Đợi đến sân ga, Hứa Cửu Tư vợ con, trong mắt đầy vẻ lưu luyến, ông khẽ dặn dò con gái: "Trong công việc vẫn cố gắng hết , dù bất cứ ngành nghề nào cũng nỗ lực phấn đấu."
"Bố, con ạ, bố ở ngoài đó cũng chú ý giữ gìn sức khỏe nhé."
"Ừ, ! Có thời gian thì ở bên và bà nhiều hơn, nhớ thư cho bố đấy!"
"Vâng bố, con nhớ ạ."
Hứa Cửu Tư vỗ vỗ vai Từ Khánh Nguyên, nhỏ: "Đối xử với Tiểu Hoa Hoa nhé, đây là đứa con gái mà chú Hứa vất vả lắm mới tìm đấy!"
Từ Khánh Nguyên gật đầu: "Chú, cháu ạ, chuyện của Tiểu Hoa Hoa cháu sẽ để tâm nhiều hơn."
Hứa Cửu Tư gật đầu, xoay lên tàu. Mãi cho đến khi đoàn tàu rít lên tiếng còi "hú hú" chuyển bánh, vợ con qua cửa sổ xe, nước mắt Hứa Cửu Tư thể kìm nén nữa.
Người thím bên cạnh thấy thở dài một tiếng, hỏi: "Đồng chí, cũng là Tây Bắc việc ? Haiz, thời buổi nuôi gia đình thật chẳng dễ dàng gì."
Hứa Cửu Tư gật đầu: "Vâng!"
Người thím : "Đừng buồn nữa, sang năm Tết về, chỉ cần cả nhà bình an là hơn bất cứ thứ gì ."
Hứa Cửu Tư lau nước mắt : "Vâng, thím đúng ạ."
Mãi đến khi đoàn tàu khuất, Hứa Tiểu Hoa mới theo về nhà. Lúc trời bắt đầu mờ sáng. Ba chờ xe buýt một lúc, khi qua khu đại viện Không quân, Hứa Tiểu Hoa nhịn thêm một cái, tình cờ thấy Ngô Khánh Quân bước , mặc một bộ quân phục mới. Hứa Tiểu Hoa chỉ cho xem và : "Nghe hôm nay đính hôn với Hứa U U đấy ạ!"
Tần Vũ thản nhiên : "Cô gái đó coi như cũng cầu ước thấy."
Sáng sớm, đến sáu giờ, Hứa Hoài An lờ mờ thấy tiếng gõ cửa, còn tưởng nhầm. Một lúc , ngoài cửa vang lên tiếng "cộc cộc cộc", cất tiếng hỏi: "Ai đó?"
"Bố, là con!" Giọng của Hứa U U vang lên khe khẽ ngoài khung cửa vẫn còn đen kịt mờ mịt.
"U U?" Hứa Hoài An lập tức mặc quần áo dậy mở cửa. Thấy con gái ngoài đó thật, cau mày hỏi: "Con gì ở đây?"
Thấy cô gì, thở dài một tiếng: "Ngoài trời lạnh lắm, nhà chuyện !"
Sau khi nhà, Hứa Hoài An mới phát hiện môi cô lạnh đến mức trắng bệch, chút vui : "Cái đứa trẻ , chuyện gì thể đợi đến khi trời sáng ?"
Hứa U U cúi đầu, run rẩy : "Bố, con đợi nữa. Hôm nay con và Khánh Quân đính hôn, bố đến nhé?" Cô bổ sung thêm: "Mẹ con bà khỏe nên sẽ qua đó, bà nội và chú thím cũng . Nếu bố cũng thì con chẳng còn một nhà nào cả."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-em-gai-that-lac-da-tro-ve/chuong-217.html.]
Hứa Hoài An thản nhiên : "Đây là cuộc hôn nhân do chính con lựa chọn, là con đường mà chính con kiên quyết ."
"Bố, Khánh Quân yêu con, con cũng... thích . Cuộc hôn nhân vấn đề gì ? Chẳng lẽ vì sai lầm của con mà con xứng đáng nhận lời chúc phúc từ ?"
