Thập Niên 60: Có Nhân Duyên - Chương 734: Người giúp việc mới

Cập nhật lúc: 2026-03-04 18:08:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chcq53I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trang Triều Dương đáp qua điện thoại: "Người đáng tin cậy, trực tiếp gặp qua . Chị là vợ của một đại đội trưởng quyền , nhà cũng ngay gần đây thôi, tính tình ."

Nghe , Mạt Mạt yên tâm. Trang Triều Dương vốn dĩ tinh tường hơn cô nhiều, một khi xem xét kỹ lưỡng thì đó tuyệt đối vấn đề gì. Hai vợ chồng trò chuyện thêm một lúc về các con mới lưu luyến cúp máy. Ngày mai là Chủ nhật, dù nghỉ phép nhưng Trang Triều Dương vẫn tranh thủ ghé về nhà để đưa giúp việc đến cho cô.

Sáng sớm hôm , Mạt Mạt dậy thật sớm để dọn dẹp nhà cửa sơ qua. Nói thật, từ khi lên lãnh đạo, cô chẳng mấy khi tan đúng giờ. Dù thời đại khái niệm "tăng ca" phổ biến, nhưng ở vị trí đầu thì nhất định nỗ lực hơn nhân viên. Sau một tuần bận rộn sớm về muộn, nhà cửa trông chút "thê t.h.ả.m". Mạt Mạt vốn là ưa sạch sẽ, nhưng vì công việc quá tải, thêm mấy con trai nghịch ngợm nên cô dọn xong đầu , đầu bừa bộn như cũ.

Mạt Mạt đem đống đồ bẩn chất đầy một chậu lớn. Ở phương Nam điểm bất tiện là thời tiết quá nóng, mồ hôi đổ mỗi ngày nên đồ liên tục, như ở phương Bắc thể để hai ngày mới . Nhà đông con nên lượng quần áo tích tụ một tuần là con hề nhỏ. Nơi duy nhất cô luôn giữ sạch bong chính là bếp và nhà vệ sinh, vì sử dụng thường xuyên nên dù mệt đến cô cũng ráng lau dọn.

Dọn dẹp xong xuôi thì bảy giờ rưỡi, cô đưa đám trẻ ăn sáng, loay hoay một hồi hơn tám giờ. Tuần Tùng Nhân doanh trại mà chạy chơi với Dương Lâm từ sớm. Trong nhà chỉ còn mấy đứa nhỏ. An An vốn tĩnh lặng, nhưng Mễ Mễ hoạt bát, chỉ loáng cả đám rủ sân chơi, bỏ Mạt Mạt một trong căn nhà yên tĩnh.

Hạ Chí

Định bụng lau nốt cửa sổ và sàn phòng khách, nhưng xuống sô pha là cô chẳng cử động nữa. Sau một tuần việc căng thẳng, cô chỉ ngủ nướng một giấc cho thỏa thuê. Đang lúc thiu thiu nhắm mắt dưỡng thần, Tiết Nhã bế con sang chơi. Mạt Mạt vội dậy đón tiếp: "Chị dâu, mau ạ."

Tiết Nhã cô, ái ngại : "Trông sắc mặt cô lắm, mệt lắm ?"

Mạt Mạt hiền: "Cũng tạm chị ạ, chắc đợi một thời gian cho quen việc là thôi. Chị sang tìm chuyện gì ?"

Thấy Mạt Mạt lộ rõ vẻ mệt mỏi, Tiết Nhã cũng vòng vo: "Chuyện là thế , hai đứa Đại Song, Tiểu Song nhà học hành cứ lẹt đẹt cuối bảng, lo quá. định tìm thầy dạy kèm nhưng giờ chẳng ai gia sư cả. Dương Lâm Mễ Mễ và Thất Cân đều do An An dạy cả, nên hỏi xem khi tan học, cô thể cho hai đứa nhà sang đây bài tập cùng, nhờ An An hướng dẫn thêm ?"

Mạt Mạt cứ ngỡ chuyện gì to tát, liền vui vẻ đáp: "Đương nhiên là chứ ạ. Sau bài nào khó, chị cứ bảo hai đứa sang hỏi An An. Thằng bé kiên nhẫn, học lực cũng vững, trẻ con dạy đôi khi dễ tiếp thu hơn."

