Thập Niên 60: Có Nhân Duyên - Chương 985: Hẹn nhau không gặp không về
Cập nhật lúc: 2026-03-06 13:21:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9fFvaX3z0h
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mễ Mễ tham gia ít cuộc thi quốc tế và gặt hái những thành công rực rỡ, danh tiếng của cô bé ngày càng vang xa. Cứ ngỡ cô bé sẽ tiếp tục ở nước ngoài để tu nghiệp chuyên sâu, nhưng ai ngờ Mễ Mễ quyết định trở về nước.
Cô trở về chỉ để tiếp một đoạn kết viên mãn cho mối tình với Dương Lâm, mà còn vì tâm nguyện đem những kiến thức tinh túy học để truyền dạy cho trẻ em quê nhà. Mễ Mễ khiến tất cả ngỡ ngàng khi từ chối hàng loạt lời mời hấp dẫn từ các nhạc viện danh tiếng, cũng chọn con đường tự phát triển sự nghiệp cá nhân. Thay đó, cô trở thành một giáo sư piano, dành tâm huyết dạy dỗ trẻ nhỏ và mở những lớp bồi dưỡng đặc biệt cho những đứa trẻ thiên bẩm nhưng gia cảnh khó khăn.
Năm thứ hai khi về nước, Mễ Mễ và Dương Lâm chính thức kết hôn. Tình yêu thanh mai trúc mã cuối cùng cũng đơm hoa kết trái. Trong đêm tân hôn, Dương Lâm vì quá đỗi vui mừng mà uống say khướt đến mức chẳng trời đất là gì, chuyện Thất Cân đem nhạo suốt một thời gian dài.
Thế nhưng Dương Lâm cũng chẳng hạng . Đợi đến lúc Thất Cân kết hôn, "trả thù" sòng phẳng bằng cách chuốc rượu khiến Thất Cân tức đến mức chỉ lao quyết đấu một trận ngay tại chỗ.
Hai năm đám cưới của Mễ Mễ, Thanh Nhân mới chính thức nghỉ hưu.
Lúc , Liên Quốc Trung và Điền Tình tuổi tác cao, hàng cháu chắt trong nhà cũng đủ đầy, sum vầy. Hạo Dương kết hôn , đó cũng đến lượt Hạo Thần yên bề gia thất. Giờ đây khi Thanh Nhân trút bỏ gánh nặng công việc, cả gia đình dự định tổ chức một cái Tết đoàn viên thật linh đình. Mạt Mạt và Triệu Tuệ đều hăm hở, tràn đầy nhiệt huyết chuẩn cho đại gia đình.
Triệu Tuệ mỉm hoài niệm: "Cứ như thể chúng đang cái thời chị mới gả nhà ."
Mạt Mạt cũng bồi hồi nhớ năm đầu tiên chị dâu về nhà chồng, cái Tết năm thật hưng phấn và đầy ắp sự mong chờ. Bà đáp: "Đã nhiều năm chúng tụ họp đông đủ thế , cái Tết năm nay chắc chắn sẽ đặc biệt náo nhiệt và ý nghĩa."
" , cái sân nhà cô đến lúc đó chắc chắn sẽ chật kín cho xem."
Mạt Mạt tủm tỉm, đôi mắt lấp lánh niềm vui: "Chật kín mới , nhà nhân đinh hưng thịnh mà."
Mạt Mạt và Triệu Tuệ sắm sửa vô đồ Tết, phòng bếp chất đầy ắp thực phẩm tươi ngon. Vốn dĩ Mạt Mạt cứ ngỡ căn nhà đủ rộng lớn, nhưng đến khi con cháu mặt đông đủ, bà mới nhận tổ ấm vẫn còn nhỏ bé quá so với sự phát đạt của gia đình.
Đêm giao thừa, dù xếp ba bàn tiệc lớn vẫn đủ chỗ . Đại sảnh chứa hết nên cuối cùng dựng lều ngoài sân, bày đủ năm bàn tiệc thì ai nấy mới chỗ tọa lạc. Mạt Mạt, Triệu Tuệ cùng mấy chị em dâu bận rộn bếp. Đã lâu lắm họ mới nấu cỗ cho đông đến thế, dù Phong Uyển và mấy đứa trẻ phụ giúp nhưng vẫn tránh khỏi những lúc luống cuống tay chân.
Đến khi cơm canh tất cả tươm tất sẵn sàng, đôi tay Mạt Mạt và Triệu Tuệ đều run lên vì mỏi. Một bàn mười hai món, nhân lên năm bàn, đúng là một "công trình" khổng lồ nhưng tràn đầy tình thương.
Ở bàn tiệc chính, cha và vị trí trung tâm, Mạt Mạt và Liên Thanh Bách cùng các em lượt vây quanh. Bàn hội tụ đủ mười hai lớn trong nhà. Năm nay là năm gia đình đông đủ nhất, ngay cả Thanh Xuyên vốn là "thần long thấy thấy đuôi" cũng kịp trở về.
Ngồi bên cạnh , Mạt Mạt là cảm khái nhiều nhất. Bà trở về từ quá khứ, dùng đôi tay và trái tim để đổi vận mệnh của cả gia đình. Các trai và em trai đều nghỉ hưu, con cháu đầy đàn, thành đạt; cha vẫn còn sống khỏe mạnh để chứng kiến cảnh "tứ đại đồng đường".
Mạt Mạt cảm thấy hề sống hoài phí kiếp , bà xứng đáng với cơ hội từ đầu. Tửu lượng của bà vốn khá, nhưng tối nay bà say – một cơn say cam tâm tình nguyện và đầy hạnh phúc. Cũng may Mạt Mạt khi say năng lảm nhảm, bà chỉ lặng lẽ đó, và ngây ngô.
