Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 5: Đổi người cho bú
Cập nhật lúc: 2026-04-19 08:54:52
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vốn dĩ chỉ cần Viên Lai Đệ chút đầu óc thì chuyện cũng coi như xong. cô xuẩn ngốc đến mức che giấu cảm xúc, lúc cho Hỉ Bảo b.ú mà nước mắt vẫn còn lưng tròng lau khô khiến bà Triệu thấy mà lửa giận bốc lên ngùn ngụt.
Thời buổi , ăn no mặc ấm là xa xỉ, loại như Viên Lai Đệ ngày nào cũng ăn lương thực tinh, trứng gà, đường đỏ, e là cả công xã Hồng Kỳ tìm thứ hai. Đổi là khác thì đội ơn đội nghĩa, đằng cô cứ trưng cái mặt uất ức như đưa đám cả ngày là ý gì?
Bà Triệu định c.h.ử.i cho một trận nhưng sợ cô hoảng quá mà mất sữa. Đang lúc rối rắm, bà Triệu Hồng Hà hàng xóm sang chơi, thấy vẻ mặt sát khí của bà chị thì vội hỏi:
“Sao thế? Có đến vay lương thực ?”
“Đến chứ! Xem đ.á.n.h gãy chân nó !” Bà Triệu xua tay đuổi Viên Lai Đệ sang một bên, thuận miệng đáp, “Nhà dì thì ? Có ai vay ?”
“Không, phí công em mài con d.a.o phay sáng loáng.” Triệu Hồng Hà tiếc rẻ, để ý Viên Lai Đệ hai bước sợ đến mặt cắt còn giọt m.á.u vì lời của hai bà, bà cứ thế hớn hở kể tiếp: “Chị ? Đội hai ngày nay náo nhiệt lắm!”
là náo nhiệt, đừng thấy nhà họ Tống yên ắng thế chứ các nhà khác trong đội thì đúng là suốt ngày yên, nhà nào nhà nấy gà bay ch.ó sủa lóc om sòm. Nói chung, dù là vay cho vay, ai cũng tung hết ngón nghề , đua diễn xuất đua độ dày da mặt, quả thực là lấy mạng mà diễn tuồng.
Vì bận chăm Hỉ Bảo nên từ vụ gặt bà Triệu chẳng bước chân khỏi cửa, giờ chuyện cũng thấy thú vị liền giục em gái kể tiếp.
“Bà mợ của thằng Nhị trọc đầu trong xóm đến vay lương thực, cả ba con bà cháu nhà nó xông , cào cấu mặt thằng Nhị nát bét. Em bảo đáng đời! Mười mấy năm mặt , giờ tự dưng nhảy bày đặt vai vế trưởng bối. Sớm gì ? Chỉ thằng ngốc mới để nhà c.h.ế.t đói để cứu cả nhà ông !”
“Ông Thất nhà cũng khổ, già còn ăn vạ. Nhà đẻ của cháu dâu ông quá quắt lắm, vứt tọt đứa con sân nhà ông bỏ chạy, còn bảo đằng nào về cũng chờ c.h.ế.t, giờ trông cậy lương tâm nhà ông đấy.”
Để tìm đường sống, ai cũng trổ hết tài nghệ "bát tiên quá hải", ngặt nỗi lương thực hạn, cứu ngoài thì nhà c.h.ế.t đói. Chỉ cần nghĩ thông điều thì sắt đá cũng chẳng khó khăn gì.
“À đúng , còn nhà họ Viên nữa!”
“Một lũ vô dụng, thấy đến vay lương thực là đàn ông con trai chuồn sạch, trốn biệt tăm biệt tích gọi mãi về. Để bà già với hai cô con dâu thì ăn gì? Nhà nhà xông , chỉ cần một giữ là mất hết. Em bảo nhà họ Viên hết sạch lương thực , ít nhất cũng cho hai mươi nhà vay!”
Nghe đến đây, bà Triệu khẩy, giờ thì bà hiểu vì Viên Lai Đệ trưng cái bộ mặt như thâm thù đại hận . Không do ăn uống kém cũng chẳng ai bắt nạt, mà là do nhà đẻ hết gạo.
Không kìm , bà Triệu liền kể chuyện tiện thể xin ý kiến em gái.
“Chuyện còn dễ !”
Triệu Hồng Hà buột miệng ngay.
“Có cách gì ? Mau xem!”
Nghe thấy cách, bà Triệu giục ngay quên chỉnh tã lót cho Hỉ Bảo ngủ ngon.
Triệu Hồng Hà xua tay:
“Chẳng chị sợ nó mất sữa ? Cùng lắm thì bảo vợ thằng Cả cho b.ú, ai quy định cứ b.ú sữa ruột? Chiều quá hóa hư!”
