“Mẹ, lên núi cái gì thế? Sao vợ của con nông nỗi ?” Sắc mặt của lão nhị Vương Thanh Phú đỡ lấy vợ , Lưu Tiểu Nga cứ lên núi nào là thương đó ? Lần hình như vẻ cô còn thương nặng hơn nữa!
Tuy rằng mặt quá nhiều vết thương, nhưng mà gần như thể thẳng .
Nếu xem thử bọn họ thu hoạch cái gì, dẫn vợ tìm thầy lang khám bệnh .
Triệu Quế Phân con trai chất vấn , lập tức khó chịu : “Còn thể cái gì nữa? Chỉ là cùng lên núi hái nấm đào rau dại mà thôi. Chúng may mắn gặp d.ư.ợ.c liệu . Còn vợ của con đó hả, nó ngu c.h.ế.t, đỡ thôi mà cũng đỡ xong, hại ngã hai ! Cả ngày hôm nay bảo nó cái gì cũng , kêu ăn cái gì là ăn sạch sẽ để thừa!”
Nhắc đến con dâu thứ hai, bà lập tức giận c.h.ế.t.
Nếu tại vợ thằng hai thì bà ngã thêm thứ hai như thế chứ?
Lúc Lưu Tiểu Nga đau đến mức dám nhúc nhích thế, suýt chút nữa bật .
Cái gì mà của cô chứ?
Bà già lấy cô đệm lưng, suýt chút nữa hại c.h.ế.t cô ! Bây giờ còn trách cô nữa hả?
Sao bà còn c.h.ế.t ? Với núi bắt đầu xảy chuyện quái dị, đang yên đang lành tự nhiên ngã! Lần cũng như thế! Cô còn cảm thấy lạ nữa.
Nghe như thế, Vương Thanh Phú cũng chút hổ. Trong lòng chút oán trách, cô vợ của sinh con trai , chỉ đẻ hai đứa con gái. Làm việc cũng chẳng xong, nếu như thế thì lúc nên cưới cô về nhà.
Sắc mặt của những , nghĩ cái gì đều hết lên mặt.
Bạch Tú Tú ở bên cạnh chồng , thấy rõ bộ cảm xúc của bọn họ, vô cùng vui vẻ, cô chiến thắng tuyệt đối !
Vận may quỷ dị của Chu Kiều Kiều chính là thứ nhất để chia rẽ nhà họ Vương .
Mấy theo cô lên núi, đều sẽ may mắn và xui xẻo.
Không bao lâu , cả gia đình sẽ bắt đầu tranh chấp cãi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-70.html.]
Đến lúc đó bọn họ ch.ó c.ắ.n ch.ó cũng đủ cô vui vẻ một đoạn thời gian .
“Được , mấy chuyện khác chờ lát nữa !” Vương Thủ Thành cũng thích mấy chuyện lặt vặt của con dâu và bà già nhà .
Ông chằm chằm đống linh chi chớp mắt, trong lòng cũng bực bội.
Lỗ to .
Tính kiểu gì thì mấy con mồi mà thằng cả mang về cũng đáng giá bằng linh chi!
mà linh chi hiếm , con mồi thể thấy mỗi ngày!
Khuyên nhủ bản xong, Vương Thủ Thành mới miễn cưỡng còn quá đau lòng: “Mấy thứ mang về ngày hôm nay đều . Thằng cả, hai con gà chúng phân chia, tối nay để con nấu một con ăn, con còn coi như là phần của cha . Ngày mai để thằng năm cầm tặng cho nhà con. Năm con thỏ rừng, năm gia đình mấy đứa mỗi đứa một con.”
Mọi xong cũng ý kiến gì.
Dù thì hai vợ chồng già tặng phần của cho khác, tặng cho ai bọn họ cũng đều ý kiến gì.
Vương Thanh Hòa cũng gật đầu.
Vương Thủ Thành thấy con trai cả đồng ý, con dâu cả cũng kiếm chuyện gì, lúc mới yên tâm.
Sau đó về mới d.ư.ợ.c liệu .
Ước chừng một sọt cẩu kỷ, đây là d.ư.ợ.c liệu mọc tự nhiên đó!
Còn mười sáu gốc linh chi, hơn nữa còn một nửa sọt hoàng kỳ, đống bán sẽ kiếm bao nhiêu tiền chứ!
“Mớ d.ư.ợ.c liệu …” Vương Thủ Thành đảo mắt, gọi con trai út trực tiếp bán.
“Cha, đống d.ư.ợ.c liệu để con và Tiểu Nga bán cho, sẵn tiện con dẫn thím trong huyện khám bệnh. Con thấy hình như thím thương nhẹ! Những khác đều việc , chỉ hai bọn con là bệnh nhân.” Bạch Tú Tú lập tức mở miệng cướp lấy việc .