Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 23

Cập nhật lúc: 2026-01-06 15:07:10
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong nháy mắt, mặt Tào Vân Hà trắng bệch. Tâm bệnh duy nhất của bà bao năm qua là sinh con cho Hoài An, bây giờ ý của ông, U U là con gái ông, mà Hứa Tiểu Hoa trong lòng ông cũng giống như U U.

 

Theo bà thấy, lẽ đứa cháu gái chút quan hệ huyết thống vẫn còn quan trọng hơn cả con gái bà .

 

"Thôi , , hôm nay là đúng, ngày mai sẽ mua quần áo cho con bé, ngày mai ông còn đấy, ngủ sớm !" Trước mặt chồng, bà phản bác, nhưng trong lòng thấy đứa cháu gái thà đừng về còn hơn.

 

Đêm nay, vì sự trở về của Hứa Tiểu Hoa, nhà họ Hứa đều chút trằn trọc. Còn ở nhà họ Diệp trong ngõ, Diệp Hằng cũng giường, nghĩ xem thế nào để gặp mặt Tiểu Hoa Hoa?

 

Sáu giờ sáng, Hứa Tiểu Hoa dậy khi trời còn tối mịt, mặc quần áo cửa thì thấy trong bếp sáng đèn, tới thì thấy dì Lâm đang nhào bột.

 

Dì Lâm thấy cô tới, : "Tiểu Hoa Hoa, con dậy sớm thế?"

 

Hứa Tiểu Hoa gật đầu: "Ở trường dậy sớm quen ạ, dì Lâm cần con giúp gì ?"

 

"Không cần, mấy việc vặt quen , trong phích nước nóng đấy, Tiểu Hoa Hoa con rửa mặt , lát nữa cạnh lò sưởi ấm, bảy giờ chúng mới ăn sáng cơ!"

 

"Dì Lâm, nhà dì cũng ở Kinh đô ạ?"

 

" , ở tận phía Tây, xa lắm! Đêm qua ngủ ngon con? Dì phơi chăn cho con từ , may mà hai hôm nắng ..."

 

Tần Vũ vốn lo con gái ở đây quen, ngờ khỏi phòng thấy con gái đang trong bếp trò chuyện với dì Lâm. Thầm nghĩ, đứa trẻ tính cách thật , giống như hồi nhỏ hề sợ lạ.

 

Bỗng nhiên con gái : "Dì Lâm, dì cứ gọi con là Tiểu Hoa nhé, con lớn thế , tên ở nhà quen lắm."

 

Tần Vũ ngẩn một lúc, tới : "Tiểu Hoa Hoa, hôm qua định hỏi con, con dùng cái tên 'Miễn Như' là 'Tiểu Hoa'?"

 

Hứa Tiểu Hoa suy nghĩ một chút đáp: "Mẹ ơi, dùng tên 'Tiểu Hoa' ạ? Bố nuôi của con chắc hồi đó con tên là 'Tiểu Hoa Hoa' nên mới đặt tên cho con, họ đối xử với con ." Cô dùng cái tên "Tiểu Hoa" như một sự kỷ niệm cho cuộc sống đây.

 

Thời gian và gian đổi, cô vẫn là Hứa Tiểu Hoa.

 

Tần Vũ chỉ nghĩ con gái vì cảm kích công ơn nuôi dưỡng của bố nuôi, mỉm đáp: "Tất nhiên là , cũng cảm ơn họ cưu mang con, còn dạy bảo con như . Để lát nữa với bà nội và bác cả." Biết bố nuôi của Tiểu Hoa còn từng đến đồn công an đăng ký cho cô, trong lòng Tần Vũ chỉ sự cảm kích.

 

Họ cưu mang con gái bà, dành cho con gái bà sự quan tâm và yêu thương trong khả năng của .

 

chứng kiến nhiều cảnh của các cô gái ở nông thôn, con gái bà rõ ràng sống nhất trong đó .

 

Hứa Tiểu Hoa thấy đồng ý, nhịn : "Cảm ơn !"