Ừ nhỉ, b.ú sữa ai mà chẳng là b.ú? Bà Triệu bừng tỉnh đại ngộ, trách lúc cứ lo chuyện trời biển mà nghĩ cái !
Nghĩ thông , ngay bữa tối hôm đó bà Triệu bùng nổ.
Cũng tại Viên Lai Đệ quá quắt, bát mì sợi thơm phức đặt mặt chịu ăn, cứ thút thít. Thấy thế bà Triệu chỉ mặt Trương Tú Hòa:
“Vợ thằng Cả, từ nay đồ ngon cho con hết, con cho Hỉ Bảo b.ú, ?”
“Làm!!”
Trương Tú Hòa suýt nhảy cẫng lên, đầu gật như gà mổ thóc mặt mày hớn hở. Chẳng đợi chồng thêm, cô vớ ngay bát mì sợi, bụng bảo vụ gặt mệt thế Viên Lai Đệ mệt đến mất sữa luôn cho ? Phí bao nhiêu là lương thực tinh.
Sợ chồng đổi ý, Trương Tú Hòa cướp bát mì xong liền vỗ bộ n.g.ự.c tròn trịa chắc nịch, lớn tiếng cam đoan:
“Từ nay con sẽ ưu tiên cho Hỉ Bảo b.ú , thằng cu con ăn gì cũng .”
Dù bà Triệu chán ngấy Viên Lai Đệ nhưng thấy con dâu cả hành động nhanh gọn lẹ thế cũng nghẹn lời. bà gật đầu ngay:
“Thế thì mau ăn , ăn no cho cháu b.ú.”
Bà liếc sang Viên Lai Đệ,
“Vợ thằng Ba, từ nay chuyện cho b.ú đến lượt cô, ở cữ cũng miễn, dậy mà việc .”
Ngừng một chút, bà hỏi Trương Tú Hòa:
“Con tự nấu tự ăn ? Hay bảo vợ thằng Ba phụ?”
Trương Tú Hòa lúc lùa hai đũa mì đầy mồm, xua tay lia lịa:
“Không cần, con tiểu thư thế, con tự .”
Tự tự ăn sướng hơn nhiều, nấu mì còn bỏ thêm hai sợi, việc cỏn con đáng gì.
Chỉ vài câu , nguồn lương thực của Hỉ Bảo đổi chủ. Viên Lai Đệ cách chức, Trương Tú Hòa lên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-cuoc-song-tot-dep/chuong-5-doi-nguoi-cho-bu.html.]
Tất nhiên, dù tước mất bát mì sợi, Viên Lai Đệ vẫn đến nỗi c.h.ế.t đói, cháo khoai và bánh khoai lang vẫn ăn no.
ăn no nghĩa là ăn ngon. Lương thực thô rát họng, nhất là bánh khoai lang khô khốc, c.ắ.n một miếng hớp ngụm cháo to mới nuốt trôi. thời buổi nhà nào cũng ăn thế ăn no là , đến bà Triệu cũng ăn như . Thế nhưng Viên Lai Đệ tủi vô cùng, cứ ngẩn ngơ mâm cơm nước mắt lã chã rơi.
Cố nuốt xong bữa tối, Viên Lai Đệ về phòng vẫn nín . Chờ chồng phòng đóng cửa , cô mới bi thương hỏi:
“Vệ Dân, bảo thế?”
Tống Vệ Dân liếc vợ, ồm ồm đáp:
“Mình đề cao quá, mà thấu thì thành tinh .”
Lời chẳng sai tí nào, trong năm em nhà họ Tống, xét về độ ngờ nghệch thì Tống Vệ Dân một ai dám tranh.
Không nhận câu trả lời mong , Viên Lai Đệ càng thêm bi thương. Trước đây cô tưởng chồng với vì cô dưỡng sức đẻ thêm đứa nữa. Qua chuyện bữa tối nay, cô coi như tắt hẳn hy vọng đó. cô nghĩ mãi , bà cụ với Hỉ Bảo thế?
“Chẳng là con vịt giời ? Tốt với nó mấy thì cũng nuôi hộ nhà , bà nhọc lòng gì?”
Nghĩ mãi thông, Viên Lai Đệ chẳng buồn ngủ, bên mép giường tủi lau nước mắt.
Thấy , Tống Vệ Dân bất đắc dĩ lên tiếng:
“Sao ? Tốt thì cứ hưởng thôi, ngày xưa cũng chiều Cúc Hoa lắm mà!”
Tống Cúc Hoa là con gái út của bà Triệu, xinh khéo mồm, từ bé cưng chiều. Chưa chuyện khác, Tống Vệ Dân từ bé mặc tấm áo mới nào còn Cúc Hoa thì ngược , bao giờ mặc đồ cũ của ai.