Hứa Hoài An rót cho cô một ly nước nóng. Hứa U U run rẩy đưa tay đón lấy, nắm thật c.h.ặ.t. Cái lạnh buốt của khí rạng sáng dường như thấm sâu xương tủy, khiến cô khao khát chút ấm.
Hứa Hoài An bộ dạng đôi môi run rẩy của cô, cuối cùng cũng đành lòng, gật đầu : "Được, lát nữa bố sẽ qua. Hôm nay khách khứa đông, con cứ về lo việc của ."
"Con cảm ơn bố!" Nước mắt Hứa U U lập tức rơi xuống. Cô một nữa lợi dụng sự che chở của bố dành cho .
Bảy giờ sáng, Ngô Khánh Quân xách theo nhiều bánh kẹo tới ngõ Thiển Thủy để đón Hứa U U. Phát hiện cô nhà, khỏi ngạc nhiên hỏi: "Dì Tào, U U sáng sớm thế ạ?"
Tào Vân Hà : "Haiz, cái đứa U U cũng thật là cố chấp. Nghĩ đến tiệc đính hôn hôm nay lãnh đạo trong đơn vị bộ đội của con và nhiều họ hàng bên nhà con đều tới dự, mà phía nó một nhà cũng thì e là sẽ bàn tán . Vì chuyện mà cả đêm qua nó chợp mắt miếng nào, bốn giờ sáng nay bò dậy tìm bố nó ."
Tào Vân Hà quan sát phản ứng của . Thấy cau mày, bà liền bồi thêm một câu: "Bốn giờ sáng sương mù còn dày lắm, dì lo nó cảm lạnh, nhưng hết cách, nó mà bướng lên thì chẳng ai cản , dì đành để nó . Khánh Quân , U U thật sự một lòng một với con, con phụ lòng nó đấy."
Ngô Khánh Quân gật đầu: "Dì Tào, con ạ. Sau con nhất định sẽ chăm sóc và quan tâm U U thật ."
Tào Vân Hà thấy , mặt lập tức lộ nụ .
lúc , Hứa U U cũng trở về, lạnh đến mức run cầm cập. Ngô Khánh Quân mà xót xa vô cùng, định lập tức ôm cô lòng. Hứa U U khẽ lườm một cái, Ngô Khánh Quân bấy giờ mới sực nhớ của U U vẫn còn ở đây.
Tào Vân Hà lập tức đưa tay lên xoa trán : "Không , đầu dì đau , ngủ thêm chút nữa. Hai đứa lúc nào thì gọi dì."
Đợi Tào Vân Hà phòng trong , Ngô Khánh Quân lập tức ôm lấy Hứa U U, xoa tay xoa mặt cho cô. Thấy cô lạnh như một tảng băng, xót xa : "U U, hôm qua chẳng với em , họ hàng ít một chút cũng mà."
Hứa U U khổ: "Họ hàng thể đến, nhưng chẳng lẽ bố cũng đến ? Hơn nữa, nhà em ngay tại thủ đô cơ mà!" Nói đến đây, cô mỉm với Ngô Khánh Quân: "Bố em đồng ý , hôm nay ông sẽ tới dự tiệc đính hôn của hai đứa ."
Ngô Khánh Quân thấy cô vui vẻ nên cũng dỗ dành theo: "Vậy thì quá, chú Hứa chịu đến là gì bằng."
Mười giờ sáng, tại nhà hàng quốc doanh 3, khách khứa lượt đến đông đủ, nhưng Hứa Hoài An vẫn mãi thấy . Cố Hướng Tuệ tò mò đến hỏi Hứa U U: "U U , bố , bà nội và chú thím em vẫn thấy ai đến ?"
Hứa U U mỉm : "Mẹ em dạo sức khỏe , tiện gió nên hôm nay đến ạ, còn bố em một lát nữa sẽ tới ngay."
Cô dứt lời thì thấy bố bước , liền chạy nhanh , gọi một tiếng: "Bố!"
Hứa Hoài An đứa con gái một cái, thấy hôm nay sắc mặt cô , dáng vẻ vui tươi hớn hở, cũng khẽ nhếch môi gật đầu một cái.