Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 409

Cập nhật lúc: 2026-01-07 04:34:28
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6faokMMrVx

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Với tính cách của Vu Phỏng, e rằng trả tiền xong cũng khó mà kết thúc êm .

 

Hứa Tiểu Hoa nhịn đầu một cái, xác nhận xem Lý Xuân Đào , nhưng xem đông quá, trời tối, bóng chập chờn nên cô rõ rốt cuộc là ai.

 

Hứa Cửu Tư cau mày : "Cô gái cực đoan quá, nếu mệnh hệ gì thì cả đời cô cũng coi như xong." Ông dặn dò con gái: "Bình thường gặp đồng nghiệp hợp tính cũng đừng mất mặt quá, chúng cứ ít qua ."

 

Hứa Tiểu Hoa lời, chuyện quả thực cũng là một lời cảnh tỉnh cho cô.

 

Hứa Cửu Tư con gái thấy vết m.á.u trong ngày sinh nhật, cho dù ông là vô thần thì cũng thấy chuyện chút xui xẻo, ông hối thúc con gái: "Mau về thôi con, Kiều Kiều đến từ lâu , chỉ chờ con về ăn cơm thôi đấy!"

 

Hai cha con rời khỏi đám đông ồn ào, lúc đến đầu hẻm thì vặn gặp cha con Diệp Hữu Khiêm từ bên ngoài về. Diệp Hữu Khiêm hai : "Cửu Tư, đón Tiểu Hoa tan ? Hiếm thấy đấy, hôm nay bận ?"

 

"Vâng, trời trơn trượt thế , sợ con bé ngã." Ông chẳng hề che giấu sự yêu thương và xót xa dành cho con gái.

 

Diệp Hữu Khiêm sững sờ, nhanh ch.óng bảo: "Cửu Tư , Tiểu Hoa cũng sắp 20 nhỉ, bố mà vẫn cứ coi con bé như trẻ con . Hồi Diệp Hằng học tiểu học, trời mưa tuyết còn chẳng bao giờ đón nó, đúng là con gái vẫn hơn, cha cưng chiều thế nào thì cưng chiều, chẳng sợ hư con."

 

Hứa Cửu Tư ôn tồn: "Hôm nay là tròn 19 ." Rồi ông sang bảo Diệp Hằng: "Diệp Hằng, cháu thấy , bố cháu đang bảo là sợ hư cháu nên bình thường mới nghiêm khắc với cháu đấy."

 

Diệp Hằng mỉm . Bây giờ còn quá để tâm đến việc bố yêu thương nữa. Trước khi đại học, thế giới của chỉ xoay quanh trường học và ngôi nhà nhỏ bé ở ngõ Bạch Vân .

 

Sau khi đại học, cùng các bạn thảo luận phương châm chính sách, báo, tổ chức các loại hoạt động, lúc rảnh rỗi thì hẹn leo núi, đ.á.n.h bóng, cuộc sống bận rộn và phong phú khiến ít khi nhớ về ngõ Bạch Vân.

 

Trong con hẻm , còn quan tâm chính là bà nội và Tiểu Hoa. Trước khi về nhà nhớ sinh nhật Tiểu Hoa sắp đến nên nhờ một bạn nữ cùng trường cùng trung tâm thương mại chọn một chiếc ghim cài áo.

 

Cậu là tặng cho em gái ở nhà.

 

Sau khi về nhà, mỗi ngoài đều mang theo chiếc ghim đó, hy vọng một thời điểm thích hợp để tặng . dạo Tiểu Hoa vẻ bận, sớm về khuya, thỉnh thoảng gặp cô cũng chỉ vội vàng chào một tiếng mất hút.

 

Diệp Hằng chạm chiếc ghim cài áo trong túi, chớp mắt một cái đến ngày sinh nhật Tiểu Hoa , chiếc ghim của vẫn tặng .

 

Hứa Cửu Tư và Diệp Hữu Khiêm thêm vài câu chuẩn về nhà . Trong lòng Diệp Hằng bỗng dâng lên một luồng xung động, nếu hôm nay tặng thì lẽ chiếc ghim sẽ chẳng bao giờ cơ hội tặng nữa.

 

Diệp Hằng bóng lưng cô, khẽ gọi: "Tiểu Hoa!"

 

Hứa Tiểu Hoa đầu , trong mũi phát một tiếng "Hửm?"

