Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 443

Cập nhật lúc: 2026-01-07 04:49:51
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngô Khánh Quân nhíu mày : "Đang yên đang lành rời thành phố Kinh, chú thím chỉ mỗi đứa con thôi mà!"

 

Hứa U U tự giễu: " , nhà họ Hứa chỉ mỗi đứa con , mà họ cũng đành lòng để cô ."

 

Ngô Khánh Quân thấy biểu cảm của cô , đau buồn vì chuyện của nhạc phụ, khẽ an ủi: "Tiểu Hoa , đối với quan hệ giữa em và ba mà , chắc là chuyện ."

 

Nghe thấy từ "ba", nước mắt Hứa U U kìm nữa, lắc đầu : "Không , ba hạ quyết tâm ," cô khựng một chút tiếp: "Dù ba d.a.o động thì Đồng Tân Nam cũng sẽ khiến ông kiên định trở ."

 

Tục ngữ câu, kế thì sẽ cha dượng, huống hồ ba và Đồng Tân Nam tuổi tác đều là quá lớn, lẽ còn con riêng của họ. Đứa con gái của vợ mang đến như cô, e rằng sẽ sớm gạt đầu thôi.

 

Hồi Rằm tháng Giêng, cô cùng Khánh Quân đến thăm ba, ba nhà, trong nhà một nữ đồng chí, đó tự giới thiệu là vợ của ba, tên là Đồng Tân Nam.

 

Lúc đó đầu óc cô trống rỗng, Đồng Tân Nam hề xa lạ với cô, với cô: "Cháu là U U ? từng gặp cháu ở cổng cơ quan , Hứa cùng một đơn vị, hai đứa đến thăm Hứa hả? Vào chơi một lát ."

 

Cô còn đang cảm thấy tủi vì ba tái hôn mà hề báo cho cô một tiếng, chẳng ngờ đợi ba về, ông đuổi vợ chồng cô ngoài, : "U U, con lập gia đình , cần ba quản nữa, nhưng bà nội con tuổi cao, thể chịu thêm cơn giận nào nữa."

 

Cô kìm nước mắt hỏi: "Ba ơi, con lập gia đình thì cần nhà ngoại nữa ?"

 

"U U, con mà, ba mãi mãi là ba của con, nhưng ba cũng nghĩ cho bà nội."

 

Cô còn kịp gì, Đồng Tân Nam lải nhải bảo cô hãy thông cảm cho ba, thông cảm cho bà nội, nếu khó khăn gì thì chắc chắn ba cô sẽ khoanh tay , còn nếu khó khăn gì thì cứ yên mà sống qua ngày.

 

Đấy là lời lẽ gì thế? Chẳng lẽ cô đến tìm ba là để nhờ ông giúp đỡ ? Cô lời của Đồng Tân Nam là vô tình hữu ý.

 

, kể từ nay về ba một gia đình mới, một gia đình loại trừ cô ngoài.

 

Từ ngõ Phúc Lai trở về, cô bẹp giường, đầu óc mụ mị suốt hai ngày.

 

Trong lòng cô thầm cảm thấy, ngòi nổ cho tất cả chuyện chính là Hứa Tiểu Hoa, nhưng giờ đây, Hứa Tiểu Hoa lặng lẽ rời khỏi thành phố Kinh như thế.

 

Hứa U U cảm giác trong lòng là gì, chỉ thấy chút nực , hoang đường. Những thứ cô cầu mà , nắm lấy mà xong, Hứa Tiểu Hoa từ bỏ một cách dễ dàng như .

 

Hứa Tiểu Hoa rời khỏi thành phố Kinh, đồng nghĩa với việc từ bỏ tài nguyên, mạng lưới quan hệ mà đời cha ông tích lũy ở đây, bao gồm cả căn nhà lớn ở ngõ Bạch Vân.

 

Hứa U U nghĩ, e rằng Tiểu Hoa còn , thuê nhà ở trong thành phố chuyện dễ dàng gì, chứ đừng đến căn nhà to như nhà họ Hứa ở ngõ Bạch Vân.

 

Hứa Tiểu Hoa đến Xuân Thị thì suy nghĩ của Hứa U U, giờ cô đang bận rộn bắt đầu cuộc sống mới của , việc đầu tiên chính là tìm một chỗ ở thích hợp.

 

Chiều ngày mùng 1 tháng 5, Hứa Tiểu Hoa xuống tàu ở ga Xuân Thị, liền thấy chị Ngải đang đợi ở lối .

