Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 155
Cập nhật lúc: 2026-01-06 15:47:04
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lưu Hồng Vũ chút thắc mắc hỏi: "Nếu hồi nhỏ em Nguyên cứu, còn lạc tận mười một năm? Anh thấy báo như mà."
"Bởi vì khi cứu em , chính bắt trở , năm đó em còn nhỏ quá, đường về nhà, đó bố nuôi nhận nuôi. Cách đây lâu, em mới tìm thấy em đấy ạ!"
Lưu Hồng Vũ vẻ đăm chiêu lầm bầm: "Chẳng trách Nguyên chăm sóc em như , cứ thấy đơn giản chỉ là em gái , hóa còn một đoạn duyên phận như thế nữa, nhiều năm gặp , đúng là một tư liệu tiểu thuyết ..."
Giọng khẽ, giống như đang lẩm bẩm một , Hứa Tiểu Hoa nhíu mày: "Anh Lưu, đang tư liệu gì cơ?"
Lưu Hồng Vũ bỗng nhiên hồn: "À, đang bịa lung tung mà," đến đây, chợt thấy bóng dáng mặc áo khoác nỉ đen phía chút quen mắt, hỏi Tiểu Hoa: "Người phía đó, thấy giống Nguyên thế nhỉ!"
"Người nào ạ?"
"Chính là chỗ gốc cây long não kìa, bên cạnh còn một đồng chí nữ mặc áo bông xanh lá cây cùng nữa. Hây, đúng là chuyện hiếm , Nguyên bình thường độc hành thôi, đây là đầu thấy bên cạnh bạn học nữ đấy!" Nói đoạn, liền chạy lên phía hai bước, vỗ nhẹ Từ Khánh Nguyên đó.
Từ Khánh Nguyên đầu , thấy là Lưu Hồng Vũ, đôi lông mày đang nhíu giãn một chút.
Lưu Hồng Vũ liếc bạn học nữ bên cạnh , hỏi: "Anh Nguyên, em cứ tưởng vẫn còn ở phòng thí nghiệm đo liệu chứ, đây là định ?" Lại như mới phát hiện bên cạnh bạn học nữ, cường điệu : "Ái chà, bạn học là ai thế?"
Bạn học nữ : "Chào , tên Thẩm Ngưng, Khánh Nguyên đang đưa đến căng tin trường các đây! Đây là đầu tới, phiền dẫn đường giúp."
"Dẫn đường cho đồng chí nữ thể gọi là phiền chứ! Nguyên?"
Từ Khánh Nguyên thèm để ý đến lời bông đùa của : "Hôm nay đến nhà xuất bản?" Anh khi kết thúc kỳ thi cuối kỳ, Lưu Hồng Vũ tìm một công việc bán thời gian ở nhà xuất bản, bình thường ít khi ở trường.
"Anh là đặc biệt đến gặp em gái Tiểu Hoa đấy." Nói đoạn, lập tức vẫy vẫy tay với Hứa Tiểu Hoa ở phía .
Từ Khánh Nguyên theo hướng tay , liền thấy Hoa Nhỏ mặc một chiếc áo bông xanh lam, quần xám đang về phía , khăn quàng cổ che mất nửa khuôn mặt cô, chỉ để lộ trán và đôi mắt ngoài.
Hứa Tiểu Hoa chạy lon ton tới, gọi một tiếng: "Anh Khánh Nguyên," gật đầu chào bạn học nữ cạnh .
Thẩm Ngưng hỏi Từ Khánh Nguyên: "Khánh Nguyên, cô em gái bạn cùng lớp của các chứ? Trông nhỏ hơn chúng ít."
Hứa Tiểu Hoa phát hiện đây là một cô gái xinh , khuôn mặt hình thoi, lông mày lá liễu, sống mũi cao thẳng, khuôn miệng cong cong như vầng trăng khuyết, ngay cả khi cũng khiến cảm thấy thiện.
Cô mặc một chiếc áo bông màu xanh lá nhạt và quần đen, tết hai b.í.m tóc đen nhánh, ngọn tóc thắt nơ nhung màu kem.
Cả trông khí chất thư hương.
Từ Khánh Nguyên giới thiệu với Thẩm Ngưng: "Đây là Hứa Tiểu Hoa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-em-gai-that-lac-da-tro-ve/chuong-155.html.]
