Thập Niên 60: Có Nhân Duyên - Chương 367: Giúp đỡ

Cập nhật lúc: 2026-03-04 18:01:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1qX2AVBL6c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bàng Linh khẽ lắc đầu mỉm : "Hóa cũng tên là Linh !"

Mạt Mạt quan tâm hỏi han: "Cô chứ?"

" , chỉ nhức đầu một chút, giờ ."

Bàng Linh hỏi thêm về Tôn Nhụy nữa. Hai nán trò chuyện thêm một lát, đó Mạt Mạt tiễn Bàng Linh về. Cả hai kịp đến cổng đại viện thì bắt gặp Hạ Ngôn và Tôn Nhụy đang tới. Vừa thấy Bàng Linh, Hạ Ngôn liền ngẩn .

Tôn Nhụy bắt đầu cảm thấy căng thẳng tột độ. Người vẫn bảo mẫu t.ử liền tâm, liệu Hạ Ngôn nhận con gái ruột của ?

Thấy Tôn Nhụy, Bàng Linh sải bước tới. Tim Tôn Nhụy như treo ngược lên tận cổ họng. Bàng Linh dừng ngay mặt cô , chất vấn: "Tại cô cứ bám theo suốt thế? Rốt cuộc cô mục đích gì?"

Tôn Nhụy rõ cả tiếng tim đập thình thịch, mồ hôi trán vã như tắm: "Cái đó... ... chỉ kết bạn với cô thôi. , chúng bạn."

Bàng Linh thấy ánh mắt Tôn Nhụy né tránh, ngay là lời dối. Vẻ mặt cô trở nên nghiêm nghị: "Đồng chí , là công an. Sau đừng theo nữa đấy."

Tôn Nhụy vội vàng gật đầu: "Vâng, , sẽ thế nữa."

Phạm Đông từ phía Hạ Ngôn cũng đuổi kịp. Bàng Linh khẽ gật đầu chào một tiếng xoay rời . Lúc Hạ Ngôn mới sực tỉnh cơn mê, lẩm bẩm: "Giống, thật sự giống..."

Phạm Đông ngơ ngác hỏi: "Mẹ, bảo ai giống cái gì cơ?"

Hạ Ngôn chỉ tay về phía Bàng Linh: "Cô gái đó thật sự giống ông ngoại mất sớm của con, đặc biệt là nửa khuôn mặt phía ."

Toàn bộ lông tơ lưng Tôn Nhụy dựng hết cả lên, cô vội can ngăn: "Mẹ ơi, giống là chuyện bình thường mà, chúng mau về nhà thôi."

Hạ Ngôn vẫn ngoái đầu theo mãi cho đến khi Tôn Nhụy kéo . Phạm Đông thì nheo mắt đầy toan tính. Tôn Nhụy dám đối diện với ánh mắt của , cứ thế cúi gằm mặt xuống.

Phạm Đông rốt cuộc cũng nghĩ thông suốt . Tôn Nhụy phản ứng dữ dội như , lẽ nào vì cô gái chính là Phạm Linh thật? Xem cần điều tra kỹ lưỡng chuyện mới .

Khi Mạt Mạt về, Phạm Đông chặn đường cô: " vài chuyện hỏi cô."

Mạt Mạt thừa hiểu chuyện gì đến cũng đến. Bàng Linh và Khởi Hành thành một đôi, sẽ còn ở đại viện lâu dài, sớm muộn gì đôi bên cũng chạm mặt . Người nhà họ Phạm vốn dĩ đều tinh ranh, phát hiện vấn đề chỉ là chuyện sớm muộn.

Đáng tiếc là Mạt Mạt chẳng hé răng nửa lời. Năm đó nhà họ Phạm đinh ninh Phạm Linh c.h.ế.t, đến một ý định tìm kiếm cũng chẳng , cô việc gì giúp đỡ họ chứ? Mạt Mạt lạnh nhạt liếc Phạm Đông một cái lách qua , thẳng lên lầu.

Phạm Đông nheo mắt theo. Việc cô giữ im lặng chỉ hai khả năng: một là cô tiếp chuyện , hai là vì cô rõ sự tình nên mới chọn cách né tránh. Anh nghiêng về khả năng thứ hai hơn.

Vốn là năng lực, chỉ mất vài ngày Phạm Đông điều tra những thứ cần . Tuy tìm thấy ảnh của ông ngoại, nhưng đưa các của đến cục công an "dạo" một vòng, trong lòng lập tức câu trả lời rõ ràng.

Phạm Đông cảm thấy vui mừng. Không ngờ em gái ruột của phúc lớn như , là cháu nuôi của nhà họ Bàng nên duyên với Tô Khởi Hành. Đứa em gái , nhất định nhận cho bằng .

Về phía Mạt Mạt, căn nhà cô nhờ tìm cho Thanh Nghĩa cũng tin tức. Cô dẫn đám trẻ xem và ưng ý ngay lập tức. Đó là một căn tứ hợp viện, chủ nhà vì kiếm thêm thu nhập nên dọn trống một nửa căn nhà để cho thuê. Trong sân giếng nước, môi trường xung quanh khá .

Thấy phòng ốc rộng rãi, sạch sẽ, tiền thuê mỗi tháng chỉ mười đồng bao gồm điện nước, Mạt Mạt dứt khoát đóng luôn tiền nửa năm, ký hợp đồng mang lên cục công an đóng dấu để chính thức hiệu lực. Tiện đường ngang qua bưu cục, cô gọi điện về báo tin: "Nhà gần trường đại học lắm, bộ chỉ mất hai mươi phút thôi. Xung quanh còn cửa hàng thực phẩm phụ nữa, điều kiện ."