Cha và tóc bạc trắng như sương, tiếng con cháu đùa rượt đuổi , những nếp nhăn mặt họ dường như càng sâu thêm vì nụ mãn nguyện.
Sau bữa tối, các bà chồng như Mạt Mạt cần động tay việc gì nữa, thứ con dâu thu dọn chu tất. Các bà chỉ việc sưởi ấm, xem bọn trẻ đốt pháo hoa rực rỡ ngoài sân. Đêm đó, Mạt Mạt chụp nhiều ảnh, hận thể dùng sạch hết mấy cuộn phim để lưu giữ từng khoảnh khắc .
Liên Thanh Bách bảo: "Sau còn nhiều dịp đoàn viên mà, em đừng chụp nữa, nghỉ ngơi chút ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-co-nhan-duyen-injc/chuong-985-hen-nhau-khong-gap-khong-ve.html.]
Trang Triều Dương kéo rể , mỉm : "Mạt Mạt đang vui, cứ để cô chụp , kỷ niệm mà."
Liên Thanh Bách gì thêm, ông cũng nhận hôm nay em gái thực sự đang sống trong những giây phút hạnh phúc nhất cuộc đời. Ông kéo Trang Triều Dương uống cho tỉnh rượu. Cả nhà cùng thức đón giao thừa trong tiếng rộn rã. Khi rượu tan, mười hai giờ đêm, mới lượt về phòng nghỉ ngơi.
Mạt Mạt tựa đầu l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của Trang Triều Dương, thủ thỉ: "Em còn gì hối tiếc nữa . Giờ bắt em c.h.ế.t, em cũng thấy mãn nguyện."
Trang Triều Dương cau mày, vẻ vui: "Nói gì xui xẻo thế, em còn sống thọ trăm tuổi với chứ! Đừng nhắc đến từ đó trong ngày vui ."
Mạt Mạt vội lấy tay bịt miệng , hối : "Em lỡ lời, lỡ lời thôi. Chúng đều nỗ lực sống thật , sống thọ trăm tuổi để còn chắt trai đời nữa chứ. Em ở bên , cùng bạc đầu. Triều Dương, em với nhỉ? May mắn lớn nhất trong hai kiếp của em chính là gặp . Cảm ơn vì tất cả."
Trang Triều Dương ôm c.h.ặ.t lấy Mạt Mạt lòng: "Bà già của , mới là cảm ơn em. Không em, cuộc đời sẽ cô độc bao. Chúng là trời sinh một đôi, là nhân duyên thiên định. Mối duyên dù hai kiếp vẫn là đủ, hy vọng chúng sẽ bên đời đời kiếp kiếp."
Mạt Mạt khẽ nhếch môi, tựa sát vai ông: "Vâng, nhân duyên đời đời kiếp kiếp. Em chỉ vợ của , và cũng chỉ thể là chồng của một em thôi."
Hạ Chí
"Anh chỉ là chồng của em, em cũng chỉ mãi là vợ của ."
Hai tâm hồn đồng điệu ôm c.h.ặ.t lấy giữa đêm đông, lắng nhịp tim của đối phương như đang kể một bản tình ca nồng cháy. Tình yêu thấm sâu m.á.u thịt, trải qua bao sóng gió và thời gian, gì thể chia lìa.
Ánh đèn ấm áp soi sáng đôi tình nhân già đang ôm . Trong gian m.ô.n.g lung , họ như hòa một, bền c.h.ặ.t gì cắt đứt nổi sợi dây tơ hồng. Ánh đèn lấp lánh như đang gửi lời chúc phúc vĩnh cửu cho họ: Bách niên giai lão, đời đời kiếp kiếp chẳng rời xa.
Lời tác giả:
Bộ truyện đến đây là văn kết! Tác phẩm mới Thập niên 90 tươi phát hành, hoan nghênh các bạn đón .
Tam Dương thực sự luyến tiếc, nhưng cuộc vui nào cũng đến lúc tàn. Hôm nay câu chuyện về những năm 60 chính thức khép , cảm thấy vô cùng hạnh phúc sự ủng hộ và yêu mến của các bạn. Chính các bạn giúp bộ truyện đạt thành tích như ngày hôm nay.
Cảm ơn các bạn đồng hành cùng Tam Dương suốt một năm qua. Theo bước chân của "Nhân Duyên", chúng cùng vui, cùng buồn. Tam Dương vinh dự khi các bạn đoạn đường . Tuy Tam Dương giỏi diễn đạt giao tiếp, nhưng vẫn luôn ở đây. Cảm ơn các bạn, chân thành cảm ơn! Sau , sẽ nỗ lực hơn nữa để nên những câu chuyện hơn. Hy vọng lúc đó vẫn sẽ nhận sự đồng hành của các bạn.
Hẹn gặp về! Một nữa cảm ơn tất cả !
HẾT
Lời của eidtor: Bộ Thập niên 90 tươi nhà cũng đang edit đóa nha, mn hãy ghé xem thử nha! Cuối cùng thì bộ truyện THẬP NIÊN 60: CÓ NHÂN DUYÊN với 985 Chương và hơn 1,7 triệu chữ cũng khép ! Mn nhận xét gì, trong quá trình thấy gì thì cứ cmt góp ý, sẽ cố gắng chỉnh sửa để mang đến cho mn trải nghiệm nhất. Cảm ơn mn, chúc nhảy hố nào hợp gu hố đó nè!!!