Đồng Tân Nam nghĩ ngợi một lát : "Có lẽ vì lúc nhỏ họ là quan trọng nhất của , còn khi lớn lên thì thêm những quan trọng hơn."
Nhậm Hải Bình chậc lưỡi cảm thán, với em họ: "Anh thấy vấn đề của em nhà họ Hứa lớn . Trên đường tin Hoài An gặp chuyện, giọng Hứa Cửu Tư run bần bật, chứng tỏ ông quan tâm đến trai ."
Đồng Tân Nam bầu trời đêm u tối, khẽ : "Hy vọng là !" Nếu dễ dàng giải quyết như thế thì kéo dài đến tận bây giờ.
Lúc trong phòng bệnh chỉ còn Hứa Hoài An và Hứa Cửu Tư. Hứa Hoài An khàn giọng gọi một câu: "Cửu Tư!"
Hứa Cửu Tư đáp : "Anh!"
"Ơi!" Hứa Hoài An đáp nặng nề, những giọt lệ nóng hổi lăn dài. Ông nhớ lúc em trai mới học , đầu tiên gọi "Anh" khiến ông vui kiêu hãnh bao.
"Cửu Tư, xin em, là đúng." Giọng ông nghẹn ngào. Những lời của Tân Nam tối nay khiến ông nhận bất công với Tiểu Hoa, với và em trai như thế nào. Vậy mà họ vẫn nể tình m.á.u mủ mà hết đến khác giúp đỡ ông.
Ông nhịn mà tự hỏi lòng : Có vì là cận nhất nên khi gây tổn thương mới thấy nặng nề ?
Khi Từ Khánh Nguyên bước tới thì thấy Tiểu Hoa đang băng ghế dài ngoài phòng bệnh, ngủ gật liên hồi vì buồn ngủ. Anh vội bước tới gọi một tiếng: "Tiểu Hoa!"
Tiểu Hoa mở mắt thấy , dụi dụi mắt hỏi: "Anh Khánh Nguyên, đến ? Giờ là mấy giờ ?"
"Mười một giờ . Tiểu Hoa, bác cả thế nào ?"
Tiểu Hoa đầu óc vẫn tỉnh táo hẳn, cô đầu phòng bệnh, sực nhớ bố vẫn còn ở bên trong: "Không vấn đề gì lớn , bác sĩ bảo là do huyết áp cao, viện theo dõi vài ngày."
Từ Khánh Nguyên nhét một túi chườm nóng tay cô: "Chú Hứa ở bên trong ?"
"Vâng, em thấy bác cả vẻ chuyện, mặt một đứa nhỏ như em e là bác sẽ ngại nên em mới ngoài." Sau khi em Nhậm Hải Bình khỏi, bác cả với bố một câu: "Cửu Tư, xin em."
Sắc mặt bố cũng hề dễ chịu, thế nên cô mới .
Ước chừng hai họ chuyện một tiếng đồng hồ .
Từ Khánh Nguyên xuống bên cạnh cô: "Lát nữa đưa em về , ở đây cứ để và chú Hứa trông chừng là ." Anh cũng nhắc chuyện Đàm Kiến Hoa mời hai ăn cơm.
Hứa Tiểu Hoa : "Thế thì thật khéo, trưa mai bọn còn ăn với Tâm Di nữa cơ! Ồ, Khánh Nguyên, em còn một chuyện với nữa. Chị Ngải gửi thư cho em, bảo là một cơ hội..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-em-gai-that-lac-da-tro-ve/chuong-399.html.]
Từ Khánh Nguyên lặng yên lắng cô kể. Đến khi cô khả năng khi kết thúc khóa tu nghiệp sẽ phân phối công tác tại địa phương, trong lòng từ kinh ngạc chuyển sang vui mừng, khẽ : "Vậy thì thật là trùng hợp, phân xưởng mới của bọn cũng ở Xuân Thị."
Hai mới bắt đầu câu chuyện thì cửa phòng bệnh mở . Hứa Cửu Tư từ bên trong bước , thấy Từ Khánh Nguyên liền một câu: "Khánh Nguyên đến đấy . Vừa , cháu đưa Tiểu Hoa về , bác cháu ngủ ."
