Anh , Ái Nhạn Hoa cũng phản ứng , sang hỏi Tiểu Hoa: "Nữ đồng chí dây dưa với Lê Tiên Thành đó, Tiểu Hoa em ?"
Tiểu Hoa gật đầu: "Em một chút, gần đây cô phạm vài khi tập huấn, kỹ sư Liêu phụ trách đội tức điên lên, mắng cô vài câu mấy khách khí. Mọi đều bàn tán cô về đơn vị sớm đấy!"
Ái Nhạn Hoa : "Chắc là gặp chút trắc trở nên tìm sự an ủi, hai đúng là gặp bén lửa."
Hứa Tiểu Hoa : " đồng chí Chung hai đứa con mà, cô cam tâm ly hôn?" Theo ý của Chung Linh đó thì cô khá quan tâm đến con cái, nếu ly hôn e là mang theo cả hai đứa, tỉnh Nam cách thành phố Xuân xa lắm, nếu thực sự ly hôn thì chắc cả năm khó mà gặp con một .
Ái Nhạn Hoa : "Chuyện chắc là do đồng chí Chung chủ động đề nghị, Lê Tiên Thành xưa nay vốn là mấy trách nhiệm, sẽ bao giờ nghĩ đến việc cho đằng gái một danh phận gì ." Bà tiếp: "Gia đình nữ đồng chí chắc cũng êm ấm, nếu chẳng lặn lội xa xôi đến đây tập huấn mà còn tìm đối tượng cho ." Bà thậm chí còn lờ mờ cảm thấy, việc cô tìm đối tượng trong thời gian ngắn như giống như mưu tính từ lâu.
Hoa Hậu Nguyên bên cạnh bỗng : "Sư tỷ, ngờ chị chuẩn thế, chị em xem ?"
Ái Nhạn Hoa bất lực: "Đang chuyện nhà mà, Hậu Nguyên, đừng đùa cợt."
Hoa Hậu Nguyên , ánh mắt chút cô độc.
Hứa Tiểu Hoa hai , lòng thầm lay động, lập tức nhận điều gì đó . Nhìn kỹ sư Hoa, kém chị Ái bốn năm tuổi, năm nay tầm ba mươi, chị Ái ba mươi lăm tuổi, thực cả hai đều còn khá trẻ.
Sau bữa trưa, Hứa Tiểu Hoa xin phép về. Ái Nhạn Hoa bảo cô cứ xem kỹ cuốn sổ tay, tranh thủ mấy ngày còn ở thành phố Xuân gì hiểu thì qua hỏi bà.
Hoa Hậu Nguyên : "Sư tỷ, chị đối với em bao giờ kiên nhẫn thế , nào em đến nửa tiếng chị đuổi em về. Chị tự , em chỉ ở nhà chị xem sách, yên yên tĩnh tĩnh, phiền chị ."
Ái Nhạn Hoa đáp: "Thôi , đừng dẻo mồm nữa, nhà bạn , một nam đồng chí cứ ở lì nhà mãi thì thể thống gì?"
Hoa Hậu Nguyên gì, vẫy vẫy tay với bà: "Được sư tỷ, em đây!"
Sau khi khỏi sân, Hứa Tiểu Hoa hỏi: "Kỹ sư Hoa, thích chị Ái ạ?"
Hoa Hậu Nguyên kinh ngạc cô một cái, : "Rõ ràng thế ? Đến cả em cũng ?"
Hứa Tiểu Hoa gật đầu: "Em cảm thấy một chút ạ."
"Đến em còn , chẳng lẽ sư tỷ ?" Hoa Hậu Nguyên xong tự giễu một tiếng: "Câu trả lời thực rõ ràng đúng ? sư tỷ vạch trần, cho cơ hội."
Hứa Tiểu Hoa ướm hỏi: "Chuyện của chị Ái chứ ạ? Chị chị từng một đối tượng."
Hoa Hậu Nguyên gật đầu: "Ừ, , đó họ Cố đó nước ngoài . Đi một cái là liên lạc gì với sư tỷ nữa, trái là sư tỷ, bao nhiêu năm mà trong lòng vẫn buông bỏ ."