Tiết Nhã thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì phiền An An quá." Bà nán lâu vì sợ quấy rầy Mạt Mạt nghỉ ngơi nên bế cháu về.

Mạt Mạt ngáp dài một cái, đồng hồ thầm nghĩ Trang Triều Dương mấy giờ mới về. Cô lúc chỉ leo lên giường đ.á.n.h một giấc cho đời. Nghĩ là , cô khóa cửa cẩn thận lên lầu ngủ luôn, dù Trang Triều Dương cũng chìa khóa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-co-nhan-duyen-injc/chuong-734-nguoi-giup-viec-moi.html.]

Đến khi Mạt Mạt tỉnh dậy thì trời mười giờ rưỡi. Lúc xuống lầu, cô thấy Trang Triều Dương về, đối diện sô pha là một phụ nữ tầm bốn mươi lăm tuổi. Thấy Mạt Mạt xuống, phụ nữ ngẩng đầu bỗng đỏ bừng mặt, rụt rè đ.á.n.h giá hai vợ chồng với đôi mắt mở to đầy ngạc nhiên.

Mạt Mạt chớp mắt, hiểu gì khiến sợ hãi như , liền sang chồng đầy nghi hoặc. Khóe miệng Trang Triều Dương đang mím c.h.ặ.t, sống chung nhiều năm, cô đang chút vui. Cô xuống cạnh , ngón tay theo thói quen khều nhẹ tay áo chồng. Cô chợt hiểu phụ nữ sửng sốt — lẽ vì trông cô quá trẻ trung so với tuổi thật.

Trang Triều Dương liếc bàn tay của vợ, đường nét khuôn mặt mới dịu đôi chút. Anh bắt đầu giới thiệu: "Đây là Chị Tôn. Chị Tôn, còn đây là vợ , Liên Mạt Mạt."

Mạt Mạt ở nhà ăn mặc tùy ý, chỉ diện một chiếc váy dài, tóc xõa tự nhiên. Vì ngủ dậy nên ngũ quan của cô trông mềm mại, dịu dàng: "Chào chị dâu ạ."

Chị Tôn đỏ mặt, lúng túng xoa tay. Vợ của thủ trưởng quá, chẳng trách thủ trưởng cưới vợ trẻ trung thế . Bà đáp lời một cách rụt rè: "Chào... chào cô ạ."

Trong lúc Chị Tôn đ.á.n.h giá Mạt Mạt, cô cũng thầm quan sát bà. Gấu áo của Chị Tôn tuy bạc màu nhưng sạch sẽ, mùi xà phòng thoang thoảng chứng tỏ bà là ngăn nắp. Các khớp xương thô to, đôi tay vết chai cho thấy đây là chăm , thạo việc. Qua cách chào hỏi, Mạt Mạt nhận thấy đây là thật thà, đôn hậu.

Trang Triều Dương nắm lấy bàn tay đang nghịch ngợm của vợ, siết nhẹ trong lòng bàn tay . Đã gần hai tuần gặp, nhớ cô vô cùng. Mạt Mạt đỏ bừng tai, thấy Chị Tôn để ý liền cấu nhẹ lòng bàn tay một cái như mèo cào.

Mạt Mạt hỏi chuyện: "Chị dâu, nhà mấy ạ? Chị thế thì việc nhà sắp xếp ?"

Chị Tôn nhẩm những gì chồng dặn đáp: "Nhà sáu miệng ăn. Con trai cả lấy vợ nên con dâu lớn sẽ lo việc nhà. Hai đứa nhỏ còn vẫn đang tuổi học, còn một đứa con trai nữa đang thuê phố."

Nói xong, bà thở phào. Chồng bà sắp chuyển ngành, kinh tế gia đình sắp tới sẽ khó khăn nên bà trân trọng cơ hội việc cho gia đình thủ trưởng. Mạt Mạt hỏi thêm vài câu về chuyện thường nhật và nhận thấy Chị Tôn đối xử với con dâu , tư tưởng trọng nam khinh nữ. Điều khiến Mạt Mạt vô cùng hài lòng.

Mọi chuyện thỏa, Mạt Mạt mỉm : "Vậy phiền chị dâu , từ nay việc nhà nhờ cả chị."

 

Loading...