Thập Niên 60: Có Nhân Duyên - Chương 369: Phát run

Cập nhật lúc: 2026-03-04 18:01:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VfE696rhu

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mạt Mạt xòe tay, vẻ mặt bất lực: "Chuyện thì chịu thôi, cô hỏi Tôn Nhụy, hoặc là chờ bản tự nhớ . Mà cũng , cô thực sự một chút ấn tượng nào ?"

Bàng Linh lắc đầu: "Hoàn . Bác dâu bảo nên về quê một chuyến xem , cảnh cũ xưa giúp trí nhớ hồi phục. Hôm nay đến đây, ngoài việc rõ chân tướng, cũng hy vọng cô chuyển lời giúp tới Khởi Hành là sẽ vắng một thời gian. Anh đang tham gia huấn luyện kín nên liên lạc ."

"Được, cô cứ yên tâm mà !"

"Cảm ơn cô nhé, Mạt Mạt."

Mạt Mạt dần quen với cách xưng hô . Khởi Hành thì cứ nhất quyết đòi Bàng Linh gọi cô là "mợ út", nhưng Mạt Mạt trẻ trung như , Bàng Linh tài nào mở miệng nổi, cuối cùng đành gọi thẳng tên cho tự nhiên.

Bàng Linh về quê, nhà họ Phạm cũng bắt đầu im lặng tiếng. Họ đ.á.n.h giá thấp nhà họ Bàng, cũng đ.á.n.h giá thấp cả bản lĩnh của Bàng Linh, kết quả là nhận một vố bẽ mặt.

Trang Triều Lộ công tác về, chuyện liền tặc lưỡi: "Đáng tiếc thật đấy, nếu lúc đó chị nhà, nhất định mỉa mai Phạm Đại Bằng một trận trò mới thôi."

"Giờ ông đang rơi cảnh tiến thoái lưỡng nan . Lúc đầu thì hăm hở rùm beng cả đại viện vì tin chắc sẽ nhận con gái, kết quả là con chẳng thấy , nhà họ Bàng thì cấm cửa cho gặp. Đã bao nhiêu ngày trôi qua mà chẳng lấy một tiếng tăm gì, trong đại viện bắt đầu đồn thổi khó lắm."

"Đáng đời! Cứ tưởng ai cũng ngốc chắc. Lúc đầu còn rõ thực hư, giờ thì ai cũng vấn đề , để xem ông xuống đài thế nào cho êm ."

"Khó mà êm lắm. Em Phạm Đông cũng về quê , hình như là tìm Bàng Linh."

Trang Triều Lộ nhận định: "Linh T.ử lâu như về, chắc là nhớ điều gì ."

Mạt Mạt gật đầu: "Em cũng đoán thế, cô cũng một tuần còn gì."

Trang Triều Lộ mỉm : "Đợi Linh T.ử về là ngay thôi. Mau đây, xem chị mang quà gì về cho em ."

Trang Triều Lộ mở chiếc túi đất, lấy một nải chuối tiêu, lạp xưởng và mấy loại bánh ngọt. Mạt Mạt cầm nải chuối lên, lòng bồi hồi. Sống ở thời đại , đây là đầu tiên cô thấy chuối tiêu: "Ôi, chuối tiêu !"

Trang Triều Lộ gật đầu: " thế, công tác chị mới mở mang tầm mắt. Miền Nam phát triển nhanh kinh khủng, nhiều nơi sầm uất lắm, nhiều thứ còn chẳng cần dùng đến phiếu nữa."

Mạt Mạt đương nhiên rõ, từ năm trở , miền Nam sẽ bước thời kỳ bùng nổ. Cô bắt đầu thấy hào hứng, tương lai về cái tủ lạnh và tivi màu còn xa nữa .

Đến trung tuần tháng tám, Bàng Linh mới về. Lúc gặp , trông cô đen trông thấy nhưng ánh mắt thêm phần kiên định. Cô sang nhà Trang Triều Lộ mới ghé qua chỗ Mạt Mạt, tay còn ôm một quả dưa hấu lớn.