Lại với Hứa Tiểu Hoa: "Tiểu Hoa, đây là Thẩm Ngưng, bạn học thời trung học của , hôm nay cô qua đây chút việc."
Thẩm Ngưng đưa tay về phía Hứa Tiểu Hoa: "Tiểu Hoa, chào em!" Trong lòng cô khỏi khẽ đ.á.n.h giá cô gái , cô và Từ Khánh Nguyên là bạn học nhiều năm, đối với tính cách của cũng coi như chút hiểu .
Người , lẽ là do truyền thống gia đình, cũng thể là do thiên tính, bình thường tâm ý vùi đầu sách vở, đối với những thứ ngoài sách vở dường như đều hứng thú, hồi trung học cô nhiều tỏ ý xa gần, mà dường như đều thấy.
, cô cảm nhận rõ ràng cách giới thiệu về hai khác . Cô đặt ở vị trí "bạn học trung học" một cách quy củ, thậm chí còn giới thiệu lý do hôm nay cô xuất hiện ở đây, ám chỉ cô chỉ tạm thời qua đây một mà thôi.
Đối với Hứa Tiểu Hoa, chỉ một cái tên đơn giản.
Đôi khi rõ là vì cần rườm rà, mà đôi khi rõ là vì tiện rõ. Cô bỗng nhớ tới một câu mà bạn cùng phòng gần đây nhắc với cô: Giữa nam và nữ, sợ nhất là kiểu rõ ràng, phân minh .
Nghĩ đến đây, Thẩm Ngưng cuối cùng nhịn , mở lời hỏi: "Khánh Nguyên, Tiểu Hoa là sinh viên ở đây là đến chơi ?"
Từ Khánh Nguyên kịp lên tiếng, Hứa Tiểu Hoa đáp: "Chị Thẩm, chị nghĩ nhiều ạ, em với tới ngưỡng cửa trường Đại học Bắc Kinh , em chỉ là cuối tuần đến học lớp nâng cao thôi."
Thẩm Ngưng gật đầu, : "Trông tuổi của em đúng là nhỏ hơn bọn chị, chị còn đang nghĩ là học nhảy lớp nữa!"
Hứa Tiểu Hoa lắc đầu : "Làm mà ạ?"
Từ Khánh Nguyên nhíu mày một cái, với Hứa Tiểu Hoa: "Chiều nay lúc tan học, em đợi một lát, đưa em về."
Hứa Tiểu Hoa vội : "Không Khánh... Nguyên, nếu bận thì em tự về cũng ạ." Cô chợt thấy "Khánh Nguyên", "Anh Khánh Nguyên" dường như đều là những cách xưng hô khá thiết, dứt khoát đổi theo Lưu Hồng Vũ, gọi là "Anh Nguyên".
Cô tưởng chi tiết nhỏ sẽ ai chú ý tới, nào ngờ cô đổi cách gọi, Từ Khánh Nguyên liền thản nhiên liếc cô một cái.
Hứa Tiểu Hoa thoáng chốc chút tự nhiên, cúi đầu xuống. Sau đó nghĩ, tại cô cảm thấy chột chứ? Cô ngẩng đầu lên hỏi Thẩm Ngưng: "Chị Thẩm đến đây việc gì ạ?"
Thẩm Ngưng : "Chị học năm bốn trường Đại học Ngoại ngữ, hiện tại đang biên tập viên bán thời gian ở Nhà xuất bản Ngoại văn, cuốn sách chị đang phụ trách là của một giáo viên trường các em, cô giáo đó bảo chị đến gặp sinh viên của cô để đối chiếu công việc, ngờ là Khánh Nguyên."
Hứa Tiểu Hoa lập tức đoán chắc hẳn chính là cuốn sách mà cô Viên hôm nay nhắc tới với cô.
Lưu Hồng Vũ : "Vậy đúng là duyên phận thật, giờ các em cũng định đến căng tin ? Chúng cùng nhé?"
Thẩm Ngưng khẽ , liếc Từ Khánh Nguyên: "Khánh Nguyên, tớ vấn đề gì."
Lưu Hồng Vũ vốn dĩ tài ăn , chẳng mấy chốc quen với Thẩm Ngưng, hứng thú bừng bừng tán gẫu về văn học nước ngoài, khi căng tin, Từ Khánh Nguyên hỏi Hứa Tiểu Hoa: "Em ăn gì?"