Thập Niên 60: Có Nhân Duyên - Chương 496: Xe hơi nhỏ
Cập nhật lúc: 2026-03-04 18:03:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/900Chcq53I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trang Triều Dương xuống liền hỏi: "Chị chuyện gì thế ạ?"
Trang Triêu Lộ đáp: "Nhà họ Kỳ cô con gái vẫn kết hôn, tuổi tác kém Khởi Hàng hai tuổi. Hôm nay nhà họ Kỳ tìm đến chị, ý tứ trong lời ngoài lời là kết với nhà ."
Trang Triều Dương hừ lạnh một tiếng: "Em thấy chắc chắn là kẻ bày mưu tính kế cho nhà họ Kỳ !"
Trang Triêu Lộ gật đầu: " là thế thật. Hôm nhà họ Kỳ rời , chị rõ ràng , từ nay về nhà họ Kỳ và nhà chẳng còn bất cứ quan hệ gì nữa."
Trang Triều Dương lập tức đoán kẻ là ai: "Tâm tư của Phạm Đông cũng nhỏ !"
Trang Triêu Lộ day day trán: "Ừm, thế nên nhà cứ tránh xa họ là nhất. Chị đến đây chỉ để nhắc nhở em một tiếng, chị thông thì chừng nhà họ Kỳ tìm đến chỗ em đấy."
"Họ tìm thấy em . Chỉ cần chúng xác định rõ thái độ là ."
Trang Triều Lộ dậy: "Ừ, trong lòng em tính toán là , chị về đây."
"Vâng, để em tiễn chị."
Trang Triều Dương tiễn chị gái về. Mạt Mạt cuộn tròn ghế sô pha thầm nghĩ, Phạm Đông gián tiếp móc nối quan hệ với em Trang Triều Dương, nhưng ngờ rằng mối quan hệ giữa với nhà họ Kỳ hai chị em Trang Triều Dương thấu từ lâu.
Một tuần mới bắt đầu. Bước tháng sáu, thời tiết ở thủ đô trở nên oi bức lạ thường. Mấy trận mưa nhỏ trút xuống cũng chẳng dịu bớt cái nóng, hễ bước ngoài một chuyến là mồ hôi đầm đìa cả .
Mạt Mạt trải qua tuần khá vất vả. Cô thể xe buýt nữa, hễ cứ lên xe là thấy buồn nôn. Mấy ngày đầu còn đỡ, nhưng mấy ngày đó, chỉ cần ngửi thấy mùi xe buýt là Mạt Mạt nôn thốc nôn tháo, ngợm rã rời, vô cùng khó chịu.
Cả tuần cô chẳng lên lớp bao nhiêu buổi. Khi Trang Triều Dương chuyện, xót vợ đến thắt cả lòng. Vì thể về nhà ngay, gọi điện thoại về bảo: "Mạt Mạt ơi, tiền nhà tích góp để cũng chẳng sinh lời, mua xe em. Vân Kiến chẳng lái xe , để lái xe đưa em học cho thuận tiện. Sau khi bụng em to rõ hơn, bằng xe riêng cũng an hơn chút."
Mạt Mạt mà lòng cũng lung lay. Cô vốn lái xe, kiếp chỉ bên đường những chiếc xe vun v.út lướt qua. Lúc đó cô chẳng tiền học lái, cũng chẳng bạn bè, vì ngày nào cũng đầu tắt mặt tối với công việc.
Trang Triều Dương cảm nhận sự do dự của vợ, liền bồi thêm: "Mua em, nhà thiếu tiền mua một chiếc xe ."
Mạt Mạt quyết định: "Anh thuyết phục em đấy. Mua, mua một chiếc! Để Vân Kiến lái , đó từ từ dạy em."
Trang Triều Dương khẽ nhếch môi: "Chẳng cần Vân Kiến , đợi về dạy em. Giao em cho Vân Kiến dạy chẳng yên tâm chút nào. Vân Kiến mới học lái với Thẩm Triết thôi, tay lái còn non lắm, đây mới là 'tài xế già' thực thụ."
Mạt Mạt thầm trêu chọc trong lòng, đúng là "tài xế già" thật .
Mạt Mạt quyết, cô liền gọi điện cho Thẩm Triết. Về khoản mua xe thì Thẩm Triết đúng là dân trong nghề. Anh hào hứng: "Em cứ yên tâm giao cho , ngày mai xe sẽ mặt tại cửa!"
Mạt Mạt đáp: "Em cảm ơn nhé."
"Cảm ơn gì chứ, đừng khách sáo. Thật lòng mà , nhà em đáng lẽ nên mua xe từ lâu , xe thuận tiện hơn bao nhiêu."
Sau khi cảm ơn Thẩm Triết một nữa, Mạt Mạt về nhà thông báo tin mừng với lũ trẻ. Cậu nhóc Tùng Nhân phấn khích đến mức nhảy tưng tưng ghế sô pha. Mạt Mạt quát nhẹ: "Xuống ngay cho , ngã đấy thì ?"
Tùng Nhân ngoan ngoãn nhảy xuống: "Mẹ ơi, nhà sắp xe nhỏ thật ạ?"
Mạt Mạt : "Tất nhiên ."
"Tuyệt quá, nhà cũng xe !"
Tùng Nhân vui mừng để khoe khoang, mà nhóc vui vì những chiếc xe đồ chơi trong tay cuối cùng cũng biến thành xe thật to đùng.