Thanh Nghĩa cảm kích đáp: "Cảm ơn chị nhé, tháng chín tụi em sẽ chuyển qua."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-co-nhan-duyen-injc/chuong-367-giup-do.html.]

Vừa về đến nhà, cô ngờ thấy Hạ Ngôn đợi sẵn. Nhìn thấy Mạt Mạt, bà tỏ xúc động. Mạt Mạt mở cửa cho đám trẻ nhà mới hỏi: "Bác chuyện gì ạ?"

Hạ Ngôn gấp gáp hỏi: "Bàng Linh chính là Phạm Linh đúng ?"

Mạt Mạt nhướng mày. Xem nhà họ Phạm hành động nhanh thật, loáng cái tra . Sự im lặng của Mạt Mạt chính là câu trả lời rõ ràng nhất đối với Hạ Ngôn.

Hạ Chí

Hôm nay khi về nhà, ngang qua thư phòng, bà vô tình thấy cuộc trò chuyện của chồng và con trai. Đã bao nhiêu năm trôi qua, hóa cuối cùng chuyện con gái mạo danh. Đứa con mà bà yêu thương, chiều chuộng bấy lâu nay là giả.

Hạ Ngôn nhất thời thể chấp nhận sự thật , đầu óc bà choáng váng. Bà định hỏi thêm về Bàng Linh thì Tôn Nhụy chạy tới tìm. Tôn Nhụy mồ hôi đầm đìa định đưa tay đỡ lấy Hạ Ngôn, nhưng bà thẳng tay hất , gào lên: "Giả dối! Tất cả đều là giả dối!"

Hạ Ngôn đỏ hoe mắt chạy xuống lầu, chẳng thèm Tôn Nhụy lấy một cái. Tôn Nhụy hình, cô là xong đời . Tôn Nhụy gầm lên với đôi mắt đỏ rực: "Liên Mạt Mạt, cho bà ? Có ?"

Tiếng chất vấn của Tôn Nhụy mỗi lúc một cao. Vân Kiến sợ chị thiệt thòi nên vội chạy , ngay cả Tào Cảnh Dật ở nhà bên cạnh cũng mở cửa ngó sang. Mạt Mạt đời nào chịu gánh cái oan , cô nhạt: "Không . Ở nhà họ Phạm trừ bà Hạ Ngôn thì ai cũng cô là đồ giả từ lâu . Nghe rõ ? Họ vốn dĩ tỏng phận của cô ."

Tôn Nhụy lắc đầu quầy quậy, kích động : "Không thể nào! Cô lừa ! Chính cô cho bà , tất cả là do cô!"

Mạt Mạt thản nhiên: "Không tin thì cô cứ về nhà mà hỏi là ngay."

Tôn Nhụy lúc mới sực tỉnh, nếu Hạ Ngôn thì coi như nhà họ Phạm cũng lộ hết . Cô về nhà ngay lập tức. Nghĩ đoạn, Tôn Nhụy xoay chạy biến xuống lầu.

Vân Kiến định đóng cửa thì Tào Cảnh Dật chặn : "Này em, rốt cuộc là chuyện gì thế? Cái gì mà thật với giả ?"

"Không !"

Tào Cảnh Dật giở trò ăn vạ: "Cậu mà đấy." Vân Kiến mặc kệ: "Tùy ."

Sau khi Tào Cảnh Dật rời , Vân Kiến mới hỏi: "Chị ơi, nhà họ Phạm chuyện , liệu họ tìm chị Bàng Linh ?"

"Chắc là . Trước tiên họ lo định tâm lý cho bà Hạ Ngôn và xử lý Tôn Nhụy . Đợi giải quyết êm xuôi, thống nhất lời khai họ mới tìm Bàng Linh."

Vân Kiến nhận định: "Em đoán là chị Bàng Linh sẽ về ."

Mạt Mạt mỉm : "Tất nhiên . Người nhà họ Bàng dễ qua mặt, mà Bàng Linh dù mất trí nhớ vẫn phán đoán của riêng ."

Chỉ hai ngày , gia đình Phạm Đại Bằng tìm đến gặp Mạt Mạt. Đây là đầu tiên cô gặp ông . Phạm Đại Bằng ngoài năm mươi tuổi, đeo kính, trông dáng một học giả với nụ niềm nở thường trực. Mạt Mạt thầm đ.á.n.h giá: là một con "hổ mặt " điển hình.

Phạm Đại Bằng cũng đang quan sát cô. Có thể lọt mắt xanh của Trang Triều Lộ quả nhiên đơn giản. Ngồi từ nãy đến giờ mà cô hề sốt sắng, cứ thế dùng "tĩnh chế động" chờ ông mở lời.

Phạm Đại Bằng kiên nhẫn, nhưng Mạt Mạt còn kiên nhẫn hơn. Cuối cùng, Hạ Ngôn vì quá sốt ruột kìm nữa. Bà khao khát tin tức về con gái nhưng chồng lên tiếng nên bà dám hé môi. Bao nhiêu năm qua, trong căn nhà đó, chồng bà chính là "trời".

Sau khi uống cạn chén nước thứ hai, thấy Mạt Mạt vẫn thản nhiên lật xem vở bài tập của con, Phạm Đại Bằng bèn bật ha hả: "Con bé khá lắm!"

Mạt Mạt đặt vở bài tập xuống, bình thản : "Nếu hai đến vì chuyện của Bàng Linh thì giúp ạ."

 

Loading...