Thập Niên 60: Đại Tiểu Thư Xã Hội Đen Thức Tỉnh, Xuống Nông Thôn Đánh Khắp Quân Khu - Chương 17: Chuẩn bị trước khi đi
Cập nhật lúc: 2026-04-01 16:58:40
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trạch Bỉnh Phong ngơ ngác theo bóng lưng Lục Nhiêu rời .
Vành mắt ông dần đỏ lên.
Cô bé là sợ ông cầm bằng chứng sẽ chuốc lấy họa , nên mới đặc biệt để ở nơi khác.
Trạch Bỉnh Phong ôm c.h.ặ.t lấy những phong bì trong lòng, cảm xúc ngổn ngang.
Những thứ ông đang ôm đây, chính là bùa hộ mệnh của ông !
"Con bé ngoan, cứ yên tâm , đợi ngày Lục gia các cháu trở về, chú nhất định sẽ khỏi thành nghênh đón!"
Lục Nhiêu rời khỏi Văn phòng Thanh niên trí thức, rẽ Ủy ban nhân dân phường.
Cô cầm theo tờ văn tự nhà đất của công quán Lục gia, định đem ngôi nhà cho thuê.
Đây là cách xử lý nhất mà cô nghĩ cho công quán Lục gia, tránh để Kiều Thuật Tâm chiếm hời, ngăn chặn việc tịch thu công quỹ.
Cho Ủy ban thuê khi sự việc xảy , ít nhất đến lúc đó nhà cửa sẽ đập phá hủy hoại, thể giữ căn nhà.
Hiện tại, Lục Nhiêu quét sạch mấy con sâu mọt như Lục Hùng khỏi Lục gia, nhà họ Lục sẽ ít chịu tác động hơn trong những biến cố sắp tới.
Lúc cho Ủy ban thuê nhà, tương lai cơ hội lấy là lớn.
Đến lúc đó nhờ Trạch Bỉnh Phong giúp đỡ một tay, chắc là sẽ thu hồi .
Nếu , cô sẽ tính cách khác.
Tóm , từ đường tổ tiên nhà họ Lục nhất định giữ bằng .
Lục Nhiêu lúc để Trạch Bỉnh Phong nhúng tay việc là vì sợ hiện giờ ông can thiệp quá nhiều sẽ kẻ tâm chụp mũ.
Chuyện chuyên môn cứ giao cho chuyên môn, việc công cứ phép công mà mới là an nhất.
Chủ tịch phường tờ văn tự nhà đất công quán Lục gia mà Lục Nhiêu đưa tới, trong lòng cũng chút kinh ngạc.
Khu vực công quán Triều Dương các văn phòng việc ngày càng nhiều, gần đây họ đúng là đang đau đầu chuyện mở rộng địa điểm việc.
Họ cũng từng để mắt tới công quán Lục gia.
Giờ đây, địa điểm tự tìm đến cửa ?
Chủ tịch phường ho một tiếng, nghiêm túc Lục Nhiêu.
"Cô thể quyết định ?"
Lục Nhiêu trực tiếp lấy con dấu của Lục gia , ngước mắt ông .
"Hiện tại vẫn là kế thừa Lục gia, nhưng lát nữa khi về nhà, sẽ còn là kế thừa nữa. Người kế thừa mới của Lục gia chắc chắn sẽ cho các ông thuê nhà nhanh ch.óng như thế ."
"Ký hợp đồng!"
Chủ tịch quyết định ngay tại chỗ, thuê công quán Lục gia với giá 25 đồng mỗi tháng, thời hạn thuê là mười năm.
Hợp đồng lập thành hai bản.
Lục Nhiêu cất kỹ hợp đồng, địa chỉ nơi xuống nông thôn.
"Phiền các ông chuyển tiền về địa chỉ ."
Nếu cô nhận khoản tiền thuê , chẳng sẽ lộ rằng thiếu tiền ?
Thế thì chắc chắn .
Chủ tịch phường sảng khoái đồng ý, tuy trong lòng cũng khá tò mò về chuyện nhà họ Lục, nhưng nghĩ đến những lời đồn đại đen tối về gia tộc , ông khôn ngoan hỏi thêm câu nào. Sau khi đăng ký tờ văn tự nhà đất, ông trả cho Lục Nhiêu.
Lục Nhiêu giải quyết xong việc một cách gọn gàng.
Rời khỏi công quán Triều Dương.
Đầu tiên cô đến bốt điện thoại gọi một cuộc điện thoại.
Sau đó tìm một góc , lấy từ gian một chiếc xe mô tô, nổ máy phóng thẳng tới tòa soạn báo nổi tiếng nhất Thượng Hải.
Chiếc xe mô tô là món quà sinh nhật cha chuẩn tặng cô năm đó, ông tốn ít công sức để đặt chiếc "Trường Giang 750" đầu tiên do trong nước tự nghiên cứu sản xuất.
Chỉ tiếc là, đến khi cô nhận chiếc xe thì cha mất tích nhiều năm .
Hiện tại, cưỡi mô tô là việc hợp thời cho lắm.
ai quan tâm chứ?
Dù ngày mai cô cũng xuống nông thôn , giỏi thì cứ bắt cô cho cô chi viện xây dựng tổ quốc .
Lục Nhiêu đội mũ bảo hiểm, tiếng nổ vang rền, lao nhanh như chớp tới cổng tòa soạn báo.
Làm kinh ngạc bao qua đường.
