Hứa Hoài An khổ, ông là chặn đường lui của ông , cho dù ông xót U U chăng nữa, nhưng tố cáo chính là ruột của ông.
Lúc bà nội về là hơn tám giờ tối, Hứa Tiểu Hoa mở cửa liền hỏi: "Bà ơi, bác cả gì chứ ạ?"
Thẩm Phượng Nghi lắc đầu: "Nó chẳng dám gì , bà buông lời tàn nhẫn ."
Tần Vũ vội bưng cơm nước : "Mẹ ơi, chắc đói lả đúng ? Mẹ ăn chút gì ."
Thẩm Phượng Nghi gật đầu : " là đói thật, ôi, hai ngày nay tức đến mức cơm ăn chẳng ngon, thở trút thì bà già chắc tổn thọ vài năm mất."
Tần Vũ vội : "Mẹ ơi, lời đó , để Cửu Tư thấy trong lòng nó lo lắng bao!"
Thẩm Phượng Nghi thở dài một tiếng gì thêm, đây Hoài An cũng hiếu thuận lắm, nhưng hễ cứ gặp con Hứa U U là con trai cả sinh ngu , mấy bà tức đến thắt n.g.ự.c.
Nghĩ đến đây Thẩm Phượng Nghi dặn dò con dâu và cháu gái: "Hai con mấy ngày nay cũng chú ý một chút, nếu con Hứa U U tìm đến cửa nhất quyết mở cửa," bà bổ sung thêm: "Sau Ngô Khánh Quân đến nữa thì đồ đạc của nó cứ vứt thật xa, bà thấy bẩn mắt!"
Tần Vũ và con gái , đều bà cụ thực sự giận đến đỉnh điểm , vội vàng khuyên nhủ vài câu.
Đợi khi về phòng Hứa Tiểu Hoa chợt nhớ , nếu vấn đề tác phong của Tào Vân Hà thực sự kết tội thì đối với Hứa U U chắc hẳn là một cú sốc nhỏ.
Sau ngày hôm đó trong nhà khôi phục sự bình yên, Hứa Tiểu Hoa cũng hỏi gì về diễn biến tiếp theo của chuyện đó.
Chiều tối ngày 30 tháng 9, Hứa Tiểu Hoa về thấy Kiều Kiều vẫn đang bày sạp ở trạm xe buýt liền định qua giúp một tay, ngờ cô mới bước chân thấy Chương Lệ Sinh ngang qua , giống như thấy cô, thẳng về phía Kiều Kiều.
Chỉ Kiều Kiều hỏi: "Đồng chí Chương, mua ít rau ?"
Chương Lệ Sinh cô, mỉm : "Vâng, mua ít xà lách ạ."
"Một hào hai cân rưỡi, mấy cân?"
"Cho năm cân."
Lý Kiều Kiều chọn cho mấy cây xà lách trông còn khá tươi, khi cân xong nhét thêm một ít lá xà lách đưa cả cho .
Chương Lệ Sinh đưa hai hào qua, với Lý Kiều Kiều một tiếng: "Cảm ơn nhé!" Lại liếc đống rau xếp mặt cô hỏi: "Có cần giúp một tay , đống một cô kéo về e là dễ dàng nhỉ?"
Kiều Kiều lắc đầu : "Không cần , cảm ơn đồng chí Chương, hôm nay còn nhiều, vả Tiểu Hoa cũng qua giúp , xem đến kìa." Nói cô chào Tiểu Hoa đang lưng .
Chương Lệ Sinh thấy Hứa Tiểu Hoa đang lưng .
Tiểu Hoa : "Đồng chí Chương, mới ngang qua em, em còn đang định chào đấy, mà chẳng thấy em gì cả."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-em-gai-that-lac-da-tro-ve/chuong-319.html.]
Sắc mặt Chương Lệ Sinh thoáng chút tự nhiên, chút áy náy : "Quả thực là chú ý."
Hứa Tiểu Hoa bảo: "Em đùa thôi mà, gì to tát ."
Chương Lệ Sinh gật đầu : "Vậy xin phép ."
