Thôi Mẫn nhún vai, cô Lý Kiều Kiều bảo vệ Hứa Tiểu Hoa như gà bảo vệ gà con, bèn bĩu môi: "Cũng bừa, tang vật rõ ràng, nà, cô hỏi chị Bình !" Nói xong liền bày vẻ mặt xem kịch vui, sang một bên chằm chằm Hứa Tiểu Hoa.
Hứa Tiểu Hoa khẽ gọi một tiếng: "Chị Bình, Thôi Mẫn em trộm xà phòng của chị, chị cũng nghĩ ?"
Phương Tiểu Bình khẽ cau mày, chút khó xử : "Tiểu Hoa, chị em loại đó, nhưng bánh xà phòng của chị đúng là xuất hiện trong rương của em thật." Nói xong liền lấy từ trong túi một bánh xà phòng bọc giấy màu vàng.
Hứa Tiểu Hoa chỉ qua một cái khẳng định chắc nịch: "Đây là của em. Hai năm , khi trai em mới lính, nhận một khoản phụ cấp nên mua cho em." Cô vẫn luôn nỡ dùng, nghĩ bụng nhỡ chuyện gì còn thể đem đổi lấy năm sáu hào.
Suy nghĩ một lát, Hứa Tiểu Hoa tiếp: "Chị Bình, chị xem lớp giấy gói tuy còn nguyên vẹn nhưng để lâu nên phai màu, xà phòng của chị chắc chắn là mới tinh đúng ?"
Phương Tiểu Bình gì, lúc cầm tay cô phát hiện , tuy cùng một loại bao bì nhưng bánh rõ ràng là để lâu hơn.
Hứa Tiểu Hoa thấy cô im lặng cũng thêm gì nữa. Đây là đồ của cô, cô sợ miệng mà giải thích . Cô là sợ rắc rối nhất, nhưng rắc rối thực sự đến thì cô cũng sợ. Từ nhỏ cô lớn đáng tin cậy để dựa dẫm, gặp chuyện gì cũng đều tự xử lý.
Làm rõ sơ bộ chuyện, Hứa Tiểu Hoa mới thời gian quan sát ký túc xá, phát hiện tay cầm rương của cạy mất, quần áo và một đôi giày cỏ mới đều chất đống giường. Hơn nữa, hai lá thư trai mới gửi cho cô gần đây rút từ ngăn bí mật của rương, xé mở rải rác giường.
Sắc mặt cô lập tức lạnh xuống, nhàn nhạt hỏi: "Học sinh Phương, chị cạy rương của vẫn đủ, còn cần lén mở thư của nữa ? Chẳng lẽ chị thấy phong bì mỏng thế mà nhét bánh xà phòng của chị?"
Từ "chị Bình" đổi thành "Học sinh Phương", Hứa Tiểu Hoa tức khắc kéo giãn cách giữa hai . Phương Tiểu Bình ngơ ngác cơn giận bất ngờ của cô, thư do cô mở. Lúc đó cô Thôi Mẫn trong rương của Tiểu Hoa dường như một bánh xà phòng, cô còn đang lưỡng lự thì Thôi Mẫn lấy d.a.o rựa c.h.ặ.t đứt tay cầm rương. Đến khi thực sự thấy một bánh xà phòng cùng nhãn hiệu, cùng bao bì, cô cũng thấy chút kỳ lạ.
Bình thường cô và Tiểu Hoa quan hệ , theo bản năng cô Tiểu Hoa sẽ những chuyện trộm gà trộm ch.ó . Cô định đây của , nhưng Thôi Mẫn cứ "láp báp" một tràng nào là đuổi học, nào là kỷ luật, cuối cùng còn bồi thêm một đoạn: "Phải bắt nó bồi thường, nếu nó đuổi học thì bảo nó bỏ tiền giải quyết, nó lên chức đại đội trưởng , kiểu gì chẳng thiếu mấy đồng bạc ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-em-gai-that-lac-da-tro-ve/chuong-3.html.]
