Trần Nghi Lan ngờ cô phản ứng mạnh như , há miệng nhưng rốt cuộc thêm gì, chỉ khẽ thốt lên một câu: “Là nhà bác đúng!”
Tiểu Hoa thấy bà như cũng thấy nên giận lây sang già, bèn một câu: “Cháu xin , là cháu mạo quá.” Nói xong cô liền bước ngoài.
Trong lòng cô vẫn thấy nuốt trôi cục tức , bèn một mạch đến nhà máy đồ hộp. lúc tan , nhiều đang ngoài, Hứa Tiểu Hoa đó, thầm nghĩ nên đến nhà họ Chương, đáng lẽ nên trực tiếp đến nhà máy đồ hộp đón chị Nam, giờ cũng chị ?
Đang mải suy nghĩ thì bỗng thấy gọi tên : “Tiểu Hoa!”
Tiểu Hoa ngẩng đầu lên, liền nhận ngay Tạ Tâm Di, vội vẫy tay: “Tâm Di!”
Tạ Tâm Di dắt xe đạp tới: “Tiểu Hoa, đúng là , tớ còn tưởng tớ nhầm chứ. Cậu về bao giờ thế? Muốn đến đơn vị thăm chút ?”
Tiểu Hoa : “Mới về hai hôm. Tâm Di , Trịnh Nam còn ở đây ?”
Tâm Di : “Hai hôm nay chị ở đây, con chị ốm . Hiện tại chị phụ trách phân xưởng của bọn tớ.”
Tiểu Hoa hỏi thăm tình hình của Tâm Di, cô lên chức phó chủ nhiệm phân xưởng, liền chúc mừng vài câu. Tạ Tâm Di : “Cũng cảm ơn hồi đó rủ tớ cùng học tập.”
Tiểu Hoa : “Là tự nỗ lực thôi.”
Tạ Tâm Di thấy vẻ mặt cô đầy tâm sự, bèn hỏi: “Tiểu Hoa, chuyện gì thế? Hôm nay tìm Trịnh Nam việc ?”
Tiểu Hoa : “Năm ngoái chị Nam gửi thư cho tớ, lời lẽ trong thư như đang gặp khó khăn gì đó mà rõ. Lần về tớ định gặp để hỏi xem thế nào.”
Tạ Tâm Di thở dài một tiếng : “Đi, tớ đưa về!” Trên đường , cô với Tiểu Hoa: “Trịnh Nam ly hôn năm ngoái , mấy đứa trẻ đều theo chị , vất vả lắm.”
Hứa Tiểu Hoa nghiến răng nghiến lợi thốt lên một câu: “Nhà họ Chương đúng là lòng lang thú.”
Tạ Tâm Di : “Người trong đơn vị ai cũng thế, nên Chương Lệ Sinh ở đây nữa, tìm quan hệ chuyển sang bộ phận hậu cần của trường đại học . Đối tượng hiện tại của , chắc chắn đoán là ai .”
Tiểu Hoa nhíu mày: “Tớ quen ?”
Tạ Tâm Di gật đầu: “Cháu gái của Thư Văn Văn, Thư Thanh Mai, còn ấn tượng ?”
Tiểu Hoa gật đầu: “Có ấn tượng. Hồi tớ mới đến phân xưởng lon rỗng, Thư Văn Văn cứ tưởng tớ chiếm mất suất của cháu gái bà nên gây bao nhiêu chuyện. Là đó ?”
“, chính là cô . Cô vụng về lắm, ở phân xưởng tớ nổi nên đó , mà với Ngụy ở phòng đun nước. Có hôm Ngụy ca đêm về thì xe đ.â.m mất, nhà máy chiếu cố Thư Thanh Mai nên sắp xếp cô phòng đun nước. Chương Lệ Sinh chẳng cũng điều sang phòng đun nước đó , chắc là qua nảy sinh tình cảm với .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-em-gai-that-lac-da-tro-ve/chuong-580.html.]
Tạ Tâm Di ngừng một lát tiếp: “Lúc đầu hai còn giấu giếm, khi Cách mạng Văn hóa kết thúc, Chương Lệ Sinh liền đề nghị ly hôn. Trịnh Nam chẳng thèm nghĩ ngợi gì mà đồng ý luôn. Bọn tớ đều bảo chị ngốc, cứ dây dưa để cho hai kẻ đó c.h.ế.t dở sống dở mới đúng.”
