Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 382
Cập nhật lúc: 2026-01-07 04:28:44
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4AtVhx646d
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bản Tiểu Hoa đối tượng, giữa cô và Chương Lệ Sinh ngoại trừ quan hệ đồng nghiệp tồn tại khả năng khác.
Bà với Tiểu Hoa: " cũng lạ, đây cô luôn che giấu , hôm nay như chút kiềm chế ."
Hứa Tiểu Hoa khẽ rũ mắt, nhớ tới bữa cơm cuối tuần ở nhà cô, Trịnh Nam từng hỏi chuyện Kiều Kiều đối tượng . Cô nghĩ, đại khái là đó Trịnh Nam thấy Chương Lệ Sinh giúp Kiều Kiều đẩy xe hàng về chợ rau phố, từ đó đoán Chương Lệ Sinh lẽ cảm tình với Kiều Kiều.
Mặc dù chắp nối tiền căn hậu quả, Hứa Tiểu Hoa vẫn chút khó tin, với chị Vạn: "Sao thể chứ? Chị Nam trông thanh cao, lạnh lùng như , thể chứ?"
Vạn Hữu Cần : "Em cũng thấy cô hồ đồ đúng ? Cô , đó là nếm mùi khổ cực, thế nào là lúc thật sự gặp cảnh một xu cũng bẻ đôi mà tiêu thì ngày tháng sẽ trôi qua ."
Lại thở dài một tiếng : "Tính cách cô lạnh lùng, nhưng trong lòng chủ kiến cũng lớn lắm, ngoài khuyên cũng , chỉ hy vọng đầu óc tỉnh táo một chút, đừng kéo Tiểu Trịnh xuống vũng bùn theo."
Hứa Tiểu Hoa : "Chị Vạn, lẽ chị nghĩ nhiều , đồng chí Chương chắc là ý đó ."
Vạn Hữu Cần liếc cô một cái: "Em đấy, vẫn còn nhỏ tuổi quá, nhân tính phức tạp. Nếu em đang ở trong hố bùn, một em thích lắm đưa tay kéo em, em đưa tay cho ?"
Câu hỏi Hứa Tiểu Hoa cũng trả lời thế nào.
Vạn Hữu Cần thấy cô thẫn thờ, vỗ vai cô : "Chị em cứ tùy miệng thế thôi, Tiểu Trịnh tỉnh táo thì !"
Buổi tối tan , Hứa Tiểu Hoa nghĩ đến chuyện của Trịnh Nam, đặc biệt ghé qua chợ rau thăm Kiều Kiều. Kiều Kiều cũng chuẩn tan , thấy cô đến liền vội : "Đến tìm tớ ? Tớ đang định sang nhà đây!"
Tiếp đó, cô kể chuyện hôm qua Vệ Thấm Tuyết đến tìm : "Trên đường đến nhà thì gặp bác trai, tụi tớ nghĩ bác mới về, đang lúc gia đình đoàn tụ nên phiền."
Lại lấy hộp sữa lạc đà mà Vệ Thấm Tuyết mang cho cô : "Tớ định hôm nay mang sang cho đây. Ồ, đúng , Thấm Tuyết còn gặp Đại Hoa ở bên Nội Mông nữa đấy."
Nghe thấy tin tức của trai, Hứa Tiểu Hoa vội hỏi: "Anh tớ vẫn chứ?"
Lý Kiều Kiều gật đầu: "Ừm, vẫn , chỉ là Thấm Tuyết lính ở bên đó thực sự vất vả. Đợt tuyết lớn vùi lấp đường sắt, Đại Hoa và cử dọn tuyết, ăn uống kịp bữa, đói quá thì ăn tạm nắm tuyết cho đỡ đấy." Nói đến đây, Lý Kiều Kiều bàn với Tiểu Hoa: "Tớ đang định gửi ít lương khô cho Đại Hoa, bây giờ là mùa đông, đồ ăn còn để lâu."
Tiểu Hoa vội : "Kiều Kiều, để tớ lo cho, còn đang thuê nhà mà. Tớ gửi đồ cho trai tớ là , lo ."
Kiều Kiều : "Không , hai đứa cùng chuẩn một ít. Bây giờ tớ trở thành nhân viên chính thức , lương cũng tăng lên ít. Anh Đại Hoa đây đối xử với tớ cũng , tớ cũng giúp một tay."