Hứa Tiểu Hoa thiếu, nhưng cô thiếu a. Bố cô tìm cho cô một công việc thuê tạm thời ở huyện, cần năm mươi đồng, gia đình gom góp thế nào cũng chỉ gom hơn ba mươi đồng.
Trong đầu cô là chuyện tiền nong, để ý hai lá thư là chuyện thế nào? Lúc , cô Hứa Tiểu Hoa, Thôi Mẫn, cuối cùng chỉ há miệng chứ biện minh.
Thôi Mẫn vốn Hứa Tiểu Hoa chất vấn thì chột một hai giây, thấy Phương Tiểu Bình vạch trần liền ngẩng đầu lên, đầy ẩn ý : "Chị Bình, chị thật sự tin lời nó bịa ? Trên đời gì chuyện trùng hợp thế, cả hai đều mua xà phòng hiệu Hải Đăng của Thiên Tân đành, còn cùng một màu giấy gói nữa? Dù thì tin."
Thôi Mẫn nghi ngờ chằm chằm Hứa Tiểu Hoa, ánh mắt dừng cái chân quấn băng gạc dày của cô, nhịn mỉa mai: "Có đúng là tay ác thật, thế thì chắc một hai tháng tới tham gia lao động tập thể ."
Hứa Tiểu Hoa sớm chán ghét Thôi Mẫn, cô thậm chí còn nghi ngờ chuyện là do Thôi Mẫn đạo diễn, bèn lạnh lùng Thôi Mẫn : "Bằng chứng ? Hôm nay nếu các đưa bằng chứng chứng minh là kẻ trộm, thì đừng là giáo viên chủ nhiệm, cho dù tìm đến tận chỗ hiệu trưởng, cũng sẽ để yên ."
Trong lòng Phương Tiểu Bình vốn chút chột , lúc liền lập tức : "Tiểu Hoa, chỉ là một bánh xà phòng thôi mà, đến mức đó ..."
Cô còn xong, Thôi Mẫn xen : "Chị Bình, đây là trai lên chức đại đội trưởng nên xương cứng lắm. Theo thấy mà, thực sự chí khí thì đừng những chuyện hạ lưu thế , chẳng là bôi tro trát trấu mặt ? Chuyện mà truyền đến tai quân đội..."
Thôi Mẫn đang , chẳng dè Hứa Tiểu Hoa túm lấy cánh tay, lập tức tức giận : "Hứa Tiểu Hoa, cô cái gì thế?"
Hứa Tiểu Hoa nén giận, lạnh giọng : "Thôi Mẫn, cô chỉ bằng lời suông mà chụp mũ lên đầu , chuyện dễ dàng . Cô theo tìm giáo viên chủ nhiệm, hôm nay cô đưa bằng chứng chứng minh là kẻ trộm, sẽ xé nát miệng cô!"
Mặc dù bây giờ cô ký ức của thế kỷ 21, nhưng sự yêu thương của bố họ Hứa và trai dành cho cô cũng khắc sâu trong tâm trí cô. Bố cô lúc lâm chung vẫn còn lẩm bẩm, may mà chuyện của ông liên lụy đến tiền đồ của trai, nếu ông c.h.ế.t cũng nhắm mắt.
Cô dám nghĩ nếu vì một tội danh thật mà liên lụy đến trai thì ?
Đối với lời cảnh cáo của Hứa Tiểu Hoa, Thôi Mẫn chẳng thèm để tâm, cãi : "Hứa Tiểu Hoa, cô đây là giẫm trúng đuôi nên thẹn quá hóa giận ?" Trong ấn tượng của cô , Hứa Tiểu Hoa giống như một viên bột mềm mại , nếu Lý Kiều Kiều bảo vệ bên cạnh, sớm giẫm cô xuống chân , thể để cô ở trong lớp "thu hút ong bướm" như .