Vân Kiến mở lời: "Chị ơi, nhà lắp luôn đường dây điện thoại chị? Mỗi gọi điện chạy ngoài phiền quá, lắp ở nhà cho tiện."
Mạt Mạt ngẫm nghĩ thấy cũng đúng, liền chốt luôn: "Được, hôm nay giải quyết một thể, cuối tuần sẽ lắp điện thoại."
An An lúc mới thực sự vui vẻ. Cậu bé mấy hứng thú với xe , nhưng hào hứng vì: "Mẹ ơi, thế là con thể dùng điện thoại gọi cho cha đúng ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-co-nhan-duyen-injc/chuong-496-xe-hoi-nho.html.]
Mạt Mạt gật đầu: " thế."
An An reo lên: "Hay quá!"
Nhìn lũ trẻ vui sướng, lòng Mạt Mạt cũng rộn ràng hẳn lên. Cô đồng hồ: "Đã tám giờ , mai thứ Hai các con còn học, mau ngủ ."
Đợi lũ trẻ ngủ hết, Mạt Mạt mới về phòng nghỉ ngơi.
Sáng sớm thứ Hai, Mạt Mạt đ.á.n.h thức bởi tiếng còi xe. Đứng từ ban công xuống, cô thấy Vân Kiến đang lái thử xe, chạy quanh lầu hai vòng . Mạt Mạt đồng hồ, mới sáu giờ, thảo nào ngủ say thế.
Mạt Mạt ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức, bàn chuẩn sẵn bữa sáng, qua là do Vân Kiến . Cô thấy lũ trẻ , chắc mẩm chúng nó đang ở hết trong xe .
Mạt Mạt quần áo vệ sinh cá nhân. Lúc cô ngoài thì lũ trẻ lên lầu, đứa nào đứa nấy líu lo cực kỳ hưng phấn.
Tùng Nhân reo lên: "Mẹ ơi, xe xịn lắm ạ!"
Mạt Mạt múc cháo cho Tùng Nhân: "Xịn gì thì xịn, mau ăn sáng kẻo muộn học bây giờ."
Tùng Nhân ngoan ngoãn xuống nhận bát cháo: "Con cảm ơn ."
Vân Kiến xuống bảo: "Anh Thẩm Triết kịp chuyến tàu nên đến từ sớm. Em thấy chị mệt quá nên nỡ gọi chị dậy."
"Thẩm Triết phương Nam em?"
Vân Kiến đáp: "Vâng, lô hàng thứ hai về nên sang đó kiểm tra."
Mạt Mạt hỏi: "Chị thấy em lái thử xe, chiếc xe mới thế nào?"
Nhắc đến xe, Vân Kiến vốn cũng là mê xe nên mắt sáng rực lên: "Chiếc là đời mới nhất, vài cải tiến nên hiệu suất hơn hẳn, chỉ điều đắt một chút, hơn hai mươi ngàn tệ lận."
Mạt Mạt mà giật , đúng là đắt thật. Hơn hai mươi ngàn tệ ở thời đại đúng là con trời. Thời mà lái xe nhỏ đường thì còn oai hơn cả lái Rolls-Royce ở đời !
Mạt Mạt : "Thẩm Triết , đợi về chị sẽ gửi tiền ."
Hạ Chí
Vân Kiến gật đầu: "Vâng chị."
Việc nhà Mạt Mạt xe nhỏ gây xôn xao cả đại viện. Xe đời mới, giá cả chẳng hề rẻ chút nào. Phạm Đông mua một chiếc xe cũ mà đại viện bàn tán xôn xao suốt bao lâu nay, huống chi là xe mới tinh của Mạt Mạt. Có bắt đầu sinh nghi, lương của Trang Triều Dương cao, mà mua nổi cơ chứ?
Trang Triêu Lộ ghét nhất là hạng ghen ăn tức ở, liền thẳng thừng: "Nhà họ Trang chúng đồ đạc chẳng thiếu, tất cả đều là của Triều Dương cả đấy. Mua một chiếc xe thì thấm tháp gì?"
Cả đại viện ai cũng của hồi môn của Trang Triêu Lộ hậu hĩnh, mà Trang Triều Dương và Trang Triêu Lộ là chị em ruột, nên chuyện nhà Trang Triều Dương mua nổi xe cũng chẳng gì lạ.
Mấy chuyện thị phi trong đại viện Mạt Mạt chẳng hề , mãi đến tối về Trang Triêu Lộ kể cô mới .
Trang Triêu Lộ hỏi: "Các em lái xe đến trường chắc cũng gây xôn xao lắm nhỉ?"
Mạt Mạt lắc đầu: "Cũng hẳn chị. Ở trường mua xe cũng ít, tụi em lái xe cũng gây chấn động gì mấy."
Mạt Mạt thật lòng. Quanh Hướng Hoa ít , những kẻ ít nhiều đều kiếm tiền, mà đàn ông thì ai chẳng mê xe, nên xe cũ trong trường khá nhiều, xe mới cũng . Khi nhà Mạt Mạt lái xe đến trường, chỉ liếc một cái bình thản đón nhận. Dù nhà Mạt Mạt là nơi khiến Hướng Hoa điêu bao phen, chuyện mua chiếc xe đối với họ đúng là chẳng gì to tát!
Trang Triêu Lộ bật : "Xem trong đại viện còn kém bình tĩnh hơn cả ở trường em đấy."
Mạt Mạt : " là thế thật ạ."
Trong mắt Trang Triêu Lộ thoáng hiện lên vẻ tinh nghịch: "Nhà chị cũng đang chuẩn mua một chiếc đây."