“Cha chị ngoài đường về, cần chừa cơm cho chị, cả nhất quyết đồng ý. Cha mắng cả một lúc lâu!” Trần Phương ở bên cạnh giặt quần áo giải thích.
Bạch Tú Tú nhíu mày .
Có lẽ cái ông cha chồng của cô ngứa mắt cô và Vương Thanh Hòa từ lâu , thuận tiện mượn chuyện cớ mà thôi.
Nguyên nhân thì vẫn là vì chia tiền trong nhà cho bọn họ!
Trước ông đều thèm quan tâm đến chuyện .
“Có chừa cơm ?” Bạch Tú Tú hỏi Lưu Tiểu Nga.
Dựa theo kinh nghiệm của cô thì chắc là để .
Dù thì chồng của cô cái gì đều thể !
“Có, ở trong phòng bếp đó.” Lưu Tiểu Nga , ánh mắt lập tức về phía túi vải của Bạch Tú Tú: “Chị cả, chị thế? Túi căng phồng.”
“Đi mua t.h.u.ố.c.” Bạch Tú Tú lạnh lùng, xong phòng cất túi xách, lúc mới phòng bếp bưng cơm.
Lưu Tiểu Nga tin cho dù là nửa chữ! Cô ngửi thấy mùi hương tỏa từ trong túi của chị cả, chị cả chắc chắn là ngoài ăn đồ ngon.
Trong nhà , tham ăn nhất chính là Bạch Tú Tú, ngoại trừ cô , ai thể loại chuyện ăn vụng một trái lương tâm như thế !
Lưu Tiểu Nga cam lòng thì thầm gì đó với Trần Phương.
Trần Phương cũng thèm để ý, thoáng qua cô : “Không chị cũng tiền ? Chị ăn cái gì thì tự mua .”
Lưu Tiểu Nga: …
Cô cũng mua lắm! Tiền trong nhà còn để dành để việc khác, thể ăn uống tiêu xài hết chứ?
Tưởng cô cũng là đồ tham ăn giống Bạch Tú Tú .
Cơm trưa của nhà họ Vương vẫn cứ như hôm, gạo lứt kèm với dưa muối, mấy ngày nay thậm chí thấy chút chất béo nào! Cũng chỉ nhà họ Vương mới thể chuyện ngay lúc thu hoạch vụ thu!
Ăn cơm xong, Bạch Tú Tú cầm chén rửa sạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-55.html.]
Lưu Tiểu Nga nhích gần, xem thử xem thể kiếm chác miếng thức ăn gì của cô .
Không đợi cô mở miệng tiếng cửa đá văng .
Ba ở trong sân đều sợ hết hồn.
Không đợi bọn họ hỏi, bên ngoài, Triệu Quế Phân nâng về nhà.
Mặt mũi bà bầm dập, trông vẻ vô cùng thêm t.h.ả.m!
Người nâng bà về là hai thanh niên, đó là hai em nhà họ Dương ở phía tây thôn.
Đi theo hai em về nhà chính là Triệu Thúy Hoa mặt xám mày tro và Chu Kiều Kiều chẳng hề cái gì.
Thấy cảnh , Lưu Tiểu Nga hoảng sợ hết hồn, , ngang về nhà ?
Trần Phương cũng kinh ngạc, nhưng mà nghĩ đến chuyện khác cũng t.h.ả.m giống , hơn nữa còn là bà chồng đáng ghét của cô , cô cảm thấy cực kỳ vui vẻ!
Triệu Quế Phân liên mồm kêu đau, mặt già nhăn nhó, hiện tại là mùa thu mà đau đến mức đổ mồ hôi đầy đầu.
“Cái eo già của , sống nổi nữa . Ui chu choa, cứu mạng.” Triệu Quế Phân liên tục kêu đau.
Hai em nhà họ Dương đang nâng bà lời cũng lộ vẻ mặt đau khổ : “Thím Triệu , thím rên cả đoạn đường đó. Lúc nãy ở núi chú Trương khám cho thím ? Chú là việc gì, về nhà nghỉ ngơi mười ngày nửa tháng là . Thím cũng coi như là mạng lớn, lợn rừng đá mà vẫn còn sống .”
“Lợn rừng?” Lưu Tiểu Nga sợ hãi kêu to.
“Kêu cái gì mà kêu? Cảm thấy c.h.ế.t chậm đúng ? Còn đờ đó gì? Mua đỡ xuống! Con với chả cả, thấy còn đang ?” Triệu Quế Phân trợn trắng mắt liếc con dâu.
Nếu ba đứa con dâu c.h.ế.t tiệt thể lên núi, bà còn cần lên núi ?
Nếu bà thì thể lợn rừng đạp ?
Lưu Tiểu Nga sợ hãi, nhanh ch.óng chạy qua đó đỡ bà .
Triệu Thúy Hoa cũng đến đỡ, hai hợp sức đỡ Triệu Quế Phân về phòng.
Chu Kiều Kiều thì vẫn còn nhớ thương con lợn rừng : “Anh Dương, con lợn rừng là do chúng phát hiện, chồng của còn thương, đến lúc phân thịt các thể chia cho chúng nhiều một chút ?”