“Cha, cha chờ con chút, con cũng gặp cả.” Hạ Minh thấy cuối cùng cha cũng còn mất trí như lúc thì trong lòng vô cùng vui vẻ, vội vàng theo.
Hứa Niệm Đệ ngoài cửa, chút lo lắng: “Anh Thành, cũng nên xem thử ?”
Hạ Thành thì nhăn mày: “Thôi bỏ , quan hệ giữa và Vương Thanh Hòa , cũng tên ngốc Hạ Minh , cả ngày tim phổi. Vương Thanh Hòa chiếm bao nhiêu tài nguyên của chúng ? Hơn nữa nếu xảy chuyện thật thì lúc nãy tới tìm chú ba cũng luôn với cha ? Anh thấy là chuyện gì .”
“Tốt gì chúng cũng nên xem, nếu chỉ một Hạ Minh , lỡ cha cảm thấy chúng thì ?” Hứa Niệm Đệ cảm thấy về điểm Hạ Thành thật bằng em trai.
Hạ Thành nhắc tới chuyện gặp Vương Thanh Hòa thì cả tự nhiên.
“Thôi, hôm nay đ.á.n.h với ê ẩm cả , một chút. Tốt gì cũng điều chỉnh tâm trạng, tối nay nhà chắc chắn sẽ vì chuyện mà náo loạn. Anh dưỡng thần để tối nay còn xem náo nhiệt. Niệm Đệ, em cũng mau nghỉ ngơi một chút . Em xem hôm nay Hạ Vi cũng xuất hiện ? Anh tin nó động tĩnh gì.”
Hạ Thành tự tại, Hứa Niệm Đệ thất khuyên nên dứt khoát từ bỏ.
“Được , dù Hạ Vi cũng .” Trong lòng Hứa Niệm Đệ vẫn còn nhớ thương nhà đẻ, chuyện hôm nay nháo lớn như , còn Hạ Thành giúp đỡ nhà đẻ thật sự khó khăn. Bọn họ cũng thật là, Hạ Thành vì em trai mà đ.á.n.h , bọn họ và em trai chạy mất, bây giờ thì , một ai mặt.
Hứa Niệm Đệ sờ bụng, lẽ khi sinh con thì quan hệ giữa nhà và nhà chồng thể hòa hoãn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-905.html.]
Trong phòng khách, Hạ Toàn buồn bực một hồi, cảm thấy thể cứ như nên lập tức đuổi theo.
Hạ Minh đạp xe theo Hạ Chí Phi, lúc cũng lo lắng: Cha, chuyện cha thể mềm lòng nữa . Tuyệt đối đừng cầu tình với cả, chúng còn cả như thế nào .”
Hạ Chí Phi liếc con trai, phát hiện nhiều chuyện đứa con trai còn rõ ràng hơn ông . Lúc con trai ông đừng thiên vị cả nhà Hữu Đức nữa, đáng tiếc lúc ông chỉ nghĩ sẽ bù đắp cho con trai cả, bây giờ xảy chuyện thế , tuyệt đối thể dẹp yên .
“Con và cả khá gần gũi, thằng bé nhận cha và thế nào?” Hạ Chí Phi cảm thấy bất an.
“Nhìn thế nào hả? Dùng mắt .” Hạ Minh thốt một câu trào phúng.
Ánh mắt của Hạ Chí Phi cứ như đá con trai xuống xe đạp.
Lúc Hạ Minh mới thành thật: “Cha, còn nhận thế nào ? Nếu cả thật sự nghĩ cho hai thì đừng mong sống . Sao cha thể hỏi câu chứ? Nếu là con thì con thẹn lắm, hỏi .” Hạ Minh xong thì tăng tốc độ đạp xe, giữ cách xa một chút, kết quả phát hiện cha đuổi theo mắng thì cảm thấy chút kỳ quái.
Hạ Chí Phi đang cau mày trầm tư, Hạ Minh đúng. Nếu con trai thật sự lời ông và Nghênh Nghênh thì nó sống ? Ông và Nghênh Nghênh đều thật lòng quan tâm đứa nhỏ , ai cũng vì tư lợi của mà đưa đứa nhỏ tới tỉnh thành, lúc đó còn tỏ vẻ dương dương tự đắc...
Hai mau ch.óng đến nơi, kịp trong thì đụng Vương Thanh Hòa đang từ trong . Vương Thanh Hòa thấy Hạ Chí Phi và Hạ Minh cùng đến thì là bọn họ tới tìm .
“Anh cả!” Hạ Minh ném xe đạp sang một bên, chạy tới cẩn thận quan sát: “Anh cả chứ?”