Họ từng thấy đàn ông cưỡi mô tô phố Thượng Hải, nhưng đây là đầu thấy một cô gái tóc dài cưỡi chiếc xe mô tô ngầu như thế .
Phía xa một đội dân phòng đeo băng đỏ thấy, thổi còi lao tới.
Lục Nhiêu phi thẳng xe sân tòa soạn, dừng xe sải đôi chân dài lên lầu.
"Lục tiểu thư."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-dai-tieu-thu-xa-hoi-den-thuc-tinh-xuong-nong-thon-danh-khap-quan-khu/chuong-17-chuan-bi-truoc-khi-di.html.]
Viên phóng viên liên lạc qua điện thoại từ đợi sẵn.
Lục Nhiêu đưa cho một cuộn phim và một bản tuyên bố tay.
"Đăng báo ngay lập tức, đa tạ."
"Được, sáng nay sẽ đăng lên ngay, cô cứ yên tâm ."
Lục Nhiêu gật đầu, thẳng.
Khi đội dân phòng xông tòa soạn báo, cô nổ máy mô tô, vặn ga lao v.út .
"Đứng !"
Kẻ cầm đầu đuổi kịp Lục Nhiêu, lập tức dẫn tòa soạn.
"Vừa nãy một phụ nữ đây, ai trong các tiếp xúc với cô ?"
Tòa soạn lúc là lúc bận rộn nhất, chẳng ai thèm đếm xỉa đến họ.
Cuối cùng, mấy gã chỉ thể hậm hực xuống lầu, tiếp tục tìm phụ nữ cưỡi mô tô .
Lục Nhiêu rời khỏi tòa soạn, cưỡi xe đến gần một bất động sản khác của Lục gia, thu xe bộ tới.
Đây là hai ngôi nhà nhỏ độc lập ở phía Nam thành phố, đều chỉ một gian, hai nhà sát vách , tuy nhỏ nhưng đầy đủ tiện nghi, thường ngày thuê định kỳ qua dọn dẹp nên trong nhà sạch sẽ.
Lục Nhiêu bước căn nhà bên trái , kiểm tra xung quanh.
"Gian Gian, quét dọn xung quanh xem ai theo dõi ."
Lục Nhiêu hỏi hệ thống trong lòng.
Hệ thống trưởng thành cùng Lục Nhiêu mười lăm năm, giờ đây thể giám sát tình hình trong phạm vi ba mươi mét xung quanh.
Hệ thống: [Báo cáo chủ nhân, xung quanh kẻ nào lén lút, nhưng bà hàng xóm bên thấy động động tĩnh nên đang khá tò mò về bên .]
Lục Nhiêu suy nghĩ một chút, nhớ bà hàng xóm là một phụ nữ ngoài năm mươi tuổi, thường ngày khá nhiệt tình, thói gì, nên cô yên tâm bước phòng ngủ chính.
Sở dĩ cô chọn bất động sản là vì trong phòng ngủ ở đây đều xây mật thất.
Lục Nhiêu mật thất, bài trí xung quanh một chút, lấy từ gian một nhu yếu phẩm sinh hoạt, đó đưa Lục Phong Đường từ gian an đốn cẩn thận.
"Nhiêu Nhiêu?"
Lục Phong Đường mê man, trong cơn mơ màng cảm thấy di chuyển, nhanh đó giường.
"Cha, cha tỉnh ạ?"
Lục Nhiêu mừng rỡ nhào tới.
"Cha thấy trong thế nào ?"
"Ừ, thấy khá hơn nhiều , chắc vẫn sống thêm vài chục năm nữa."
Lục Phong Đường nở một nụ , l.i.ế.m l.i.ế.m đôi môi khô khốc.
Lục Nhiêu lập tức dậy rót một ly nước.
"Nhiêu Nhiêu nhà thực sự trưởng thành ."
Lục Phong Đường con gái giờ đây tâm lý như , thực sự cảm động đến mức nước mắt chực trào.
Năm đó khi ông giam cầm mất tích, cô còn cao đến đùi ông, chỉ là một đứa bé tí tẹo.
"Cha, giờ cha để cảm xúc kích động quá ."
Lục Nhiêu cho Lục Phong Đường uống nước xong, nghiêm túc xoa n.g.ự.c cho ông.
Lục Phong Đường lập tức kìm nén cảm xúc, tinh thần ông hiện tại vẫn lắm, Lục Nhiêu liền tranh thủ thời gian kể cho ông những việc tối qua và sáng nay, những gì thể thì đều hết.
Lục Phong Đường ý kiến gì về việc con gái xử lý đám Lục Hùng.
Nói đến việc sắp xếp , Lục Phong Đường im lặng một hồi bảo.
"Được, con Đông Bắc xuống nông thôn cũng , cha..."
"Cha, cha cảng đảo ."
Lục Nhiêu cướp lời .
Cô , cha chắc chắn yên tâm nên theo cô đến Đông Bắc.
cứ hễ nghĩ đến những nguy hiểm ở Đông Bắc, Lục Nhiêu thể để cha theo mạo hiểm .
Cô chọn Đông Bắc là để giải quyết tên đặc vụ và Kiều Thuật Tâm.
Cơ thể cha hiện giờ như thế ...
Lục Nhiêu thể chịu nổi việc mất cha già thêm một nào nữa.
Nhìn thấy dáng vẻ con gái thoáng chốc rơm rớm nước mắt, hai chữ " " định thốt của Lục Phong Đường nghẹn cứng nơi cổ họng.