Hứa Tiểu Hoa nhắc nhở : "Anh từng nghĩ, ngộ nhỡ chị Ái cả đời đều buông bỏ ?"
Hoa Hậu Nguyên ngẩn một lúc, thấy vẻ mặt cô bình thản, rõ ràng là điều , mỉm hỏi: "Có em cách gì ?"
"Em cảm thấy chuyện vẫn nên sớm vạch trần thì hơn. Anh thì chị Ái cứ coi như , kéo dài một hai năm nữa chỉ lỡ dở thời gian của cả hai thôi."
"Lỡ như sư tỷ thực sự chấp nhận thì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-em-gai-that-lac-da-tro-ve/chuong-364.html.]
"Đó là kết quả nhất ?"
Hoa Hậu Nguyên : "Phải, kết quả nhất chính là như ."
Hoa Hậu Nguyên chuyển chủ đề hỏi: "Hôm nay vợ Lê Tiên Thành đến tìm sư tỷ, gì khó chứ?"
"Không ạ, chỉ là nhờ chị Ái nể mặt đứa trẻ mà giúp đỡ thôi ạ." Hứa Tiểu Hoa cảm thấy nếu Lê Tiên Thành thực sự ly hôn với Khâu Hà, Khâu Hà e là càng bám lấy chị Ái mà hút m.á.u, mà cái Khâu Hà dựa dẫm chẳng chính là việc chị Ái lập gia đình, chỉ một ?
Hoa Hậu Nguyên Hứa Tiểu Hoa : "Sư tỷ kể cho em chuyện của chị và Khâu Hà , cho nên em mới khuyên nên chủ động ?"
Hứa Tiểu Hoa gật đầu.
Hoa Hậu Nguyên : "Được, cảm ơn em, đồng chí Tiểu Hứa."
Ngày 3 tháng 1 năm 1965, Hứa Tiểu Hoa thu dọn hành lý, chuẩn ga tàu hỏa.
Bành Cảnh Tú cùng phòng chút luyến tiếc : "Tiểu Hoa, một tháng trôi qua nhanh thật, chúng sắp mỗi một ngả ."
Tiểu Hoa : "Sau rảnh chúng thư liên lạc nhé."
Bành Cảnh Tú ôm cô một cái: "Được, nếu đến tỉnh Bắc nhớ đến nhà máy nước ngọt tìm chơi, nước ngọt đơn vị ngon lắm đấy."
"Được! Vậy đây, tàu của mười giờ sáng chạy cơ!"
Bành Cảnh Tú gật đầu: "Mình tiễn cổng nhé!"
Đang thì ngoài cửa vang lên tiếng của Trương Tùng Sơn: "Đồng chí Hứa chứ?"
Hứa Tiểu Hoa vội : "Vẫn ạ, đồng chí Trương chuyện gì ?"
" đến xem cô cần giúp đỡ gì , là chuyến tàu mười giờ sáng ?"
"Vâng ạ!"
Trương Tùng Sơn xách hành lý giúp Hứa Tiểu Hoa, Hứa Tiểu Hoa vội ngăn : "Đồng chí Trương cần ạ, hai ngày nay đưa từng một chắc mệt lắm . Đồ đạc của em cũng nhiều, em tự xách ạ."
Trương Tùng Sơn cô thì ngạc nhiên hỏi: "Một cô ? xách còn thấy nặng, một nữ đồng chí như cô ? Không , để , sáng nay cô là cuối cùng !"
Hứa Tiểu Hoa liền thử nhấc lên, đúng là nặng thật. Cô sực nhớ tối qua nhét thêm mấy hộp đồ hộp và mấy cuốn sách vali, trọng lượng tăng vọt lên ngay.
Vừa khỏi cửa ký túc xá, Hứa Tiểu Hoa gặp Chung Linh, đối phương tay xách một túi táo tươi trông to đỏ, kéo theo đó Hứa Tiểu Hoa cảm thấy sắc mặt cô cũng hồng hào như những quả táo .
Từ Hứa Tiểu Hoa nhốt cô ngoài cửa, hai vẫn với câu nào. Hôm nay chắc thấy Hứa Tiểu Hoa sắp nên Chung Linh khách khí chào hỏi: "Tiểu Hoa, cô sắp về thành phố Kinh ?"