thành Nghiệp vội vàng , Du Uyển Khanh tưởng là điện thoại của chị dâu cả, nhưng giọng truyền tai là một giọng khàn khàn: “Tiểu Ngũ, là đây.”
Du Uyển Khanh vội hỏi: “Mẹ, cảm thấy thế nào ? Trong khỏe hơn chút nào ạ?”
Lý Tú Lan sơ qua tình hình của , đó liền hỏi về trông giống Uyển Khanh: “Mẹ cả con , còn tưởng đang mơ.”
“Mẹ, chuyện là thật, mơ .” Du Uyển Khanh về phía Chu Thành Nghiệp: “Đồng chí Chu đang ở ngay bên cạnh con, con hỏi một chút, nhị ca nốt ruồi bớt gì ạ?”
Lý Tú Lan im lặng một lát mới : “Có.”
“Lòng bàn chân của nhị ca con một nốt ruồi son.” Lý Tú Lan đến đây liền tức đến nghiến răng: “Lòng bàn chân của thằng giả mạo là sẹo, hai ông bà già nhà họ Du là do thằng bé còn nhỏ, hiểu chuyện, dẫm than hồng nên bỏng cả lòng bàn chân.”
“Ngay cả nốt ruồi son cũng còn nữa.”
Bây giờ nghĩ , là đứa trẻ hiểu chuyện bỏng, mà rõ ràng là hai lão già đó sợ họ phát hiện đứa trẻ là con ruột, nên mới dùng cách đó để che giấu việc đứa trẻ nốt ruồi son.
Du Uyển Khanh về phía Chu Thành Nghiệp: “Lòng bàn chân của nốt ruồi son ?”
Chu Thành Nghiệp hít sâu một , gật đầu, quanh, thấy ngoài hai họ thì chỉ nhân viên trực tổng đài đang bận rộn ở cách đó xa, nghiến răng, cuối cùng lùi xa Du Uyển Khanh một chút mới cởi giày và vớ .
Du Uyển Khanh bàn chân mà Chu Thành Nghiệp giơ lên, nốt ruồi son cứ thế đập mắt cô, cô đột nhiên rộ lên: “Ba , lòng bàn chân của đồng chí Chu một nốt ruồi son.”
Cô rõ vị trí của nốt ruồi.
Ở đầu dây bên , Lý Tú Lan , nước mắt lã chã rơi xuống: “, chính là vị trí đó, chính là vị trí đó.”