 

Diệp Hằng lấy chiếc ghim cài áo từ trong túi , đặt trong lòng bàn tay: "Hôm nay tớ thấy ở trung tâm thương mại, nhớ sắp đến sinh nhật ."

 

Hai cha, một một đồng thời im lặng, đều chiếc ghim cài áo lòng bàn tay thiếu niên. Đó là một chiếc ghim hình con bướm, hai bên cánh bướm đính hai viên ngọc trai nhỏ, ánh đèn hắt từ cửa sổ trong con hẻm đang dần tối mịt, nó tỏa ánh sáng mờ ảo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-em-gai-that-lac-da-tro-ve/chuong-409.html.]

 

Đó là một chiếc ghim cài áo, cũng là tình cảm thầm kín khó thành lời mà thiếu niên cẩn thận đặt trong lòng bàn tay, chờ đợi đối phương đón nhận.

 

Cả con hẻm chìm trong tĩnh lặng, chỉ thấy tiếng xe cộ ồn ào, tiếng chuông và tiếng chuyện từ bên ngoài hẻm vọng .

 

Hứa Tiểu Hoa cũng chiếc ghim đó, ngẩn một lát nhanh ch.óng phản ứng , dịu dàng : "Cảm ơn , nhưng cái trông quý giá, tớ tiện nhận . Bình thường tớ cũng thích đeo trang sức, Diệp Hằng đem tặng dì Từ nhé!"

 

Diệp Hằng khuôn mặt cô, khẽ mím môi, rốt cuộc cũng khó cô, đáp một tiếng: "Được!"

 

Hứa Tiểu Hoa thầm thở phào nhẹ nhõm, : "Vậy tụi tớ về đây, bà nội đang đợi tụi tớ về ăn cơm."

 

Diệp Hữu Khiêm trong lòng thở dài cho con trai, ngoài mặt vẫn xua tay : "Mau về hai cha con!"

 

Đợi cha con Hứa Cửu Tư , Diệp Hữu Khiêm cũng thở phào, sang vỗ vai con trai, nhẹ giọng : "Cái ghim cứ giữ kỹ con! Đẹp lắm đấy!"

 

Diệp Hằng chiếc ghim trong lòng bàn tay: "Vâng." Cậu nghĩ đời dài như , thế nào cũng lúc tặng thôi.

 

Diệp Hữu Khiêm lập tức thấu suy nghĩ của con trai, ông thở dài một tiếng.

 

Phía Hứa Tiểu Hoa cũng khẽ thở phào, may mà Diệp Hằng lời gì thích hợp, nếu mặt lớn cô chẳng cho .

 

Hứa Cửu Tư thấy con gái vẻ mặt như thoát một kiếp, liền chút buồn hỏi: "Có dọa cho giật con?"

 

Tiểu Hoa gật đầu. Vừa tim cô nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c luôn, nhưng đều bình tĩnh nên cô cũng dám biểu lộ quá nhiều.

 

Hứa Cửu Tư : "Lứa tuổi của các con chuyện là bình thường thôi. Con , nếu thích thì hãy từ chối rõ ràng, trong tình cảm mà cứ dây dưa dứt khoát là dễ xảy chuyện nhất đấy."

 

Hứa Tiểu Hoa định lời thì bỗng thấy một giọng quen thuộc phía , ngẩng đầu lên thấy Từ Khánh Nguyên đang ở cổng sân : "Tiểu Hoa, hôm nay về muộn thế?"

 

Mặt Tiểu Hoa bỗng đỏ bừng, ở cửa từ lúc nào, cảnh thấy bao nhiêu?

 

Cô thành thật đáp: "Em và Trịnh Nam thảo luận phương pháp sản xuất tinh dầu vỏ cam nên trễ một lát. Anh Khánh Nguyên, hôm nay qua đây? Dạo chắc Đông Bắc nữa chứ ạ?"

 

Từ Khánh Nguyên chạm ánh mắt mong chờ của cô, trong lòng chút đành: "Sáng mai lên tàu em."

 

Hứa Tiểu Hoa kịp gì thì Hứa Cửu Tư hỏi : "Qua Tết hãy ?"

 

Từ Khánh Nguyên bảo: "E là ạ, đợt đầu tiên đến , yêu cầu của đơn vị là chúng cháu mặt Tết." Anh vốn lo thể cùng đón sinh nhật với Tiểu Hoa, ngờ trì hoãn đến tận hôm nay, ngày mai là kỳ hạn cuối cùng .

 

 

Loading...