Nghe cô Vệ Thấm Tuyết liền hỏi thêm nữa, trong lòng vẫn chút chấn động. Cô tự hỏi nếu chuyện đổi là cô, cô kiểu gì cũng về lóc một trận, cầu xin ba giúp đỡ cho mà xem.
Tiểu Hoa : "Thấm Tuyết, nếu nhớ tớ thì cứ thư cho tớ. Tớ sắp ngắm những phong cảnh giống với Kinh Thành ."
Vệ Thấm Tuyết nhíu mày : "Cậu đừng một cách phóng khoáng như , phong cảnh bên ngoài đến cũng bằng ở nhà," một cách ẩn ý: "Cậu chuyến về lẽ cũng dễ dàng gì ."
Từ địa phương khác điều động về Kinh Thành bao giờ là chuyện dễ dàng, huống hồ mấy năm liệu chú Hứa bọn họ còn năng lực giúp đỡ cũng là một dấu hỏi lớn.
"Tiểu Hoa, quyết định của và đồng chí Từ quá bốc đồng, quá mạo hiểm . Vạn nhất về thì ? Các định bám trụ ở Đông Bắc thật ?"
Tiểu Hoa mỉm : "Không Thấm Tuyết."
Sau khi ăn xong bữa trưa ở nhà họ Hứa, Vệ Thấm Tuyết thẳng đến chỗ ở của cô. Liễu Tư Chiêu thấy con gái tới liền : "Tối nay hai con tiệm cơm quốc doanh ăn, chẳng nấu cơm ."
Thấm Tuyết đáp: "Mẹ, con ăn , buổi tối con về nhà."
Liễu Tư Chiêu thấy biểu cảm con gái nhàn nhạt, đoán cô đang tâm sự gì đó, nhíu mày hỏi: "Hôm nay con thế?"
Vệ Thấm Tuyết bèn kể chuyện cùng ba đến nhà họ Hứa, kể chuyện Hứa Tiểu Hoa và Từ Khánh Nguyên Đông Bắc, cuối cùng : "Mẹ, con thực sự kinh ngạc là nhà họ Hứa thể mặc kệ để hai họ Đông Bắc."
Liễu Tư Chiêu cũng kinh ngạc, mãi một hồi lâu mới : "Đó là nhà họ não thôi, cũng chẳng mấy đời mới tới Kinh Thành, mà cứ thế về cái xó xỉnh nào đó công nhân."
Nói xong Liễu Tư Chiêu chằm chằm mặt con gái, hỏi: "Thấm Tuyết, mấy hôm con qua đây lục tủ của ? Sao cứ thấy trong tủ chút lộn xộn nhỉ?"
Lời Liễu Tư Chiêu tuy là câu hỏi nhưng trong lòng chắc chắn là con gái . Bà hiểu nổi con gái tự dưng lục tủ của bà cái gì?
Vệ Thấm Tuyết cúi đầu, chút tự nhiên : "Vâng , là con lục ạ."
Liễu Tư Chiêu nhíu mày : "Con tìm cái gì với một tiếng?" Đồ đạc trong tủ một món cũng thiếu, bà hiểu hành động của con gái là vì cái gì?
Vệ Thấm Tuyết lấy hết can đảm, ngẩng đầu , khẽ : "Mẹ, thứ con tìm là đồ trong cái tủ ."
"Thế là ở ? Con tìm thấy ?"
"Vâng, tìm thấy , ở trong cái hộp sắt đựng đồ cũ để bàn trang điểm của , một xấp thư và ảnh dày cộm."
Trong mắt Liễu Tư Chiêu xẹt qua vẻ kinh ngạc, chút hiểu hỏi: "Con lục thư và ảnh của gì?" Thấy thần sắc con gái đúng, bà sực nhận hỏi: "Là tự con xem là ba con bảo con lục?"
Dứt lời bà liền kịp đợi nữa mà tới bàn trang điểm, lôi cái hộp sắt đó , mở cái khóa nhỏ bên , phát hiện bức thư đó quả nhiên còn nữa. Bà chút thể tin nổi con gái: "Thấm Tuyết, con lời ba con đến trộm đồ của ?"