Nghe cô , Hứa Tiểu Hoa cũng một mực ngăn cản nữa, chỉ : "Nếu tiện thì cho ít ớt miếng, dưa muối, tớ sẽ chuẩn thịt khô, bánh quy, gạo rang, khoai lang sấy."
Kiều Kiều nhắc nhở cô: "Đồ hộp thì gửi nhé, nặng lắm. Như các nhiệm vụ, đồ hộp e là tiện mang theo. Giá đắt, đổi thành gạo rang, khoai lang sấy, chúng thể gửi thêm mấy cân liền."
Hai bàn bạc một hồi xem rốt cuộc nên gửi những gì cho Hứa Vệ Hoa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-em-gai-that-lac-da-tro-ve/chuong-382.html.]
Rất nhanh đến ngõ Bạch Vân, lúc ngang qua trạm xe buýt, Hứa Tiểu Hoa chợt nhớ tới ngày đó thấy Chương Lệ Sinh bên lề đường, lẳng lặng về phía trạm xe.
Trong lòng thoáng chút cảm thán, cô đem chuyện của Trịnh Nam và Chương Lệ Sinh kể đơn giản vài câu với Kiều Kiều. Kiều Kiều gật đầu : "Chị Vạn sai, theo tớ thấy thì đồng chí Trịnh phần ngốc."
Lại Tiểu Hoa : "Tiểu Hoa, tớ thấy cuộc sống hiện tại của tớ . Tớ khả năng cứu khác, tớ cũng hy vọng bản rơi vũng bùn một nữa để chờ khác đến cứu."
Tiểu Hoa ướm hỏi: "Vậy đối với đồng chí Chương?"
Kiều Kiều : "Chỉ là gặp qua mấy , tính là thiết."
Hứa Tiểu Hoa thấy cô thực sự để trong lòng mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, liền Kiều Kiều : "Bây giờ tớ chỉ một lòng kiếm thêm chút tiền, để ngày tháng của chúng trôi qua hơn một chút."
Hứa Tiểu Hoa gật đầu : " !" Hoàn để ý thấy lúc nãy Kiều Kiều là "chúng ".
Sáng thứ tư, Hứa Tiểu Hoa đến đơn vị thấy đồng nghiệp trong văn phòng đang xì xào bàn tán chuyện gì đó. Trong lòng đang thắc mắc thì Vạn Hữu Cần ngoắc tay gọi cô: "Tiểu Hoa, em qua đây."
Tiểu Hoa lập tức tới, khẽ hỏi: "Chị Vạn, chuyện gì thế ạ?"
Vạn Hữu Cần nhỏ: "Sáng nay đường đóng băng, Chương Lệ Sinh đạp xe gần đến cổng đơn vị thì ngã một cú. Đồng chí ở khoa bảo vệ thấy đưa bệnh viện ."
"Có nghiêm trọng chị?"
Vạn Hữu Cần lắc đầu: "Nghe khá nặng, lúc đó Chương Lệ Sinh đất cử động nổi. Đồng chí khoa bảo vệ gọi giúp mới đưa đấy."
Lại thở dài một tiếng : "Nhà vốn dĩ già trẻ, nếu chuyện gì lớn thì còn đỡ, ngộ nhỡ mà thương xương cốt thì e là..."
Những lời phía Vạn Hữu Cần nhưng Hứa Tiểu Hoa cũng thể hình dung . Một bà lẫn, một khi phục hồi danh dự thì đang trồng nấm ở trường học, ba đứa em còn đang học, nếu Chương Lệ Sinh mà chuyện gì thì những e là đến miếng ăn cũng khó.
Cô hỏi chị Vạn: "Chị Vạn, chị Nam ?"
Vạn Hữu Cần lắc đầu: "Hình như cô đến, đợi đến đơn vị chắc là sẽ thôi, giờ đều đang bàn tán chuyện mà!"
Hứa Tiểu Hoa nghĩ cũng đúng.
Quả nhiên đến tám giờ rưỡi, Trịnh Nam xuất hiện ở cửa khoa của họ. Khoảnh khắc cô ở cửa, Hứa Tiểu Hoa và Vạn Hữu Cần liếc , trong lòng hai đều cảm giác khó tả.
Trịnh Nam trực tiếp tới tìm Tiểu Hoa, thở vẫn còn gấp gáp, chắc là tin xong là chạy tới ngay. Cô há miệng, dường như do dự một thoáng mới hỏi: "Tiểu Hoa, chị đồng chí Chương ở khoa em sáng nay gặp chuyện ?"