Nghe đến đây, Tiểu Hoa bỗng hiểu sự dứt khoát của chị Nam, bèn với Tâm Di: “Không đáng, vì hai loại như mà lãng phí cuộc đời thì đáng.” Dù chỉ là một ngày cũng đáng.
Ngược , cô thấy mừng cho chị Nam vì rõ bản chất của Chương Lệ Sinh!
Tiểu Hoa về đến nhà, bà nội liền hỏi: “Sao về sớm thế con, gặp Trịnh Nam ?”
Tiểu Hoa lắc đầu, tóm tắt chuyện Trịnh Nam ly hôn. Cả nhà đều thấy thể tin nổi, Thẩm Phượng Nghi : “Thế thì đúng là quá thất đức . Trịnh Nam là một cô gái như thế, vì Chương Lệ Sinh mà cãi với gia đình, kỹ sư giỏi , chỉ thể đến phân xưởng nữ công, vất vả cực nhọc duy trì gia đình.”
Kiều Kiều vô cùng ngạc nhiên : “Chương Lệ Sinh mà chuyện như , thật ngờ nổi. Hồi đó là khiêm tốn bao! Vả xét về học vấn, tài năng, kể cả diện mạo, quanh cũng chẳng mấy ai so với Trịnh Nam .”
Kiều Kiều với vẻ đầy uất ức: “Những năm qua nếu Trịnh Nam thì gia đình họ chẳng nữa. Văn hóa kết thúc một cái là liền qua cầu rút ván, ngay từ đầu ý định lợi dụng để yêu đương với Trịnh Nam ?”
Cô chỉ cần nghĩ thôi thấy chuyện quá đàng hoàng, , chỉ là đàng hoàng mà là hạ cấp. Cô với Tiểu Hoa: “Mấy năm chúng còn coi là bạn, tìm cách giúp đỡ gia đình , ngay cả em cũng trực ca cho mấy mà chẳng đòi hỏi gì, nghĩ thấy chẳng đáng chút nào.”
Trong lòng Tiểu Hoa cũng vô cùng tức giận: “Ngày mai em sẽ thăm chị Nam.”
Kiều Kiều : “Em hỏi xem chị cần giúp đỡ gì về đời sống , cứ về với , chúng sẽ cùng nghĩ cách giúp chị .”
Tiểu Hoa gật đầu.
Sáng hôm , Tiểu Hoa chợ mua một cân thịt, một cân đậu phụ và một hũ dưa muối, cửa hàng thực phẩm phụ mua một hộp sữa bột Hồng Tinh để mang cho Trịnh Nam.
Không ngờ khi đến nhà máy đồ hộp, cô thấy hôm nay chị vẫn . Tạ Tâm Di đưa cho cô một địa chỉ.
Hơn tám giờ sáng, Tiểu Hoa đạp xe đến ngõ Cát Thủy nơi Trịnh Nam ở, tìm đến 138. Đó là một khu tập thể lớn, qua chắc hơn hai mươi hộ dân sinh sống.
Có một bà bác đang giặt quần áo, thấy Tiểu Hoa liền hỏi tìm ai. Tiểu Hoa : “Chào bác ạ, cháu tìm chị Trịnh Nam, ở đây bác?”
Bà bác : “Có đấy, gian thứ hai phía là nhà nó.” Nói bà hướng về căn phòng đó gọi to: “Tiểu Trịnh ơi, tìm !”
Một lát , Trịnh Nam bước , mặc chiếc áo khoác vải xanh nhạt bạc màu, chân đôi giày vải đen, cách ăn mặc trông như một bà bác ngoài bốn mươi tuổi .
Trịnh Nam thấy Tiểu Hoa thì ngẩn một lúc mới gọi: “Tiểu Hoa, em đến đây?”
Tiểu Hoa : “Chị Nam, hôm qua em đến đơn vị tìm chị, bảo con chị ốm nên hai hôm nay chị , thế là em tìm đến đây luôn. Chị mới về Bắc Kinh bao giờ thế?”