Thập Niên 60: Có Nhân Duyên - Chương 679: Hỏi thăm

Cập nhật lúc: 2026-03-04 18:07:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pZHdlU6TQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trang Triều Dương chằm chằm tấm áp-phích, ánh mắt khựng trong giây lát. Người phụ nữ trong tấm hình đó chính là Tôn Nhuỵ.

Mạt Mạt cũng tiến lên một bước để cho rõ. Tôn Nhuỵ quả thực vẫn tiếp tục dấn con đường diễn xuất. Cô cứ ngỡ cô sẽ chọn cuộc sống yên phận ở nước ngoài, ngờ sang tận thành phố G để phát triển sự nghiệp.

Trang Triều Dương khẽ nhắc nhở: "Phim sắp bắt đầu , chúng thôi em!"

Mạt Mạt giật tỉnh táo : "À, ạ."

Bộ phim thuộc thể loại giang hồ, xoay quanh những ân oán tình thù với cốt truyện khá mạch lạc. Ở thời đại , kịch bản thường tập trung đất diễn cho nam chính, nhưng Tôn Nhuỵ trong vai nữ chính những điểm sáng ấn tượng. uổng công cô rèn luyện kỹ thuật diễn từ nhỏ — một thứ kỹ thuật diễn "giả tạo" đến mức nhuần nhuyễn, tựa như vẻ qua chỉnh sửa thẩm mỹ .

Mạt Mạt chú ý đến tên đạo diễn hiện lên lúc kết thúc phim; đó là một vị đạo diễn cực kỳ nổi tiếng ở đời . Tôn Nhuỵ từng đóng phim điện ảnh và tiếp tục gặt hái thành công, xem thực sự hợp với con đường . Chỉ đáng tiếc là cát-xê diễn viên thời bấy giờ thấp đến t.h.ả.m hại, hơn nữa ngành công nghiệp điện ảnh ở thành phố G hỗn loạn, định như ở nội địa.

 

Ngày hôm , Trang Triều Dương trở đơn vị. Mạt Mạt dắt theo Tùng Nhân chuẩn hàng Tết để đem biếu tặng.

Càng gần đến năm mới, đường phố càng đông đúc, tấp nập. Các tiểu thương tươi như hoa, mỗi ngày đều tất bật chạy đôn chạy đáo nhập thêm hàng hóa. Mạt Mạt liệt kê một danh sách dài các thứ cần mua. Mỗi gia đình trong đại viện cô chuẩn một phần quà khác , mất cả ngày trời mới sắm sửa đầy đủ.

Vừa về đến nhà, còn kịp sắp xếp đồ đạc thì Vương Thanh sang chơi, hai tay xách lỉnh kỉnh đồ đạc: "Mau đây đỡ chị một tay với nào!"

Mạt Mạt qua thấy các túi đều đầy ắp, mỗi con vịt sốt tương đều bọc cẩn thận bằng giấy da bò. Cô đếm kỹ nhưng mỗi túi ít nhất cũng năm con: "Chị dâu, chị mang sang nhiều vịt sốt thế , tốn kém quá ạ."

Vương Thanh xua tay : "Tốn kém gì , chị còn đang thấy ít đây . Ba túi là vịt sốt, còn hai túi là các món khác từ vịt, đều là đồ nhà tự cả, em đừng chê nhé."

Mạt Mạt thấy ngại quá liền từ chối: "Chị dâu ơi, mỗi con vịt giá những năm đồng, chỗ cũng là một khoản lớn , chị mang về bớt ạ."

Vương Thanh nhẹ: "Chúng đều là nhà cả mà. Giá gốc bao nhiêu chẳng lẽ em , thì nhiều thế thôi chứ đáng bao nhiêu tiền , em cứ nhận cho chị vui."

Mạt Mạt vốn định sang chỗ Vương Thanh đặt thêm một ít, giờ xem cần nữa . Cô thầm tính toán phần quà đáp lễ vui vẻ : "Dạ , em xin nhận tấm lòng của chị ạ."

Vương Thanh lúc mới tươi tỉnh hẳn lên. Mạt Mạt hỏi thăm thêm: "Chị dâu, hôm nay chị về sớm , mở cửa tiệm nữa ạ?"

Vương Thanh đáp: "Chiều nay chị đóng cửa , cho nghỉ Tết luôn em ạ."

Mạt Mạt ngạc nhiên: "Ơ, cuối năm đang là lúc bán chạy nhất mà chị, chị nghỉ sớm thế?"

Vương Thanh giải thích: "Không mở nữa em ơi. Hai ngày nay chị chẳng thu mua thêm con vịt nào nữa cả. Sẵn tiện mấy tháng qua cũng bận rộn , nên chị cho nghỉ ngơi để đón một cái Tết t.ử tế."

Mạt Mạt thầm kinh ngạc. Vì nhiều chiến sĩ xuất ngũ chăn nuôi vịt với lượng lớn, mà giờ đến vịt cũng còn để thu mua, đủ thấy món vịt sốt tương đang "đắt hàng" đến mức nào. Nhìn dáng vẻ tự tin của Vương Thanh, Mạt Mạt chắc chị kiếm một khoản nhỏ.

Hôm nay Vương Thanh sang cũng là tâm sự với Mạt Mạt, chị bùi ngùi: "Cả nhà chị đều cảm ơn đề nghị của em năm đó, nếu thì cuộc sống sung túc như hiện tại."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-co-nhan-duyen-injc/chuong-679-hoi-tham.html.]

Mạt Mạt đỏ mặt: "Chị dâu, nào gặp chị cũng . Da mặt em tuy dày thật đấy nhưng mãi cũng thấy ngại lắm. Sau chị đừng thế nữa nhé, nếu em chẳng dám để chị nhà nữa ."