Cởi áo ngắn xuống giường thấy vợ vẫn , Tống Vệ Dân bắt đầu mất kiên nhẫn:
“Mấy hôm chẳng bảo cả mang hai bao tải lương thực cho Cúc Hoa đấy thây? Người khác hỏi vay một câu là đ.á.n.h gãy chân còn Cúc Hoa thì ? Chẳng cần mở miệng, lương thực mang đến tận cửa.”
Tống Vệ Dân cảm thấy chẳng trọng nam khinh nữ chút nào, bằng chứng là sống hơn hai mươi năm nay coi trọng ngày nào!
Viên Lai Đệ càng ngẩn ngơ, tam quan từ bé đảo lộn tùng phèo nhưng cuối cùng cô vẫn nghĩ thông, đành lóc ngủ.
Từ hôm đó Viên Lai Đệ vĩnh biệt lương thực tinh. Vốn sức khỏe yếu, tẩm bổ thì sữa còn tạm đủ, giờ chuyển sang ăn đồ thô thì đầy hai ngày mất sữa, dập tắt hẳn ý định dỗ Hỉ Bảo về. Điều khiến cô đau lòng hơn là đổi sữa mà Hỉ Bảo chẳng hề khó chịu, b.ú sữa của Trương Tú Hòa ngon lành, mấy ngày còn béo lên một vòng.
Bà Triệu hài lòng, Trương Tú Hòa cũng vui. Cô ăn riêng, ngoài bát nước đường trứng gà mỗi ngày còn ăn mì sợi, cháo kê thoải mái, ăn xong quẹt mồm rửa bát, cuộc sống sung sướng miễn bàn.
Có bà Triệu bắt gặp, bà chỉ tủm tỉm bảo cô ăn nhiều hỏi đường đỏ còn bao nhiêu. Nghe sắp hết, bà gọi ngay con trai cả đến.
“Mai con lên huyện chuyến nữa, bảo Cúc Hoa nghĩ cách kiếm thêm ít đường đỏ. À, nhớ em chồng Cúc Hoa là giáo viên ? Tiện thể bảo nó nghĩ cho cái tên để đặt tên khai sinh cho Hỉ Bảo. Nhớ kỹ, đừng Hoa với chả Xuân, quê mùa c.h.ế.t , đặt cái tên nào thật văn hóa .”
Nhắc đến tên, bà Triệu tỏ vẻ ghét bỏ, quên khuấy mất ba đứa cháu gái khác của bà tên là Xuân Lệ, Xuân Mai, Xuân Phương và con gái ruột của bà tên là Cúc Hoa.
May mà bà nhận sự mâu thuẫn đó, Tống Vệ Quốc nhất thời cũng để ý. Nghĩ mấy hôm nay đang rảnh, sáng sớm hôm luôn. Chiều về, đưa cho một gói giấy dầu và một mảnh giấy nhỏ.
Gói giấy dầu đựng đường đỏ, tuy nhiều nhưng món vốn hiếm kiếm là . Bà Triệu cầm gói đường đưa luôn cho Trương Tú Hòa, vì trong nhà giờ chỉ cô uống nước đường đỏ.
Trương Tú Hòa hớn hở nhận lấy, bụng tính toán sẽ lén cho thằng Cường uống vài ngụm. Trứng gà thì cô dám chia, sợ thằng bé mồm miệng bép xép mách lẻo với bà nội.
Còn mảnh giấy nhỏ ...
Bà Triệu ngắm nghía hồi lâu cũng chẳng hiểu mô tê gì. Trương Tú Hòa tò mò ghé đầu xem:
“Viết gì thế?”
Tống Ngôn Hề.
Đây là tên cô em chồng của Cúc Hoa đặt cho Hỉ Bảo, bảo là lấy từ câu “Đào lý bất ngôn, hạ tự thành hề” trong Sử Ký, ý phẩm hạnh cao khiết tự nhiên sẽ đời kính trọng.
Thế nhưng ánh mắt thắc mắc của và vợ, Tống Vệ Quốc gãi đầu:
“Bảo là tên Tống Ngôn Hề, còn ý nghĩa là gì thì con quên béng mất .”
Anh giỏi thật đấy!
Hiểu ánh mắt của già, Tống Vệ Quốc vội rụt cổ chuồn lẹ. Vừa khỏi cửa thấy thằng Cường đang nhảy nhót trong sân, thuận tay cốc cho con một cái:
“Ồn ào gì đấy? Đi ngoài chơi!”
Nghĩ thì Hỉ Bảo tên khai sinh, Lạt Mao Đầu lớn hơn Hỉ Bảo nửa tháng cũng nên đặt cái tên cho hồn. Tên gì nhỉ? À , thằng lớn tên Tống Cường, thằng bé tên Tống Cương là hợp.
Cường, Cương, là em ruột !
--
Hết chương 5.