Đợi Chương Lệ Sinh Tiểu Hoa giúp Kiều Kiều rao hàng thuận miệng hỏi: "Đồng chí Chương thường xuyên qua đây mua rau lắm ?"
Kiều Kiều "ừm" một tiếng: "Chắc là phát hiện rau tầm rẻ hơn ở chợ một chút chăng!" Khựng một chút cô tiếp: "Người cũng lắm, thỉnh thoảng thấy còn dư nhiều rau quá còn giúp kéo về chợ nữa. Nói cũng nực , các chị đại ở chợ thấy mấy đều tưởng đồng chí Chương ý với đấy?"
Cô một cách ẩn ý nhưng hai lớn lên bên từ nhỏ nên cô một nửa là Tiểu Hoa cảm thấy gì đó đúng, nhịn liếc cô một cái.
Thấy vẻ mặt Kiều Kiều thản nhiên nhưng đôi mắt rủ xuống chút bối rối và khó xử, Tiểu Hoa chợt hiểu ý của cô.
Sau khi dọn hàng xong tiễn Kiều Kiều về chợ Tiểu Hoa mới hỏi: "Kiều Kiều , về phía đồng chí Chương bản suy nghĩ gì ?"
Kiều Kiều hề ngạc nhiên câu hỏi của cô, thành thật đáp: "Tớ suy nghĩ gì cả Tiểu Hoa ạ, đấy tớ khó khăn lắm mới thoát khỏi nhà, nhờ và Thấm Tuyết giúp đỡ mới tìm công việc , giờ tớ chỉ kiếm thêm ít tiền để dần dần vững ở Kinh Thị thôi." Trong lòng cô gì quan trọng hơn việc sinh tồn cả.
Dịu một chút cô tiếp: "Nói lùi một bước, tuy là nhưng quan hệ gia đình phức tạp, tớ khó khăn lắm mới thoát khỏi vũng bùn nên lún một cái vòng xoáy khác nữa."
Tiểu Hoa Kiều Kiều đều lời thật lòng: "Vậy lẽ sớm rõ với một chút kẻo hiểu lầm."
Lý Kiều Kiều ngẩng đầu cô hỏi: "Tiểu Hoa cảm thấy tớ hèn nhát, dũng khí ?"
Tiểu Hoa vội : "Sao thể chứ? Suy nghĩ của hề sai, chúng chỉ khi đảm bảo bản hơn mới thể giúp đỡ khác, trong khi năng lực bản còn hạn tại hy sinh chính để thành cho khác?"
Kiều Kiều gật đầu: "Được Tiểu Hoa, đồng chí Chương đến nữa tớ sẽ rõ với ."
"Ừm, chuyện nên trì hoãn, cũng đừng nghĩ ngợi xem liệu đắc tội , nếu đối phương là hẹp hòi thì chỉ cần từ chối là sẽ để bụng thôi."
Kiều Kiều gật đầu đồng ý, vốn dĩ cô cảm thấy Chương Lệ Sinh còn toạc chuyện , cô mà đột ngột mở lời như đối phương lẽ sẽ thấy bẽ bàng.
Tiểu Hoa sai, cô ý định hy sinh bản để thành cho khác nên sớm muộn thì sự bẽ bàng đối với là tránh khỏi.
Mà đối với cô thì chuyện vẫn là sớm thì hơn, nếu đồng chí Chương cứ ba bữa nửa tháng qua giúp đỡ thế khiến hiểu lầm mà bản cô cũng nợ ân tình của ngày càng nhiều, càng ngại mở lời từ chối hơn.
Giải quyết xong vấn đề trăn trở bấy lâu nay trong lòng Kiều Kiều chuyển sang hỏi Tiểu Hoa: "Tiểu Hoa với đồng chí Từ ? Quốc khánh đến thăm ?"
Tiểu Hoa gật đầu: "Tối nay đến nhà tớ ở nhờ một đêm, sáng mai về An Thành thăm , lâu thư cho , Khánh Nguyên yên tâm nên về xem ."