"Mẹ, bức thư đó vốn dĩ gửi cho , là gửi cho ba con mà." Lúc mang bức thư đó khỏi cửa cô dự liệu cơn giận và sự chất vấn của , nhưng bức thư đó quả thực gửi cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-em-gai-that-lac-da-tro-ve/chuong-418.html.]
Mẹ chỉ chặn thư của mà còn giữ để bằng chứng nhược điểm.
Liễu Tư Chiêu nhướn mày: "Thấm Tuyết, con thế là cần nữa, theo ba con ? Cũng thôi, một vô dụng và một cha đang đắc thế, con gái của chỉ cần kẻ ngốc thì đều nên chọn thế nào. Tuy nhiên Thấm Tuyết , câu tận đáy lòng , bao giờ điểm nào với con cả, con nghĩ đến việc sẽ đau lòng ?"
"Mẹ, con ý đó mà, con chỉ thấy giữ thư của như là việc phù hợp."
Liễu Tư Chiêu lời cũng thấy bất ngờ, lạnh lùng hỏi: "Thế con thấy thế nào thì phù hợp? Vật quy nguyên chủ ? Con trả thư cho Tần Vũ ?" Nói đến đây ánh mắt Liễu Tư Chiêu cũng lạnh vài phần.
Vệ Thấm Tuyết cũng định giấu bà, kể sự việc từ đầu chí cuối một lượt, cuối cùng : "Mẹ, chuyện vốn dĩ là đúng, bây giờ thư trả cho ba Tiểu Hoa , chúng bỏ qua ?"
"Hừ, thể bỏ qua ? Người trộm thư là con gái mà, ba con đúng là tính toán giỏi thật, mà đứa con gái ngốc của cứ thế lời ba nó. Thấm Tuyết, coi như là uổng công thương con ."
Vệ Thấm Tuyết định nhường , đáp : "Mẹ, nếu nghĩ như thì con cũng còn cách nào khác."
Liễu Tư Chiêu lập tức nghẹn họng, hai con ai lên tiếng nữa.
Lát Liễu Tư Chiêu xua tay : "Con !"
Vệ Thấm Tuyết cũng lời mềm mỏng nào, dậy luôn. Liễu Tư Chiêu tức đến mức nghiến răng nghiến lợi.
Sáng mùng hai Tết, Thẩm Phụng Nghi quàng khăn cho cháu gái : "Ở phương Nam hiện tại cũng đang lạnh lắm, cháu tới Hàng Châu bên đó khăn quàng vẫn đeo nhé, đừng chủ quan."
"Vâng ạ bà nội, con và hai ngày là về ạ."
Thẩm Phụng Nghi : "Bà , hai ngày thôi bà vẫn còn nỡ mà, xe chú ý an nhé."
Hứa Cửu Tư ở bên cạnh dặn dò : "Mẹ ơi, hiện tại mặt đường trơn trượt, ở nhà một cũng chú ý nhiều nhé, chuyện gì thì nhờ báo cho cả một tiếng."
Thẩm Phụng Nghi vỗ vỗ cánh tay con trai: "Mẹ , con ở ngoài cũng giữ gìn sức khỏe. Chuyện trong nhà cần con bận tâm , và Tiểu Vũ sẽ chăm sóc cho Hoa Hoa nhỏ mà."
"Thế cuối năm con về thăm !"
"Ừ, , !" Sợ con trai yên tâm, bà thêm một nữa: "Trong nhà đều cả, con ở ngoài đừng lo lắng." Tuy nhưng bà hơn 70 tuổi , chẳng còn sống mấy năm nữa, tiễn con trai trong lòng tránh khỏi chút khó chịu.
Hứa Cửu Tư trong lòng cũng dễ chịu gì, mãi cho đến khi khỏi đầu ngõ mắt ông vẫn còn đo đỏ.
Tiểu Hoa nhận sự tự trách và nỡ của ba, an ủi ông: "Ba, đợi con định ở thành phố Xuân con sẽ đón bà nội qua đó, ba yên tâm ."
Hứa Cửu Tư khẽ : "Đây vốn dĩ là trách nhiệm của ba."