Vương Thanh thực sự ơn Mạt Mạt. Tiệm của chị vốn bỏ vốn ít nhưng thu lời lớn, nhất là từ khi đông, việc buôn bán càng phát đạt hơn. Doanh thu riêng tháng mười hai lên đến bốn mươi nghìn đồng, trừ hết chi phí thì lãi ròng hơn hai mươi nghìn, ngang ngửa với thu nhập của cả một nhà máy. Giờ thì cả bên nội lẫn bên ngoại đều khấm khá, cuộc sống viên mãn.

Vương Thanh bảo: "Được , chị nữa, tuyệt đối nhắc nữa."

 

Sau khi tiễn Vương Thanh về, Tùng Nhân bắt đầu đếm quà: "Mẹ ơi, tổng cộng mười tám con vịt sốt tương ạ."

Mạt Mạt bắt đầu tính toán chia chỗ vịt . Nhà nuôi chắc chắn là đặt . Trong đại viện thì chị dâu Vương Thanh chắc chắn sẽ dùng vịt sốt quà biếu, nên nếu cô tặng tiếp thì . Cuối cùng cô nghĩ đến Thẩm Triết, vặn ngày mai công ty tiệc tất niên, cô sẽ gửi một nửa cho Thẩm Triết mang về nhà. Số còn , cô chia cho Trang Triều Dương một nửa mang đơn vị, phần còn thì để cả gia đình cùng ăn.

Tiệc tất niên của công ty Thẩm Triết tổ chức ngay tại trụ sở. Ở thời đại , buổi tiệc nhiều chương trình văn nghệ như đời mà chủ yếu là phần tổng kết và phát biểu kéo dài suốt cả buổi sáng. Mạt Mạt thuộc diện nghỉ sớm, hôm nay bộ phận của cô cũng phát biểu gì, chỉ đến tham dự cho đủ mặt.

Đến tận trưa buổi họp mới kết thúc. Thẩm Triết vốn là một ông chủ rộng rãi nên tiền thưởng cuối năm bao giờ cũng hậu hĩnh. Mạt Mạt là cuối cùng nhận bao lì xì, một xấp dày cộp cỡ gần một nghìn đồng. Còn về phúc lợi công ty thì là trái cây và hải sản tươi sống. Cô thốt lên: "Thẩm tổng đúng là hào phóng thật đấy."

Thẩm Triết : "Vì là một ông chủ mà. , chiều nay về thủ đô luôn. Hàng Tết gửi ở quầy lễ tân công ty, ghé nhà em nữa , em tự mang về nhé!"

Mạt Mạt đáp: "Em cũng mang đến cho chín con vịt sốt đây, mang về biếu gia đình nhé!"

Mạt Mạt xuống lầu, thấy đống quà Tết Thẩm Triết tặng mà khỏi choáng váng. Anh mua sắm hào phóng, là quần áo, túi xách hàng ngoại và cả đồ chơi cho bọn trẻ.

Vừa định lên xe để về thì Kỳ Kỳ đột nhiên chặn đầu xe của Mạt Mạt : "Trang phu nhân, mấy câu hỏi cô."

Mạt Mạt liếc vị trí Kỳ Kỳ đang — chắn ngay mũi xe. Cô mím môi, : "Cô thể hỏi, nhưng hứa là sẽ trả lời ."

Kỳ Kỳ khựng , nhếch mép: "Được, câu hỏi thứ nhất: Trang phu nhân, Kỳ Dung bạn gái của là bạn của cô, đúng ?"

Mạt Mạt thầm thở dài trong lòng. Kỳ Dung khá thật đấy, dám lôi cô tấm khiên chắn cho . Thảo nào cứ thề thốt chắc nịch là sẽ bảo vệ Từ Lỵ! Nói thật, Mạt Mạt hề thích cách của Kỳ Dung chút nào.

Kỳ Dung là kẻ tâm tư cực kỳ sâu hiểm, bất kỳ ai cũng thể đem lợi dụng. Có lẽ do những trải nghiệm mấy vui vẻ hồi nhỏ hình thành nên tính cách , nhưng Mạt Mạt vẫn thể tán thành nổi cái bản chất u ám trong xương tủy của . Có lẽ để tâm đến Từ Lỵ vì cô giống như ánh mặt trời — thứ rạng rỡ mà luôn khao khát để chiếu sáng những góc khuất trong tâm hồn .

Kỳ Kỳ vẫn luôn quan sát thần sắc của Mạt Mạt. Thực tế cô mới chính là đang bực bội nhất. Vốn dĩ cô ẩn mỹ và chẳng coi gã trai con hoang gì, nhưng cuối cùng thất thế tay Kỳ Dung. Hiện giờ Phạm Đông đang đề phòng cô c.h.ặ.t, cô những thủ đoạn mờ ám nên dám rời vì sợ trả thù, cũng sợ chính cha ruột sẽ từ bỏ .

Tình thế khó khăn đều do một tay Kỳ Dung gây . Cũng may, cuối cùng cha cô cũng tỉnh ngộ và bắt đầu cảnh giác với Kỳ Dung. Nghe tin Kỳ Dung bạn gái, ông đương nhiên nắm thóp cô gái đó trong tay. ngờ, kịp để họ điều tra, Kỳ Dung thản nhiên công khai yêu, còn đặc biệt nhấn mạnh rằng Liên Mạt Mạt và Từ Lỵ là bạn , đến mức Liên Mạt Mạt từng mặt bảo vệ Từ Lỵ.

 

Hạ Chí

 

Loading...