Thập Niên 60: Có Nhân Duyên - Chương 37: Bức Thư Của Hướng Triều Dương!

Cập nhật lúc: 2026-03-04 17:53:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chh1FdB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Triệu Tuệ cạnh Mạt Mạt, cô hỏi: “Sao hai cái áo sơ mi? Một cái cho trai , cái còn là cho ai? Mau thú thật .”

Mạt Mạt bình thản trả lời: “Một cái cho trai, cái còn đương nhiên là cho ba tớ , còn thể là của ai nữa.”

Triệu Tuệ tuyệt nhiên tin: “Vậy để tớ xem xem của chú Liên nhé.”

“Cậu đang cầm cái áo của trai tớ đấy. Nếu đo của thì cứ thẳng, cần gì vòng vo như thế.”

Triệu Tuệ vội vã vứt chiếc áo sơ mi như thể bỏng tay: “Cậu bậy! Tớ thèm chấp với nữa!”

Mạt Mạt : “Giờ mà thẹn thùng thì muộn . Anh trai tớ sắp về đến nơi đấy.”

Triệu Tuệ giậm chân: “Cậu đáng ghét! Tớ thèm đếm xỉa đến nữa!”

Mạt Mạt thầm nghĩ: Không thèm chấp thì càng , kẻo phát hiện là quần áo cho Hướng Triều Dương, lúc đó lý cũng .

Nửa tiếng , Mạt Mạt may xong. Cô giũ chiếc áo sơ mi, gấp gọn đặt bọc vải. Quay sang Triệu Tuệ đang sách, cô : “Tớ đây, cảm ơn nhé.”

“Cậu với tớ mà còn cảm ơn gì! Hay để em trai tớ đưa về nha!”

“Không cần , Thanh Nhân chắc đợi sẵn ở ngoài . Cậu cũng đừng tiễn nữa, mau về nghỉ ngơi ! Thay tớ với dì một tiếng cảm ơn, tớ nhà nữa .”

“Được, cẩn thận một chút.”

Mạt Mạt xuống lầu, thấy bóng đen ánh đèn đường, cô liền chạy tới: “Đợi lâu ?”

“Mới đến thôi.”

“Á, Hướng Triều Dương, ? Hai đứa sinh đôi ?”

“Bọn chúng bài tập cho kịp, vặn việc gì nên chúng nhờ đến đưa cô về.”

Mạt Mạt mài răng: “Hai cái thằng nhóc tinh quái , giờ mà còn bài tập! Để xem xử lý bọn chúng thế nào!”

Hướng Triều Dương tự nhiên ho khan: “Con trai đều như cả. Qua cái tuổi là sẽ thôi. Cô quản quá c.h.ặ.t, bọn chúng ngược sẽ càng lời.”

“Nghe ý của , hình như nhiều kinh nghiệm lắm nha!”

Hướng Triều Dương hiếm khi : “Cũng tạm . Ba đứa cháu trai của cũng cỡ tuổi đó, nghịch suốt ngày. Vẫn là cháu gái ngoan ngoãn hơn, con trai da thịt quá cứng cáp .”

Mạt Mạt tò mò: “Thật ngờ cháu lớn như . Vậy chị chẳng là lớn hơn nhiều ?”

“Ừm, cũng thể chị nuôi lớn.”

Mạt Mạt chợt nhớ đến thế của Hướng Triều Dương, cô liền chuyển đề tài: “Xem thích con gái, sẽ trọng nam khinh nữ .”

Da mặt Hướng Triều Dương như lửa đốt, nóng ran, giống như đang cam đoan: “ tuyệt đối sẽ trọng nam khinh nữ, thích con gái nhất.”

Mạt Mạt nhịn thành tiếng: “Không ngờ một lạnh lùng như lúc đáng yêu như . Anh cần với , với vợ tương lai của .”

Ánh mắt Hướng Triều Dương thẳng mắt Mạt Mạt: “Cô thích con trai con gái?”

Ánh mắt của lộ sự trắng trợn, Mạt Mạt chằm chằm chút tự nhiên: “Con gái. Mấy nhóc trong nhà đủ nhiều .”

Hướng Triều Dương toe toét : “Thế thì .”

Mạt Mạt ngơ ngác: “Anh gì cơ?”

“Không gì. Trong bọc của cô đựng cái gì ?”

Mạt Mạt nữa. Cô định đợi Hướng Triều Dương mới đưa cho : “Không gì, áo sơ mi cho cả.”

Nụ mặt Hướng Triều Dương dần biến mất. Anh lặng lẽ theo Mạt Mạt, lên tiếng, trong lòng đang suy nghĩ gì.

Đột nhiên một con mèo phóng từ con đường phía , dọa Mạt Mạt giật nảy . Theo phản xạ, cô nắm c.h.ặ.t lấy tay Hướng Triều Dương.

Nửa ngày , cô mới hồn: “Làm sợ c.h.ế.t! sợ mèo nhất, nhất là buổi tối, một đôi mắt đáng sợ vô cùng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-co-nhan-duyen-injc/chuong-37-buc-thu-cua-huong-trieu-duong.html.]

Hướng Triều Dương chằm chằm tay , chút choáng váng: “Ừm, nhất là mèo đen.”

, đúng, mèo đen buổi tối đáng sợ nhất, chỉ lộ một đôi mắt. Hướng Triều Dương, sợ gì ?”