 

Cô vội xách hành lý rảo bước tới: "Chị Ngải, lâu gặp, chị vẫn phong thái như xưa!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-em-gai-that-lac-da-tro-ve/chuong-443.html.]

Ngải Nhạn Hoa mỉm : "Được đồng chí Tiểu Hoa khen ngợi ," chị khựng một chút, nắm lấy tay Tiểu Hoa : "Tiểu Hoa, em thể đến Xuân Thị, chị thực lòng vui."

 

"Cảm ơn chị, chị Ngải, em cũng cảm ơn chị thật nhiều vì giúp em giành cơ hội học nâng cao ."

 

Ngải Nhạn Hoa : "Gọi em đến cũng là vì chút ích kỷ của chị thôi, về nhà chị ở nhé?"

 

Hứa Tiểu Hoa vội : "Thế chị, bình thường chị bận rộn công việc, nghỉ ngơi cho chứ," cô kể chuyện định đón bà nội sang đây.

 

Ngải Nhạn Hoa : "Bà nội em thương em thật đấy, tuổi cao thế mà vẫn sẵn lòng theo em đến tận vùng Đông Bắc." Chị cũng nhắc chuyện bảo Tiểu Hoa qua nhà ở nữa.

 

"Vậy để lát nữa chị tìm nhà giúp em xem , yêu cầu gì ?"

 

Hứa Tiểu Hoa vội : "Không cần chị, em nhờ một bạn để ý giúp ạ."

 

"Cũng , ở đây nếu chuyện gì cứ nhắn chị bất cứ lúc nào, đừng sợ phiền chị, bạn bè là qua , chị cũng lúc cần em giúp đỡ."

 

"Vâng, chị Ngải, em nhớ ạ!"

 

Bữa trưa ăn tại nhà Ngải Nhạn Hoa, bữa ăn, hai trò chuyện một lúc Ngải Nhạn Hoa đưa Tiểu Hoa đến ký túc xá.

 

Ký túc xá hai một phòng, bạn cùng phòng của Tiểu Hoa vẫn đến, Tiểu Hoa định dọn dẹp giường chiếu , mở vali thấy Ngải Nhạn Hoa lấy từ trong túi xách một bộ ga trải giường và vỏ chăn mới đưa qua: "Vốn là chuẩn cho em đấy."

 

Là loại vải thô kẻ ô, đúng phong cách của chị Ngải.

 

"Chị Ngải, thứ em nhận , quý giá quá." Thời nay nhà bình thường chỉ khi con cái kết hôn mới nỡ gom tem phiếu vải và tiền để mua ga giường hoặc vỏ chăn mới, mà chị Ngải tay một cái là cả bộ luôn.

 

Ngải Nhạn Hoa giả vờ giận dỗi lườm cô một cái: "Em mới từ chối ở nhà chị, giờ định từ chối chị nữa hả?" Rồi chị dịu giọng : "Nhận , chị thui thủi một , đồ đạc để cho ai, cho em thì em cứ nhận lấy."

 

Tiểu Hoa đành nhận bộ ga gối, cô lờ mờ cảm thấy lúc chị Ngải khuyên cô, ánh mắt lộ vẻ mệt mỏi, cô hỏi: "Chị Ngải, dạo công việc của chị bận lắm ạ?"

 

Ngải Nhạn Hoa cô một cái, : "Cũng bình thường, chắc là chị nhớ món sườn xào chua ngọt của đồng chí Tiểu Hứa nấu ."

 

"Được ạ, hôm nào chị rảnh, em sẽ mượn bếp nhà chị dùng nhé."

 

Ngải Nhạn Hoa mỉm gật đầu: "Ngày mai chị mua sẵn sườn qua ký túc xá gọi em, cải thiện bữa ăn một chút."

 

Lát , cô quản lý ký túc xá đến gõ cửa: "Đồng chí Hứa nhà ? Có ở cổng tìm, bảo là ở nhà máy thực phẩm."

 

Hứa Tiểu Hoa đoán là Trương Tùng Sơn, Ngải Nhạn Hoa thấy cô khách nên cũng về .

 

Hứa Tiểu Hoa ngờ Trương Tùng Sơn nhanh nhẹn đến , khi đến Xuân Thị cô thư cho Trương Tùng Sơn, nhờ để ý chuyện thuê nhà giúp.

 

 

Loading...