May mà bà nội của Tiểu Hoa Hoa kinh nghiệm, giúp họ tránh nhiều sai sót, nếu Từ Khánh Nguyên cảm thấy họ chắc còn tốn thêm vài ngày công sức nữa.
Từ Khánh Nguyên hiểu nổi bố và lúc còn thể cãi vì chuyện gì?
Giờ ông nội an táng xong, nhưng vẫn còn một việc hậu sự dọn dẹp, ví dụ như di vật của ông nội xử lý thế nào?
Ý trong bức thư ông nội để là bố e rằng chẳng bao lâu nữa sẽ gặp nạn, những thứ nên để trong nhà nữa. Bố coi nhẹ những vật ngoài , nhưng trong lòng chỉ mỗi bố , đến cả đứa con trai là cũng xếp .
Từ Khánh Nguyên cảm thấy cuối cùng những việc vẫn đến tay lo liệu.
Anh mấy bận tâm chuyện bố cãi , nhưng cô em họ ấp úng : "Mợ chê chị dâu tương lai học vấn thấp một chút." Vừa cô bé dùng ngón tay dấu " thấp".
"Còn gì nữa ?" Giọng Từ Khánh Nguyên bỗng chốc lạnh hẳn xuống.
Kỳ Dung khẽ : "Còn hỏi tại là chị của chị dâu, bảo là đó rõ ràng định hôn ước giữa và chị , nhà họ Hứa thể tạm thời đổi , là coi thường nhà , đại loại thế ạ."
Lâm Kỳ Dung một xong, thấy sắc mặt trai liền thêm: "Anh ơi, là chúng lánh một lát? Đợi họ cãi xong hãy về?"
Từ Khánh Nguyên lắc đầu: "Cô ?"
Kỳ Dung thở dài: "Mẹ em cãi vài câu, bảo là chị gái ở bên phòng cả là con riêng, ở riêng với bà Thẩm , nhưng mợ tin, cứ nghĩ đó là lời thoái thác của nhà họ Hứa. Mẹ em trong lòng cũng bực bội nên dắt Tiểu Khải ngoài tìm nhà thuê ."
Từ Khánh Nguyên vốn định bảo em họ tìm cô về, nhưng nghĩ tới ý nguyện lúc lâm chung của ông nội là cô và bố cắt đứt quan hệ, thấy giờ tìm nhà ở riêng cũng hợp lý nên nhắc tới nữa, sang với em họ: "Em theo thư phòng, kiểm kê sách của ông nội , để cho em mang ."
"Vâng ạ!" Đối với họ hơn ba tuổi , Lâm Kỳ Dung luôn cực kỳ sùng bái. Từ nhỏ đến lớn chỉ cần giao cho việc gì là cô bé đều hớn hở ngay.
Hai em mở cửa thư phòng, thấy bàn việc phủ một lớp bụi dày. Chắc từ lúc ông nội viện, bố chuyển huyện Hoắc thì căn phòng lâu . Kỳ Dung cầm giẻ lau định lau bàn, Từ Khánh Nguyên ngăn : "Thôi, cần dọn vệ sinh , chúng cứ thu xếp sách vở ."
Đây là nhà do đơn vị của ông nội phân cho, giờ ông qua đời, gia đình họ chắc cũng chẳng ở đây bao lâu nữa.
Nghĩ , Từ Khánh Nguyên thấy đồ đạc trong nhà cần nhanh ch.óng dọn dẹp xong. Anh ở nhà nhiều nhất cũng chỉ thêm ba ngày nữa là trường vì sắp tới kỳ thi cuối kỳ và thí nghiệm .
Bố chắc cũng sẽ nhanh ch.óng vị trí công tác.
Nếu giờ dọn dẹp đồ đạc thì sợ cô bận bịu xuể.
Còn về phần , Từ Khánh Nguyên nghĩ chỉ cần bố thật sự xảy chuyện thì chắc chắn chẳng còn tâm trí lo gì nữa, chỉ lo mỗi cho bố thôi.