“Không sợ gì cả.”

“Anh lợi hại quá.”

Hai trò chuyện , thời gian trôi qua nhanh, chốc lát về đến nhà. Mạt Mạt đưa tay đẩy cửa, thì cơ thể cô cứng đờ . Cô dám tin cúi đầu xuống. Cô đang nắm tay Hướng Triều Dương ? Hơn nữa hình như nắm suốt cả đoạn đường?

Mạt Mạt cuống quýt rút tay , lưng : “Cái đó, , cái đó, là vì sợ hãi. , chính là vì sợ hãi.”

Mạt Mạt tựa như đang tự thuyết phục bản . Cô như lửa đốt m.ô.n.g, bỏ Hướng Triều Dương chạy nhà.

Hướng Triều Dương khúc khích, cuối cùng nhịn mà ha ha lớn. Cô nhóc còn chạy ? Không kịp .

Mạt Mạt hận thể bịt tai . Sao cô nắm tay Hướng Triều Dương cơ chứ? Chuyện hợp lý chút nào!

Sáng hôm , hốc mắt Mạt Mạt đều thâm quầng. Cả đêm cô ngủ bao nhiêu, đầu óc như đ.á.n.h nút thắt, cũng thể hiểu nổi vì tin tưởng Hướng Triều Dương đến ! Chuyện gì xảy thế ?

Mạt Mạt cũng nhắc đến chuyện học bẫy rập nữa. Cô đeo cặp sách cùng hai em sinh đôi đến trường.

Hai em trai sinh đôi trợn tròn mắt: “Chị, chị xin nghỉ hai ngày ?”

“À, chị học xong .”

“Tụi em gì cả. Chị, tụi em học với Triều Dương ? Chị giúp tụi em xin nghỉ .”

Hạ Chí

Đầu Mạt Mạt còn đang lơ mơ, cũng thật lòng : “Được.”

Hai em trai sinh đôi reo hò, vứt cặp sách: “Tốt quá !”

Mạt Mạt dắt tay em út cửa, lúc mới phản ứng . Cô bắt hai đứa sinh đôi, nhưng nghĩ đến việc đối mặt với Hướng Triều Dương, cô rén. Thôi , dù ngày mai Hướng Triều Dương cũng , cứ xem như cho hai bé nghỉ phép .

Giờ tan học, Mạt Mạt Liên Thu Hoa chặn . Cô hỏi: “Hướng Hoa hai ngày nay đến?”

Mạt Mạt: “... Cô hỏi ?”

Liên Thu Hoa mất kiên nhẫn: “Đừng giả vờ với . Cô nhất định . Mau cho !”

Mạt Mạt tức : “Cô lấy sự tự tin mà cho rằng sẽ cho cô? Cô thật sự nghĩ rằng những hành động nhỏ cô lưng, hề một chút nào ? Cô tránh , mà còn dám bước tới ư? Liên Thu Hoa, da mặt cô dày đến mức nào ?”

Ánh mắt Liên Thu Hoa né tránh: “Cô gì? hiểu. Xem . Coi như hỏi.”

Mạt Mạt cạn lời Liên Thu Hoa chạy . Xem Liên Thu Hoa nhắm Hướng Hoa . Hướng Hoa xứng với Liên Thu Hoa, Mạt Mạt chỉ nghĩ đến một thành ngữ: Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.

Buổi tối Mạt Mạt về nhà, bốn con thỏ rừng, hai con gà rừng, và mấy quả trứng gà rừng. Khá lắm, thảo nào ba buổi trưa về nhà.

Hướng Triều Dương : “Mấy thứ đủ ăn một tháng . Cô đừng một kiểm tra bẫy nữa, một cô gái thì quá nguy hiểm, cứ để Thanh Nhân và Thanh Nghĩa .”

Mạt Mạt dám thẳng mắt Hướng Triều Dương: “Ừm, nấu cơm đây.”

Vào đến bếp, cô thầm mắng vô dụng, giờ đối mặt với Hướng Triều Dương thấy tự nhiên thế !

Sau bữa tối, Hướng Triều Dương thu dọn đồ đạc. Mạt Mạt cửa phòng hai em trai sinh đôi, tới lui. Cuối cùng, cô cứng rắn gõ cửa bước .

“Đây là áo sơ mi cho . Cảm ơn bọc đồ của , và cả thịt mà thêm cho gia đình trong suốt thời gian qua. Coi như là quà cảm ơn.”

Mạt Mạt xong thì vứt chiếc áo sơ mi xuống chạy . Cô trở về phòng, giường, trùm chăn , tự phỉ nhổ bản : Quá vô dụng! Mày chạy cái gì chứ? Hướng Triều Dương còn thể ăn thịt mày ?

Sáng sớm hôm , Mạt Mạt tìm sách trong lớp học, từ trong cặp sách cô sờ một chiếc đồng hồ đeo tay. Vội vàng lấy xem, cô choáng váng. Chiếc đồng hồ nữ hiệu S, một chiếc giá một trăm hai mươi tệ! Mạt Mạt chằm chằm tờ giấy thư, đó ghi: “Mạt Mạt đích mở.”

Là chữ của Hướng Triều Dương. Tim Mạt Mạt thình thịch đập. Cô ấn ấn n.g.ự.c . Cô thế ?

 

Loading...