Hạ Chí

Mạt Mạt ngạc nhiên đón lấy: "Cô lấy dưa ở thế ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-co-nhan-duyen-injc/chuong-369-phat-run.html.]

Bàng Linh nhận chiếc khăn ướt từ tay An An, cảm ơn đáp: "Ở quê một hộ trồng dưa hấu trong sân, mua sạch luôn. Mang về mười quả, chia cho cô một quả ."

Mạt Mạt định bổ dưa luôn nhưng Bàng Linh cản : "Ở nhà còn, cô cứ để đó mà ăn dần."

Mạt Mạt , một d.a.o bổ xuống chia đôi quả dưa. Ruột dưa đỏ au, ngọt. Cô cắt một đĩa mang , nửa còn đem ngâm chậu nước lạnh. Mạt Mạt quan sát Bàng Linh khẳng định: "Cô khôi phục ký ức ?"

Bàng Linh đặt miếng dưa xuống, khẽ gật đầu: "Phải. Ở quê tuy nhiều mất trong trận lũ năm đó nhưng vẫn còn những sống sót. Họ đều nhận và kể cho chuyện ngày xưa. tìm về căn nhà cũ, theo lối mòn tìm mộ của bà nội. Đứng mộ bà, tự nhiên bao nhiêu ký ức đều ùa về hết."

Khóe miệng Bàng Linh thoáng hiện nét đắng cay: "Từ lúc bắt đầu chuyện, luôn hỏi bà là bố cháu . Bà cũng chẳng giấu giếm gì mà kể hết cho . Lúc đó còn nhỏ nên đau lòng lắm, cứ hết đến khác tưởng tượng cảnh bố sẽ về thăm . Sau bà định đưa về nhưng nhất quyết chịu. Bà thất vọng về bố lắm, nên đến tận lúc lâm chung cũng cho báo tin cho ông ."

Mạt Mạt thể hình dung tâm cảnh của bà cụ. Bà là vì thương con, nhưng đứa con trai đó vì tiền đồ mà đến một cũng về thăm già tần tảo nuôi cháu.

Bàng Linh bỗng bật : "Bà mất , cũng nghĩ thoáng . coi như là đứa trẻ cha , cứ tự mà sống thôi. Chẳng ngờ cứu năm đó đổi vận mệnh của ."

Mạt Mạt hỏi: "Trận lũ năm đó, rơi xuống nước?"

Bàng Linh mím môi, ánh mắt lạnh lẽo: " đưa Tôn Nhụy lên , nhưng cành cây chịu nổi sức nặng của hai nên gãy. Đáng lẽ Tôn Nhụy thể nắm lấy tay , nhưng vì để giữ mạng mà cô tuyệt tình rụt tay . Thế là nước cuốn trôi , chẳng là bao xa nữa."

"Hóa là như , hèn chi Tôn Nhụy dám đối diện với cô!"

"Cô đương nhiên là dám . Chính tay cứu cô , mà cô bỏ mặc . Nhớ đầu gặp ở đây, chắc cô tưởng thấy ma cũng nên."

Mạt Mạt nhớ bộ dáng run cầm cập của Tôn Nhụy lúc đó mà bật : "Lúc đó cô suýt thì dọa c.h.ế.t khiếp đấy."

Bàng Linh hừ một tiếng: "Dọa c.h.ế.t cô là còn nhẹ, đúng là đồ vong ơn bội nghĩa."

"Phạm Đông tìm cô, hai cùng về ?"

"Phải, chúng cùng về."

"Xem ông thất vọng mà về ."

Bàng Linh thản nhiên: "Trước đây là đứa trẻ cha , bây giờ ý nghĩ đó vẫn đổi. Bất kể địa vị của họ cao sang thế nào cũng chẳng liên quan gì đến . Hiện tại bà nội, các bác và các trai yêu thương là quá đủ . Đối với , nhà họ Phạm bây giờ chẳng khác nào xa lạ."

 

Loading...