Hai em nhanh ch.óng dọn một tủ sách, xếp ngay ngắn các hòm gỗ long não.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-em-gai-that-lac-da-tro-ve/chuong-69.html.]
lúc đó, một tiếng "rầm" vang lên, là tiếng cửa phòng sập mạnh. Chỉ thấy Từ là Lư Nguyên hét lớn: "Từ Hữu Xuyên, nếu hôm nay ông bước chân khỏi cái nhà thì đừng hòng nữa!"
Từ Hữu Xuyên vẻ bất lực đáp: "Lư Nguyên, bà đừng vô lý thế . Nhà thím Thẩm mới sức giúp đỡ chúng xong, bà lưng sang oán trách . Chuyện hôn sự bà hết chê chỗ đến chê chỗ nọ, bà Hiểu Lam tốn bao nhiêu tâm sức, bao nhiêu lời lẽ mới định xong chuyện ?"
Trong lòng Từ Hữu Xuyên thấy bất lực vô cùng, chỉ cảm thấy vợ đến giờ vẫn rõ tình hình.
Anh hít một tiếp: "Bà Hiểu Lam như , bà bảo cô sẽ nghĩ thế nào? Làm thì cũng chút lương tâm chứ, Hiểu Lam chẳng điểm nào với là cả!"
Lư Nguyên nghẹn lời, đó thản nhiên : " chị dâu cũng chẳng điểm nào với cô em chồng cả. Chẳng xa, cô một phụ nữ lấy chồng mà còn dắt theo con cái về ở nhà bao nhiêu năm nay, bao giờ lấy một lời ?"
Từ Hữu Xuyên xua tay: " tranh cãi mấy chuyện đó với bà, tìm Hiểu Lam đây."
Lư Nguyên hừ lạnh một tiếng, thong thả : "Ông tìm cô gì? Người cần ông tìm chắc? Bố lúc lâm chung dặn , cô đoạn tuyệt quan hệ với chúng đấy! Từ Hữu Xuyên ơi, ông cứ coi là nhà, là nhà, thực sự chuyện xảy thì ngoài với Khánh Nguyên , ông tưởng ai sẽ quan tâm tới ông chắc?"
Nói đoạn, bà bỗng trào nước mắt.
Từ Hữu Xuyên lúc mới hiểu vợ hôm nay nổi giận vì chuyện gì, hóa là vì việc bố dặn trong thư rằng Hiểu Lam cắt đứt quan hệ với .
Anh khẽ thở dài, an ủi vợ: "Phải, , chuyện là do gây , cần thiết liên lụy tới . Đừng tới Hiểu Lam, ngay cả bà và Khánh Nguyên cũng chẳng liên lụy ."
Lư Nguyên đ.ấ.m nhẹ chồng mắng: "Ông gì thế? Chẳng lẽ ly hôn với ông chắc? Ông theo đó!"
Lời hứa khiến Từ Hữu Xuyên kìm đỏ hoe mắt, lấy khăn tay lau nước mắt cho vợ, giọng nghẹn ngào: "Bà còn trẻ mà, cần thiết chịu khổ cùng , bà cứ theo ở cùng con Hiểu Lam , cũng là để nương tựa cho chăm sóc."
Lư Nguyên lắc đầu: " , cứ ở nhà chờ ông."
Từ Khánh Nguyên đúng lúc bước : "Mẹ ơi, cái nhà ở , đây là nhà tòa án phân cho ông nội đấy ạ! Mẹ nên sớm định liệu thì hơn."
Lư Nguyên con trai về từ bao giờ, thoáng chút chột : "Khánh Nguyên, con về lúc nào thế?"
"Con về một lát ."
"Con tiễn thím Thẩm với lên tàu ?"
"Vâng, tàu chạy con mới về."
Lư Nguyên thấy con trai vẻ mấy mặn mà thì ngay là chuyện chê bai học vấn của Hứa Tiểu Hoa, bà l.i.ế.m nhẹ đôi môi khô nẻ : "Mẹ cũng ý gì khác, chỉ là thấy con với Hứa U U học vấn tương đương, tuổi tác hợp , hôn sự lẽ là của con với Hứa U U mới đúng. Tiểu Hoa con bé trông cũng ngoan lắm, chỉ là nhỏ tuổi, hơn nữa mới nghiệp trung học, trung cấp cũng mới học mấy tháng..."