 

lên hai lúm đồng tiền nhỏ, trông rạng rỡ, Tần Vũ nhịn xoa đầu cô: "Lát nữa ăn sáng xong, đưa con đến trung tâm thương mại Tây Tứ xem thử, chỗ mấy năm mới mở, đồ đạc đầy đủ lắm. Mẹ thấy con cần sắm thêm kem nẻ, giày cao su, giày bông mới, mùa đông ở Kinh đô lạnh lắm đấy!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-em-gai-that-lac-da-tro-ve/chuong-23.html.]

 

Dì Lâm ở bên cạnh : "Tiểu Vũ, cô còn mùa đông Kinh đô lạnh , đêm hôm đó cô về sợ c.h.ế.t khiếp, đông cứng như tuyết ." Lại với Tiểu Hoa: "Mẹ con tin của con là bắt tàu hỏa từ Giang Thành về ngay trong đêm đấy, con những năm qua thật chẳng dễ dàng gì, may mà bây giờ khổ tận cam lai ..."

 

Hứa Tiểu Hoa khẽ : "Con mà, con chính là thấy dễ dàng nên mới theo về đây."

 

Tần Vũ sững sờ, lúc bà mới hiểu , trải qua mười một năm, con gái bà hề thiếu nhà, chỉ là thương xót cho tấm lòng của một .

 

Bà chợt nghĩ, nếu bà kiên trì tìm kiếm bao nhiêu năm, nếu bà phong trần mệt mỏi xuất hiện mặt con gái, Tiểu Hoa lẽ hề theo bà về. Trong lòng bà bỗng thấy may mắn vì bà bỏ cuộc, nên con gái bà cũng bỏ rơi bà.

 

Khẽ với con gái: "Tiểu Hoa, nhiều năm , nếu chỗ nào đúng, con cứ chuyện thẳng thắn với nhé? Con vì mà về, con chịu ủy khuất." Hôm qua chị dâu chèn ép con gái bà như , bà vì nể mặt cả và chồng nên mặt bênh vực con gái ngay lúc đó.

 

Đêm qua về phòng, nghĩ đến chuyện , trong lòng bà thấy khó chịu.

 

Hứa Tiểu Hoa mấy để tâm : "Mẹ ơi, yên tâm , con lớn , thể tự bảo vệ mà."

 

Câu khiến lòng Tần Vũ dâng lên một cảm giác hụt hẫng. Bà nghĩ, dù con gái tìm , bà vẫn còn nhiều điều cần bù đắp cho đứa trẻ .

 

Hai con đang trò chuyện thì điện thoại ở phòng khách bỗng vang lên.

 

Tần Vũ bước nhanh tới: "Alo, xin hỏi tìm ai ạ?"

 

Một lát , Hứa Tiểu Hoa : "Vâng, Cửu Tư, Tiểu Hoa Hoa về , sáng hôm qua mới đến nhà, con bé dậy , , em đưa điện thoại cho con."

 

Sáng hôm qua, gia đình gọi điện cho Hứa Cửu Tư ở vùng Tây Bắc, trợ lý văn phòng của ông ông đang thí nghiệm, tiện điện thoại.

 

Không ngờ sáng sớm hôm nay ông gọi .

 

Hứa Tiểu Hoa cũng ngờ gọi là bố , cô nhận lấy điện thoại từ tay , khẽ chào: "Chào bố ạ!"

 

Xưng hô "Bố" nhất thời cô vẫn quen miệng gọi .

 

Phía đầu dây bên Hứa Cửu Tư im lặng một thoáng mới lên tiếng: "Là Tiểu Hoa Hoa ? Con còn nhớ bố ?" Giọng ông khàn đục, giống như thức trắng đêm .

 

Hứa Tiểu Hoa thật thà đáp: "Con chỉ nhớ một chút thôi ạ, dáng cao cao, gầy, đeo kính, thỉnh thoảng sẽ bế con đặt lên vai."

 

xong, đầu dây bên bỗng nhiên im bặt, Hứa Tiểu Hoa sang .

 

Tần Vũ nhận lấy điện thoại, với chồng: "Cửu Tư, Tiểu Hoa Hoa năm năm tuổi sốt cao, những chuyện đều nhớ rõ nữa, trong đầu chỉ còn vài mảnh ký ức thôi, nhưng con bé vẫn còn nhớ cái giá sách đóng cho nó đấy!"

 

 

Loading...