Tiểu Hoa dậy hỏi: "Bố, bác cả vẫn chứ ạ?"
Hứa Cửu Tư gật đầu: "Vẫn , hai đứa đừng lo lắng. Về sớm nghỉ ngơi , chẳng mai còn buổi tụ tập với bạn bè ?"
"Bố, để Khánh Nguyên ở cùng bố ? Vạn nhất đêm nay chuyện gì thì thêm một vẫn hơn."
"Được !"
Khi Hứa Tiểu Hoa về đến nhà, Tần Vũ là mở cửa. Bà nhỏ giọng hỏi con gái: "Không chứ con?"
Tiểu Hoa xoa tay nhỏ giọng đáp: "Hiện tại thì ạ. Bà nội dậy chứ ?"
"Chưa," thấy con gái run cầm cập vì lạnh, bà cau mày hỏi: "Chẳng bảo Khánh Nguyên mang cho con cái túi chườm nóng ?"
"Con để cho bố . Bố thức đêm mà, dày bố vốn , thức đêm thế bao nhiêu công sức tẩm bổ mấy ngày nay ở nhà chắc đổ sông đổ bể hết."
Tần Vũ con gái thì thấy an lòng bùi ngùi: "Cũng còn cách nào khác, dẫu vẫn là em ruột thịt. Bố con miệng thì nhưng trong lòng nỡ để bác cả một trong viện ." Bà thở dài tiếp: "Con mà, lúc nào cũng phức tạp như thế." Cái loại tình cảm dây dưa m.á.u mủ là khó cắt đứt nhất. Bà thể thấu hiểu sự lo lắng và do dự của chồng .
bản bà thì từ đầu đến cuối thể đối xử với chồng như đây .
Hứa Tiểu Hoa lặng im một hồi lâu hỏi: "Mẹ, là chuyện giữa chúng và bác cả cứ coi như bỏ qua ?" Trên đường từ bệnh viện về cô bàn bạc chuyện với Khánh Nguyên. Ngày mai và t.a.i n.ạ.n ai cái nào sẽ đến , cần thiết cứ giữ khư khư lấy lầm trong quá khứ.
Tần Vũ bảo: "Con lời trẻ con. Chuyện xảy , mà 'bỏ qua' ? Cho dù miệng bỏ qua nhưng vết rạn trong lòng liệu biến mất ? Mẹ phản đối chuyện bố con bà nội đối xử với bác cả thế nào, nhưng ở chỗ thì bỏ qua ." Không thể bỏ qua, cũng tính toán nổi. Con ai nấy xót, bà coi Hứa Hoài An là kẻ thù là nể tình nghĩa của chồng và chồng đối với bà .
Thấy con gái cúi đầu đang nghĩ gì, Tần Vũ ôn tồn với con: "Con đừng gánh nặng gì cả. Con nợ bất kỳ ai trong cái nhà hết. Chuyện đến nước liên quan gì đến con, trách nhiệm của con. Họ đều là lớn cả, đây là lựa chọn của chính họ."
"Mẹ, Tết nhà cùng ăn bữa cơm tất niên ạ, bà nội tuổi cao ." Cô quyết định đưa cả nhà rời khỏi Kinh Thị, đây thể là cái Tết cuối cùng của bà nội ở Kinh Thị. Sau dù thì cũng chẳng sẽ là tình cảnh gì. Cô để bà nội nhớ sẽ điều gì hối tiếc.
Tần Vũ im lặng con gái một hồi lâu, mãi mới đáp một tiếng: "Được!"
Tần Vũ : "Hôm nay nhận thư của mợ con. Họ bảo qua Tết sẽ lên Kinh Thị thăm con. Lẽ năm ngoái họ lên , nhưng con cử xuống cơ sở công tác, tháng mới về. Mẹ của mợ con đó liệt giường, thể rời mắt . Hoa Hoa nhỏ , con còn ấn tượng gì về họ ?"